chính là Nguyễn Thiệu Nam, mãi mãi có thể dùng
giọng điệu bình thản nhất, làm dậy lên cơn sóng to gió lớn trong lòng người
khác; mãi mãi có thể chỉ dùng một câu nói liền có thể đẩy người ta vào chỗ
chết.
“Rốt cuộc anh muốn em thế nào? Muốn em
móc tim ra cho anh xem ư? Hay vòng lên cổ em một
sợi dây rồi buộc vào mắt cá chân anh? Nếu đến sự tin tưởng tối thiểu đối với
em, anh cũng không có, vậy vì sao chúng ta lại muốn ở bên nhau?”.
Cô quay mặt nhìn anh, trái tim giống như ngôi mộ cổ,
khắp nơi đồng không mông quạnh. Nhưng ánh mắt Nguyễn Thiệu Nam vẫn sáng lực như
bó đuốc, dường như vẫn không hiểu ý tứ rõ ràng trong lời nói của cô.
“Anh muốn thế nào ư?”. Anh lắc đầu một cách khó khăn,
muốn để bản thân tỉnh táo một chút, ánh mắt sáng rực, mịt mù hơi nước, đột nhiên
trọng tâm không vững, cả người nhào về phía trước.
Vị Hi bị anh đè trên tấm thảm không thể cựa quậy, hôm
nay anh thực sự uống quá nhiều rồi, nặng muốn chết.
“Thiệu Nam...”. Vị Hi vỗ vỗ mặt anh, người đàn ông
trong tay giống như đang ngủ.
Một lúc lâu sau, anh mới mơ mơ màng màng ngước mặt lên
khỏi cổ cô, ngây ngốc cười, hôn lên mặt cô, “Vị Hi, em về rồi...”.
Vị Hi thầm thở dài trong lòng, anh thực sự say túy lúy
rồi. Tửu lượng của Nguyễn Thiệu Nam không kém nhưng tuyệt đối không thể uống
say, vừa uống say liền trở nên lộn xộn, thần quỷ không phân.
Cô nhớ có một lần, anh trở về sau một bữa tiệc đêm,
không biết làm thế nào mà cao hứng, nhất định lôi cô đến bờ biển ngắm mặt trời
mọc, miệng còn không ngừng nói, “Vị Hi? Không được, không được, Hi có nghĩa là
sáng sớm tinh mơ, Vị Hi[1'>, vậy
chẳng phải không thể nhìn thấy mặt trời ư? Không được! Rất không may mắn, chúng
ta bây giờ đi xem ngay”.
[1'>
Vị: Còn có nghĩa là chưa, không. Hi: Sáng sớm tinh mơ.
Khi ấy vẫn là nửa đêm, lấy đâu ra mặt trời mọc chứ? Vị
Hi bị anh quấn lấy không tha, đành đồng ý. Nhưng đợi cô thay xong quần áo bước
ra, người ta đã ngã xuống giường ngủ say sưa từ lâu rồi. Hôm sau hỏi anh việc
đó, bản thân anh cũng chỉ cười, hóa ra khi ấy anh chẳng biết gì.
Rượu là thuốc độc thủng ruột, từ lần bị tổn thương dạ
dày, anh đã hiếm khi động vào rượu. Lần này nếu không phải âm thầm giận cô, anh
cũng sẽ không say đến mức nhu vậy.
Nghĩ tới điều này, Vị Hi quả thật có phần áy này.
Nói cho cùng, là cô lừa dối trước, rồi sau đó che
giấu. Nếu khi ấy nói rõ ràng với anh, hôm nay nào đến nỗi này?
Cô muốn giải thích với anh, Nhưng người đàn ông trong
lòng đã say mèm, cọ lên cọ xuống như quấy đường trên mặt cô. Muốn nói gì cũng
phải đợi anh tỉnh lại mới nên việc.
Nhưng hai người không thể cứ nằm trên nền nhà, Vị Hi
thử dỗ dành anh, “Thiệu Nam, anh buông em ra trước đã”.
Nguyễn Thiệu Nam lại nhíu mày, áp sát lại gần để nhìn
cô, bộ dạng oai phong khó chống lại, “Em muốn đi đâu?”.
Vị Hi cẩn thận, nhũn nhặn lấy lòng anh, “Em không đi
đâu cả, anh xem, nền nhà lạnh như vậy, chúng ta nằm lâu sẽ sinh bệnh, anh buông
em ra trước có được không?”.
Cơ thể căng cứng của người đàn ông mới buông lỏng một
chút, ra sức gật đầu, “Đúng thế, chúng ta nằm trên nền nhà làm gì? Ở đây vừa
cứng vừa không thoải mái, chúng ta về phòng đi”.
Vị Hi vừa thở phào thì cơ thể liền
nhẹ bẫng, bị anh xiêu vẹo bế lên. Cô kinh hồn bạt vía, sợ anh không cẩn thận
lại đụng vào thứ gì khiến cả hai ngã đến mức mặt mũi bầm dập hoặc tay run một
cái là ném thẳng cô từ tầng hai xuống.
May mà thư phòng gần phòng ngủ, anh cũng quen đường.
Khi Vị Hi bị anh bế đặt lên giường, sợ đến mức toàn thân toát mồ hôi. Nguyễn
Thiệu Nam cũng nằm trên giường, khó chịu kéo cà vạt, miệng không ngừng lầm bầm,
“Nóng quá...”.
Vị Hi muốn đi lấy chiếc khăn lau mặt cho anh nhưng
chưa đứng lên, Nguyễn Thiệu Nam đã kéo lại, đè cô xuống người.
“Lại đi đâu?”. Anh rõ ràng có chút mất bình tĩnh.
“Lấy khăn cho anh, chẳng phải anh kêu nóng ư?”.
Vị Hi giơ tay lên, định giúp anh lau giọt mồ hôi trên
chóp mũi, nhưng bị anh túm lại, đôi môi nóng bỏng thô bạo hôn cô, liên tục nói:
“Anh không cần gì cả, anh chỉ cần em, chỉ cần em...”.
Vị Hi biết anh uống say, đương nhiên dịu dàng thuận
theo anh, chỉ mong mau chóng dỗ dành anh ngủ cho xong chuyện.
Nhưng khi người đàn ông ỷ vào rượu dùng sức cởi sạch
quần áo cô, Vị Hi mới nhìn thấy đôi mắt vằn máu trong bóng tối.
Cô lùi lại theo bản năng, nỗi sợ hãi lúc này mới ùn ùn
kéo đến, nhưng tại nơi chật hẹp này, cô có thể trốn đi đâu?
Loảng xoảng! Chiếc đèn đầu giường bị anh gạt xuống
đất. Đó là chiếc đèn sứ cổ cô thích nhất, hoa xanh
đế trắng, kĩ thuật tinh xảo, được anh mua về với giá cao trong một lần bán đấu
giá, đặt ở đầu giường chuyên chỉ đề mình cô thưởng thức.
Lúc này, món quà đắt đỏ ấy lại thịt nát xương tan
trước cô một bước.
Cơ thể cô căng như một cây cung,
cả quá trình không hề có cảm giác gì, chỉ đau... đau một cách rõ ràng như
thế, khắc cốt ghi tâm như thế, tan nát cõi lòng như thế.
Đêm dường như dài bất
tận...
Vị Hi cảm thấy mình như chìm trong nước, phía trên cơ
thể rất nặng, muốn vùng vẫy nhưng không có chút sức lực nào. Đầu đè lên c
