tay Vị Hi, nước mắt đầm đìa nói: "Vị Hi,
hai đứa trẻ đó sau này...".
Lời chưa nói xong, Uông Đông Dương ra hiệu một cái
liền có vệ sĩ cao to chặn ông ta lại.
Lục Tử Tục ngồi trên xe lăn thở hổn hển, cô bảo mẫu
trẻ tuổi lấy thuốc cho ông ta uống mới dần dần thở được.
Vị Hi không thể nhìn tiếp được tình cảnh này nữa liền
nói vói Uông Đông Dương: “Chúng ta đi thôi”.
Sau này, khi Như Phi nghe kể về cảnh tượng ngày hôm
đó, cảm khái nói: "Hóa ra người tàn nhẫn nham hiểm, tội ác tày trời thế
nào đi nữa, đến khi tiền bạc tiêu tan hết, bị cô lập hoàn toàn chẳng qua cũng
chỉ là như vậy".
Vị Hi thở dài, “Đều nói náo nhiệt đều vì lợi lộc mà
đến; thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi lộc mà đi. Lúc này mới biết hóa ra thế nhân
hồ đồ. Dẫu rằng anh từng oai phong lẫm liệt, đến cuối cùng cũng chẳng qua chỉ
là một nấm mồ đơn độc, một vốc đất vàng”.
Như Phi cười lạnh lùng, “Ông ta chí ít cũng chết yên
lành, người đáng thương là những người bị ông ta hại, trở thành cô hồn dã quỷ
cũng không có nơi khóc thương. Đúng rồi, mấy đứa con của những lão anh cầm thú
của cậu làm thế nào?”.
"Mình muốn đưa chúng ra nước ngoài học, tìm môi
trường tốt một chút, một nơi người Hoa không bị bài xích".
“Nguyễn Thiệu Nam đồng ý ư?”.
“Anh ấy đã gật đầu từ lâu, mấy ngày nay còn đang giúp
mình tìm trường học”.
Như Phi vuốt cằm tỏ ý khen ngợi: “Anh ta thật sự không
tệ, quay lưng lại với hận thù chồng chất nhiều thế, bây giờ còn có thể đối xử
tử tế với con cháu của kẻ thù. Mình có thể hiểu cách nghĩ của cậu nhưng muốn
anh ta hiểu có phần khó khăn, rốt cuộc lập trường khác nhau. Hơn nữa, không ai
có thể bảo đảm hai đứa trẻ đó không thể trở thành Nguyễn Thiệu Nam thứ hai, bây
giờ anh ta chẳng khác nào giữ lại cho bản thân một hậu họa ngầm. Anh ta không
diệt cỏ tận gốc hoàn toàn là vì nể mặt
cậu".
Vị Hi gật đầu, thở dài nói: "Mình biết, vì thế
mình nhất định phải xử lí việc nhà họ Lục cho tốt, dạy dỗ tốt hai đứa trẻ đó,
không thể để lại cho anh ấy chút xíu hậu họa nào. Nếu không, mình thực sự không
còn mặt mũi gặp anh ấy".
“Cậu định giải quyết sản nghiệp nhà họ Lục Như thế
nào?”.
"Mình sẽ giữ lại căn nhà của nhà họ Lục, mẹ mình
luôn thích chỗ đó, bà và Lục Tử Tục làm vợ chồng lâu như vậy, đó là thứ bà nên
có. Những thứ khác, một phần mình cũng sẽ không động vào. Đợi hai đứa trẻ đó
lớn lên, mình sẽ giao lại toàn bộ cho chúng".
Như Phi nói: “Thực ra mình muốn nói với cậu, cậu không
cần đưa toàn bộ cho chúng. Cậu cũng là con gái của Lục Tử Tục, đó cũng là thứ
cậu nên được hưởng. Có điều mình biết, nói cũng vô dụng. Cậu hận Lục Tử Tục như
vậy, sẽ không cần tài sản của ông ta, cho dù ông ta là cha ruột của cậu”.
Vị Hi cười, “Cậu hiểu là được”.
“Hai người con dâu của nhà họ Lục cũng cùng đi với hai
đứa trẻ à?”.
Vị Hi thở dài, “Nghĩ tới điều này mình liền thấy tức
giận, hai người phụ nữ đó diễn xong trò tình thân với Lục Tử Tục, thấy mình
không thể giúp lại sợ liên lụy đến bản thân, vứt lại hai đứa trẻ rồi chạy một
mình.”
Như Phi vỗ vỗ vai cô nói: "Nghĩ thoáng một chút
đi, con người vốn ích kỉ, điểm này cậu nhìn thấy còn ít ở Lục Tử Tục
sao?".
Nhớ tới chuyện năm xưa, Vị Hi cười lãnh đạm, “Ừ nhỉ,
nhiều quá rồi, nếu nói về nhẫn tâm tuyệt tình, ai có thể sánh nổi với ông ta?”.
Sau kì nghỉ Tết dài bảy ngày, ngày đầu tiên đi làm,
tập đoàn Dịch Thiên liền công bố với bên ngoài, Dịch Thiên đã thành công trong
việc thu mua Thái Hoàng.
Trong chốc lát, mức độ náo nhiệt, xôn xao của dư luận
tuyệt đối không kém quốc gia lớn nào đó thay tổng thống. Bởi ai nấy đều biết
Thái Hoàng vốn đứng đầu trong giới tài chính, các hào kiệt trong giới đều trông
vào nó. Tin tức này được đưa ra có nghĩa là từ nay về sau, giang sơn đã đổi
chủ.
Văn phòng, biệt thự của Nguyễn Thiệu Nam, hễ là nơi có
thể tìm thấy anh, dòng người "yết kiến chúc mừng" ùn ùn kéo đến.
Anh vốn là người thích yên tĩnh, hiện tại đương nhiên
không chịu nổi phiền nhiễu. Thấy việc nhà họ Lục qua bao thay đổi cuối cùng
cũng đã có kết cục, dứt khoát kéo theo Vị Hi, hai người cùng bay đi nghỉ ở
“Thiên đường cuối cùng của chốn nhân gian”.
Có điều, nơi họ đi không phải Tahiti của Nam Thái Bình
Dương mà là vùng giáp ranh giữa Vân Nam và Tứ Xuyên, thành phố cổ nổi tiếng
nhất Trung Quốc - Lệ Giang.
Khi Nguyễn Thiệu Nam nghe nói Vị Hi muốn đi Lệ Giang,
đã nhìn cô rất kì quái, “Gần quá, vẫn ở trong nước, có gì vui chứ?”.
Vị Hi không đồng ý, vừa chuẩn bị hành lý vừa
nói: “Chính vì trong nước mới vui, nước mình, địa phương mình, đồng bào mình,
đây gọi là phù sa không lọt ra ruộng người ngoài. Vì sao nhất định phải ra nước
ngoài, để người nước ngoài kiếm tiền của anh, anh giàu lắm à?”.
Người đàn ông quả thật dở khóc dở cười, sau đó anh nói
với cô: “Không phải em thực sự tiết kiệm tiền cho anh chứ? Vậy không cần. Hơn
nữa thủ tục của chúng ta đều xong rồi, không đi rất đáng tiếc”.
"Đương nhiên không phải, em nghe bạn em nói, nơi
đó là thành phố của tình yêu. Biết đâu em có thể gặp một người đẹp trai hơn
anh, dịu dàng hơn anh, còn là anh chàng đẹp trai giàu