Tuyệt Thế Mị Phu Phân

Tuyệt Thế Mị Phu Phân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327334

Bình chọn: 10.00/10/733 lượt.

thức cùng tâm tính nào để đối đãi với Vân Thanh Thanh? Giờ khắc này tâm ý của Thanh Thanh đối với Đoạn Tiêu rốt cuộc có chuyển biến hay không? Nàng có bị biểu hiện của Đoạn Tiêu trong khoảng thời gian này làm cho cảm động mà tha thứ cho hắn không?

“Không có,” Vân Thanh Thanh thầm nói, “Đại tỷ, Nhị tỷ, muội cảm thấy hơi mệt, các tỷ về trước nghỉ ngơi đi.”

“Tốt lắm, chúng ta đi, muội nghỉ ngơi cho tốt.” Bạch Mạn Điệp có chút lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt của Vân Thanh Thanh, đột nhiên liếc mắt nhìn lên mái tóc đen của nàng, hình như thấp thoáng thấy được mấy sợi tóc bạc, trong lòng lập tức cả kinh. Nhìn lại Vân Thanh Thanh, nàng giống như mệt chết đi được, cũng không có phát hiện bản thân mình biến hóa dị thường. Bạch Mạn Điệp giúp nàng đắp chăn, lôi kéo Diệp Lăng Tương đi ra Thanh Viên.

***

“Ngươi có nhìn thấy không?” Bạch Mạn Điệp kéo Diệp Lăng Tương đi ra ngoài rồi nói.

“Cái gì?” Diệp Lăng Tương còn đang buồn bực không biết tại sao Bạch Mạn Điệp đột nhiên kéo nàng ra đây.

“Tóc Thanh Thanh a, ngươi không thấy tóc của nàng biến trắng sao?” Bạch Mạn Điệp hoảng sợ nói, nàng rất lo lắng, nàng không biết Thanh Thanh rốt cuộc làm sao vậy? Vì cái gì tóc của nàng lại đột nhiên bạc đi, hiện tại ngẫm lại, hình như sắc mặt của nàng cũng trắng hơn người bình thường.

“Không có a, làm sao vậy?” Diệp Lăng Tương nói tiếp,“ Tóc Thanh Thanh như thế nào lại biến trắng?”

“Thủy Tịch Linh rốt cuộc chiếu cố Thanh Thanh như thế nào?! Nàng đi đâu rồi? Đông Phương Vũ bọn họ lại đi nơi nào? Muốn bọn họ ở lại sơn trang chiếu cố Thanh Thanh, tại sao bây giờ một người cũng không thấy?” Bạch Mạn Điệp bực mình kêu lên, cảm giác giống như thấy một người quan trọng của mình bị thương mà chính mình lại bất lực.

“Đại tỷ, ngươi trước tiên bình tĩnh một chút.” Diệp Lăng Tương ngăn lại Bạch Mạn Điệp đang phát cuồng, hết sức trấn an nàng,“Chúng ta hiện tại phải đi tìm Tam muội, tìm được nàng thì sẽ biết rõ sự tình.”

“Đi.” Bạch Mạn Điệp không nói hai lời, lập tức tìm kiếm Thủy Tịch Linh.

Đoạn Tiêu sau khi rời khỏi Vô Tranh sơn trang thì bước đi vô định, Ảnh Tử lo lắng đi theo phía sau hắn. Xem ra lần này Vương nhận được đả kích phi thường to lớn, mới có thể khiến cho tinh thần của ngài sa sút như vậy. Rõ ràng đang rất hy vọng thì đột nhiên lại nhảy ra một Bạch Mạn Điệp quấy rối tất cả mọi chuyện. Ảnh Tử thầm nghĩ, như vậy cũng tốt, nếu Bạch Mạn Điệp không hiện ra, nàng cũng sẽ nghĩ biện pháp ngăn cản chuyện này tiếp tục đi xuống. Vương, không thể cùng Vân Thanh Thanh ở chung một chỗ. Đây là số mệnh của hai người bọn họ. Đây là vận mệnh do trời cao đã an bài cho họ, bất cứ ai cũng không có biện pháp cởi bỏ.

Đoạn Tiêu vẫn không có phát hiện sự tồn tại của Ảnh Tử, hắn đang nghĩ đến tâm sự của mình. Hắn không cam lòng! Đúng vậy, rất không cam lòng. Hắn không cam tâm buông tay như vậy, chuyện đó cũng đồng nghĩa với việc hắn đã thất bại. Chẳng lẽ cảm tình của hắn và Vân Thanh Thanh trong lúc đó có thể vì một người đột nhiên xuất hiện mà có thể bị phá hư hay sao? Không được, không thể như vậy. Cho dù lúc này đây Thanh Thanh nguyện ý từ bỏ, hắn cũng sẽ không buông tha cho nàng.

Hắn muốn kiên định ý chí của mình, cho dù phía trước có hàng ngàn hàng vạn người cản đường, hắn cũng tiến lên như vũ bão, đánh đâu thắng đó. Không ai có thể ngăn cản hắn đi tới, không có bất luận kẻ nào có thể cản trở trước mặt bọn họ.

Lại một lần nữa! Lại cho hắn một lần cơ hội, khi hắn nắm thật chặt, hắn sẽ tiến lên giữ lấy tương lai tốt đẹp của hai người bọn họ.

Đêm, Vô Tranh sơn trang.

Thủy Tịch Linh sau khi đem thuốc cho Thanh Thanh uống thì cùng Bạch Mạn Điệp, Diệp Lăng Tương nói chuyện. Ánh nến đem thân ảnh của mấy người chiếu rọi ở trên cửa sổ, dáng vẻ tuyệt đẹp. Ở ngoài căn phòng của Vân Thanh Thanh, Đoạn Tiêu một thân hắc y rõ ràng đang đứng ở đó.

Đã trễ thế này, Đoạn Tiêu hắn đến nơi đây làm gì?!

Bốn nữ nhân ở trong phòng nói chuyện cười đùa, ngẫu nhiên còn có thể truyền ra vài tiếng cười dễ nghe. Đoạn Tiêu thậm chí còn có thể ở trong những tiếng cười đó tìm ra thanh âm của Vân Thanh Thanh.

Một lúc sau, ba người Bạch Mạn Điệp liền bảo Vân Thanh Thanh nghỉ ngơi cho tốt, các nàng lần lượt lui ra. Ba người đứng ở trong Thanh Viên, sau khi nhìn Vân Thanh Thanh thổi tắt ngọn nến trong phòng mới bắt đầu chậm rãi bước ra ngoài sân. Đoạn Tiêu nhìn thấy các nàng đi đến cửa viện, vốn tưởng các nàng sẽ đi ra ngoài, không nghĩ tới mấy vị phu nhân kia lại đột nhiên quay ngược trở lại, Đoạn Tiêu rơi vào đường cùng đành phải thi triển khinh công nhảy vào trong viện.

Đám người Bạch Mạn Điệp kỳ thật cũng không có ý định quay lại, chỉ là lúc sắp rời đi Thủy Tịch Linh lại quay đầu nhìn một chút phòng ở của Vân Thanh Thanh mà thôi. Kỳ thực các nàng đều không biết Vân Thanh Thanh đã sớm phát hiện buổi tối hôm nay mấy người các nàng rất khác lạ, cho nên trong lúc nói chuyện không ngừng đánh giá các nàng . Sau khi các nàng rời đi, Vân Thanh Thanh lập tức thổi tắt nến, không thay quần áo mà nằm luôn xuống giường. Đợi cho đến thời điểm không còn nghe thấy tiếng bước chân,


Duck hunt