g thì có ý
nghĩa gì?
“Nàng… đã chết rồi sao?”, ta tùy tiện hỏi,
trong đầu cố gắng nhớ lại xem có nữ tử nào tên gọi là Thụy Nhi hay không. Đáng
tiếc, trước sau ta vẫn không nhớ.
“Chưa chết chưa chết, nữ quan trăm ngàn lần
đừng tự trách”, nội đình thống lĩnh vừa nghe thấy ta hỏi liền nhanh chóng tiến
lên đáp lời, “Số nô tài hầu hạ nữ quan tính luôn cả Thụy Nhi tổng cộng có hai
mươi sáu người, số người có mặt dưới Tường Vân Lâu hôm đó là mười một người.
Đáng lẽ bọn họ đều bị ban tử, nhưng hai vị vương gia sợ nữ quan đau xót nên chỉ
đuổi bọn họ ra khỏi cung mà thôi”
Hóa ra người bên cạnh ta đã đổi qua một
lần, vậy mà ta cư nhiên không phát hiện ta. Ngày đó bị thương nhưng lại làm
liên lụy đến người khác.
Ta cọ cọ chỉ đao lạnh lẽo lên đùi. Đây là
thứ ta tín nhiệm duy nhất, là thứ đã an ủi ta qua vô số đêm ngày, cởi bỏ nó ra
khỏi tay… đột nhiên ta ngừng lại, sắc mặt trong lúc nhất thời trở nên giá rét
hơn trời đông.
“Làm càn! Các ngươi muốn dùng thế lực bắt
ép ta sao?”, ta gầm lên, “Cút hết ra ngoài cho ta, cút, cút mau!”
“Nữ quan… ”, mọi người dường như bị đả kích
không nhỏ liền ngẩng đầu ngây ngốc nhìn ta, cung nữ bên cạnh lại tiến lên giữ
chặt lấy ta.
“Cút, cút hết cho ta. Thế nào, một nô tài
nho nhỏ mà cũng muốn đến sai sử ta sao?”, ta lớn tiếng mắng, bàn tay chụp được
thứ gì liền ném thẳng về hướng bọn họ, “Còn không mau cút đi, cho là ta không
thể giết các ngươi sao?”
Cung nữ bên cạnh đang định nói gì liền bị
một bạt tai của ta đánh ngã xuống đất. Nàng không dám nói gì nữa liền dẫn mọi
người lui ra bên ngoài.
Ta không nhìn sắc mặt của bọn họ, đều là
oán hận a, ta cứng rắn chống đỡ. Đợi đến khi bọn họ đi hết rồi mới thả lỏng
xuống, khi ta phát hiện mình vừa ngồi xuống ngai Hoàng Hậu liền nhảy bật lên.
Ta vội vàng thối lui vài bước, hiện tại tốt rồi, không có người, an toàn.
“Chỗ ở mới chưa quen sao? Có gì không hài
lòng? Vạn sự khởi đầu nan, trong cung việc lớn nhỏ phức tạp, ít hôm nữa làm
quen sẽ thấy thoải mái hơn thôi”, Tam Thiếu đi đến bên cạnh ta cười nói nhưng
trời quang mây tạnh, một thân trang phục kim long tứ trảo khiến hắn càng thêm
anh tuấn tôn quý.
“Thế nào? Khó coi sao?”, thấy ta nhìn chăm
chú trang phục của nhiếp chính vương, hắn liền cởi từng lớp áo ra cho ta nhìn
đủ, “Ngươi nói xem, ta cùng hoàng huynh ai mặc đẹp hơn”
“Đều đẹp”, ta gật đầu chuyển dời ánh mắt,
vốn dĩ hắn đã có cơ hội mặc hoàng bào kim long ngũ trảo.
“Trả lời thật không có thành ý, cái gì mà
đều đẹp, phải phân cao thấp chứ. Tiểu Nhạc Nhi nói đi, là ai đẹp hơn?”
“Vương gia… ”, lời nói lên đến miệng lại
tuột xuống, hai người này mỗi ngày đều đến đây lôi kéo ta đi khắp hoàng cung,
haiz…
“Tiểu Nhạc Nhi, có phải trong lúc nhất thời
không phân biệt được ai tốt hơn không? Hay là nói ngươi chẳng thấy ai đẹp?”,
thanh âm trầm xuống, bất quá không sao, tạm thời cứ như vậy là tốt rồi, “Ta nói
rồi, ta muốn để ngươi chỉ huy lục cung, trước khi hoàng đế sinh ra thái tử,
trong hậu cung không còn ai tôn quý hơn ngươi”
Đúng hơn là nơi này vĩnh viễn không có
Hoàng Hậu, một nữ quan như ta lại trở thành người quản lý nội cung, là muốn
dùng vinh hoa để lưu ta lại sao? Haiz…
“Tiểu Nhạc Nhi, chúng ta đến Ngọc Liên hồ
ngồi một chút đi, cảnh trí bên đó đẹp hơn nhiều”, Tam Thiếu đột nhiên lôi kéo
ta đi về phía trước.
Ta kỳ quái liếc nhìn hắn một cái rồi nhìn
sang hai bên, ta lại phát hiện nơi kia chính là Tường Vân Lâu, Tam Thiếu lại
kéo ta chuyển sang hướng khác.
“Tiểu Nhạc Nhi không thích đám cung nhân hiện
tại đang hầu hạ ngươi sao? Ta đổi cho ngươi có được không? Nếu không thì chính
ngươi chọn đi, tùy tiện chọn ai cũng được”, Tam Thiếu vừa đi vừa cẩn thận thăm
dò, “Nghe nói ngươi nóng giận với đám cung nhân đó, là bọn họ chọc giận ngươi
sao? Ngươi chán ghét bọn họ?”
“Chỉ là không thích mà thôi, không hẳn là
chán ghét”. Thích? Bị ta thích tuyệt đối không phải là chuyện tốt, ta đi rồi,
người ta thích sẽ chết.
“Vậy sao?”, hắn cũng không nhiều lời, một
tia đau xót thoáng qua, hắn tỏ vẻ hiểu được hết, “Tiểu Nhạc Nhi, vài ngày nay
không thấy Thường Nghĩa, hắn đi đâu rồi?”
“Đi làm việc”, đã hơn vài ngày rồi, sự tình
hẳn đã gần xong, hy vọng hắn có thể hiểu được.
“Ngươi đang giở trò gì? Lại muốn bỏ trốn
sao? Ngươi cảm thấy ta sẽ thả ngươi đi sao? Nếu vinh hoa không thể giữ chân
ngươi ở lại thì vẫn còn xiềng xích, chẳng lẽ cũng không được sao?”
Ta không trả lời mà nghiêng đầu để lộ nửa
bên mặt bị sẹo, hắn cứng đờ lui từng bước.
“Tâm của ngươi rốt cuộc làm bằng gì? Đá
tảng? Hay sắt thép?”
“Tam Thiếu”, ta tiến vào lòng hắn nói thì
thầm, “Ta ta đi. Ta muốn thành thân, muốn sinh con, muốn sống một cuộc sống an
nhàn qua ngày mà không cần động não bày mưu tính kế. Ta muốn được sống thật một
lần”
Hắn nửa ngày không đáp lại, một lát sau mới
thở dài, “Tiểu Nhạc Nhi, ngươi không thể ngu ngốc thêm một chút nữa sao?”
“Tam Thiếu, ngươi cũng không muốn giết ta,
đúng không? Ngươi cũng muốn để ta sống cùng với ngươi và Vũ Nhân thống trị
thiên hạ, đúng không?”
“Đúng”, trán của hắn nó
