gươi mau thả ta ra, ta không thể để ngươi giết con của ta, ngươi cũng không thể đối với ta như vậy......” Vân Thanh Thanh nhìn khoảng cách của cái bát ngày một tiến đến gần mình thì sợ hãi khóc thét lên.
Nàng là Vân Thanh Thanh không sợ trời không sợ đất, giờ phút này lại kinh hoảng tới cực điểm.
Không cần, đừng như vậy. Nàng không thể mất đi đứa nhỏ của mình.
“Hiện tại nói cái gì cũng đã muộn......” Đoạn Tiêu đem bát thuốc đưa đến bên miệng Vân Thanh Thanh.
Thanh Thanh mím chặt môi, sống chết không cho nước thuốc chảy vào cổ họng.
Trong ánh mắt Đoạn Tiêu hiện lên một tia tàn khốc, nhanh chóng điểm trụ huyệt đạo của Thanh Thanh. Phút chốc nắm lấy cằm của nàng, mạnh mẽ đổ thuốc vào.
Vân Thanh Thanh dùng ánh mắt tràn ngập cừu hận nhìn Đoạn Tiêu, hắn có thể nghĩ ra biện pháp tàn độc này để đối phó với nàng sao?
Thời điểm giọt thuốc cuối cùng chảy xuống yết hầu Thanh Thanh, những ký ức thưở nhỏ đột nhiên hiện lên trước mắt nàng. Nàng là cô nhi, nàng là cô nhi, nàng không có cha mẹ, nàng chỉ có một mình......
Hài tử, mẫu thân thực sự xin lỗi ngươi, mẫu thân không có năng lực bảo vệ cho ngươi, mẫu thân thực xin lỗi ngươi......
Nước mắt dần dần chảy xuống, nước thuốc cũng đã nuốt xuống cổ họng. Sau khi Đoạn Tiêu cho nàng uống thuốc xong còn đợi một vài phút sau đó mới giải huyệt.
Chuyện đầu tiên Vân Thanh Thanh làm sau khi được giải huyệt là cố gắng móc họng, nàng muốn đem thứ thuốc đó toàn bộ phun ra ngoài, nhưng...... mật đắng cũng đã nhổ ra, vì sao một giọt thuốc cũng không nôn ra được.
Vân Thanh Thanh thất vọng đến cực điểm.
Đột nhiên, nàng cảm thấy đau bụng, đau đến mức khó có thể chịu được. Nhưng, nàng lại ngồi xuống đất, không hề khóc, cũng không nói bất cứ câu gì, mặt không chút thay đổi. Giống như đã nhìn thấu hết thảy, xem nhẹ cuộc sống này.
Đoạn Tiêu lần đầu tiên nhìn thấy nàng trầm mặc như vậy, Vân Thanh Thanh dường như đã mất đi toàn bộ sức sống. Đột nhiên, hắn cảm thấy sợ hãi, hắn sợ Thanh Thanh sẽ không nói gì với hắn, sẽ đối với hắn trầm mặc một đời, cứ như vậy mà biến khỏi thế gian.
Lúc Ám Dạ mang theo Công Tôn tiên sinh đến nơi thì đã nhìn thấy Vân Thanh Thanh ngơ ngác ngồi trong một vũng máu, Đoạn Tiêu ở một bên ngây ngốc nhìn nàng, ánh mắt dường như rất sợ hãi.
Ám Dạ cùng Công Tôn tiên sinh thấy vũng máu đỏ tươi kia đều sợ ngây cả người.
“Vương, đã xảy ra chuyện gì? Ngài đã làm cái gì?” Ám Dạ lo lắng cho Vân Thanh Thanh và Đoạn Tiêu mà đi tới đi lui, không biết nên làm cái gì.
Công Tôn tiên sinh bước nhanh đến bên người Vân Thanh Thanh, đưa tay ra bắt mạch cho nàng. Một lúc lâu sau, lão chậm rãi lắc đầu, lấy ngân châm mang theo bên mình đâm vào huyệt đạo của Thanh Thanh. Nhìn Vân Thanh Thanh nhắm mắt lại hôn mê bất tỉnh, Công Tôn tiên sinh lúc này mới thở dài nhẹ nhõm:
“Ám Dạ, ngươi đem nàng ôm đến trên giường đi, tìm hai cung nữ cẩn thận lau người cho nàng, cái này cho ngươi.” Công Tôn tiên sinh tuyệt bút vung lên, lập tức viết ra hai phương thuốc:
“Ngươi lập tức đi đến chỗ của ta lấy những loại thuốc này, sau đó sắc thuốc cho nàng uống.”
Ám Dạ nghe xong lập tức cầm đi lấy thuốc.
Công Tôn tiên sinh không thèm liếc mắt nhìn Đoạn Tiêu lấy một cái, thẳng một đường đi ra cửa phòng. Đoạn Tiêu nhìn thấy Công Tôn tiên sinh rời đi cũng lẽo đẽo đi theo phía sau.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Đứng ở trước vườn hoa, Công Tôn tiên sinh phi thường nghiêm túc hỏi Đoạn Tiêu. Từ nhỏ đến lớn, Đoạn Tiêu vẫn luôn là người hiểu chuyện, bất luận lão dạy cho hắn cái gì hắn đều nhanh chóng học được, hơn nữa còn học một hiểu mười. Cho nên Công Tôn tiên sinh thực vui mừng. Nhưng tại sao càng lúc càng lớn, nhất là khi dính dáng đến chuyện tình cảm thì đứa nhỏ này lại trở nên cực kỳ ngu ngốc như thế?
Đầu tiên là thích một nam hài, làm cho lão lo lắng trong một thời gian rất lâu, may là sau khi hắn trở lại, lão đã để cho hắn quên đi đoạn ký ức kia, thế nên mới có thể an tâm một chút. Vốn nghĩ rằng tìm cho hắn một Minh Vương phi, để cho hắn cưới vợ sinh con thì bản thân mình cũng coi như công thành lui thân.
Không nghĩ tới, rõ ràng là một đôi vợ chồng tình cảm rất tốt, vậy mà đại hôn chưa tới đã lại trở thành uyên ương chia đàn. Không chỉ như thế, tính cách của hắn cũng biến đổi rất lớn. Hiện tại càng ngày càng thái quá, vừa hung tàn vừa thô bạo, lại hiếu sát thành tánh.
Đoạn Tiêu nhìn theo Công Tôn tiên sinh từ nhỏ nuôi mình lớn lên, trong lòng tự nhiên lại cảm thấy hoảng hốt.
“Hai ngươi trong lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ta cũng không muốn biết. Ta chỉ muốn hỏi ngươi, ngươi vài sao lại muốn đối đãi với Vân Thanh Thanh như vậy?” Công Tôn tiên sinh tiếp tục nói:
“Ngươi có biết nàng bị bệnh rất nghiêm trọng không? Ta không biết tại sao một nha đầu hoạt bát sáng sủa là thế mà lúc này đây lại trở thành ma ốm, người gầy như que củi, sống không được hai tháng? Nhìn thân thể nàng như vậy mà ngươi còn dám cho nàng uống thuốc phá thai, nàng ra nhiều máu như vậy, ngươi không nghĩ nàng sẽ chết hay sao?”
“Ta......” Sau khi Đoạn Tiêu nghe được Công Tôn tiên sinh phân tích thân thể cùng bệnh trạng của Thanh
