XtGem Forum catalog
Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tửu Nương Xinh Đẹp Bán Chữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321903

Bình chọn: 8.00/10/190 lượt.

đoan chính chính sao chép bộ《Giang hồ hào hiệp truyện》nàng mới viết xong kia.

Trong lúc nhất thời nàng có chút nghi hoặc, Ôn Thiên Tư liếc mắt nhìn một cái, kinh hô, “A, ca, lúc nào thì huynh tự tay sao chép sách của Giang tỷ tỷ vậy?”

“Đây là… chàng sao?” Giang Hạ Ly còn chưa quen thuộc chữ của Ôn Đình Dận, càng không thể tưởng được hắn sẽ vì mình làm chuyện này.

Hắn cười trả lời, “Trong sách có chỗ sai, ta đều giúp nàng sửa chữa lại lần nữa, ngày sau nếu muốn tiếp tục lấy ra bán, mới không bị người chê cười.”

Nàng phì cười một tiếng, cảm động ôm chặt vào trước ngực.

“Chàng không thể nói hai câu tán dương dỗ ta vui vẻ à? Làm chuyện tốt thế này vì ta còn muốn cười ta.” Nàng vốn tràn đầy cảm động, lại bởi vì lời của hắn mà cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười.

“Nếu ta nói đây là sính lễ chính thức ta tặng nàng, vậy có tính là tán dương hay không?” Ôn Đình Dận hơi khom người.

Giang Hạ Ly lập tức ngây người, nhất thời cảm thấy có nguồn nhiệt từ trong lòng xông thẳng lên đỉnh đầu.

Ôn Thiên Tư rất thức thời, lập tức kéo Hạnh Nhi nói muốn so chạy với nó, hai người rời đi trước, cho bọn họ có cơ hội ở riêng.

Ôn Đình Dận ôm chặt eo nhỏ của nàng, ôn nhu hỏi: “Không phải nàng vẫn luôn cảm thấy ta đi nhà nàng cầu hôn rất chuyên quyền độc đoán à? Lần này ta tới hỏi ý kiến của nàng, đối với nàng đủ tôn trọng rồi chứ?”

Nàng bĩu môi cười đáp: “Nên nói chàng có tiến bộ rồi, hay là càng chuyên quyền độc đoán đây? Tất cả mọi người đều biết ta phải gả cho chàng, hiện giờ lại làm bộ làm tịch tới cầu hôn, ngày hôm qua cha ta còn cố ý chạy tới hỏi ta lúc nào thì gả cho chàng kìa, nói trong phủ đã đem gian phòng ta ở trước kia bố trí lại lần nữa hết rồi, còn nói muốn cho ta phong phong quang quang mà xuất giá, ngay cả hoàng hậu nương nương cũng truyền ta tiến cung hai lần, dạy ta làm thế nào để thành hiền thê tốt của chàng, nhưng mấy người di nương tỷ muội ở Giang phủ ta đều lười ứng phó, một đại gia như Ôn gia nhà chàng… sao ta có thể làm đương gia chủ mẫu tốt được?”

“Nàng còn lo lắng mấy chuyện sau này lâu như thế, vậy chẳng phải cả đời cũng không muốn sống nữa rồi? Quản nhiều như vậy làm cái gì, người lấy nàng là ta, cũng không phải là toàn bộ Ôn gia chúng ta.”

Nàng cười dán vào lồng ngực của hắn, “Con người của ta thật ra rất không tập trung, gặp phải người như chàng, không biết có phải là chuyện tốt hay không, nếu có chuyện ta không muốn làm, ta đều giao cho chàng đi làm, chỉ là sau này nếu ta còn muốn viết văn bán lấy tiền, không biết còn phải nghe chàng châm chọc bao nhiêu đây?”

“Nàng muốn làm cái gì thì cứ làm đi, chỉ có một việc, nàng phải giúp ta.” Hắn cười giảo hoạt, “Ngày hôm qua ta đã sa thải ba sư gia phụ trách tính sổ, loại chuyện sổ sách này không thể phạm lỗi, hơn nữa nhất định phải bảo mật, thay vì gọi những người giá áo túi cơm kia đi làm, không bằng giao cho nàng, ta càng yên tâm.”

Nàng nhíu mày, “Ha, thì ra chàng lấy ta là vì tiết kiệm tiền của sư gia tính sổ?”

“Coi như là vậy đi.” Tươi cười của hắn chọc cho nàng giơ tay lên đánh, hắn thuận thế kéo nàng lên xe ngựa, đóng cửa xe.

Cách đó không xa, Ôn Thiên Tư rình coi một màn này, đang mỉm cười dạy Hạnh Nhi một bài thơ—

“Mưa phùn trơn ướt khắp nẻo đi, Xa dường cỏ gần chẳng thấy chi, Trong năm đẹp nhất mùa xuân đẹp, Khói mờ che ngàn liễu kinh kỳ(1).”

Sau khi Hạnh Nhi dùng thanh âm trẻ con nghiêm túc ngâm nga lại từng câu, không khỏi tò mò hỏi: “Bài thơ này là có ý gì?”

Ôn Thiên Tư không giải thích, chỉ cười nói, “Hạnh Nhi, muội phải nhớ kỹ đem cảnh xuân trước mắt này ghi tạc ở trong lòng, một ngày nào đó muội cũng sẽ có được cảnh xuân khôn cùng thuộc về chính mình.”

Một năm cảnh đẹp chàng nên nhớ(2).

“Mùa xuân của mỗi người tới lúc nào, ai có thể biết được đây? Ông trời a, ngài phải chăm chỉ an bài nha…

~Hoàn toàn văn~

_______________________________________________

(1) Bài Sơ xuân tiểu vũ 初春小雨 của Hàn Dũ 韓愈 thể thơ Thất ngôn tứ tuyệt thời kỳ Trung Đường.

初春小雨

天街小雨潤如酥,

草色遙看近卻無,

最是一年春好處,

絕勝煙柳滿皇都。

Mưa phùn đầu xuân (Người dịch: Phụng Hà)

Mưa phùn trơn ướt khắp nẻo đi

Xa dường cỏ, gần chẳng thấy chi

Trong năm đẹp nhất mùa xuân đẹp

Khói mờ che ngàn liễu kinh kỳ.

(2) Bài Tặng Lưu Cảnh Văn 贈劉景文 của Tô Thức 蘇軾 thể thơ Thất ngôn tứ tuyệt thời kỳ Bắc Tống. Bài này còn có nơi chép tên là “Đông cảnh” 冬景. Lưu Cảnh Văn tự Quý Tôn 季孫, người Trường Phù, Khai Phong (nay là Khai Phong, Hà Nam), từng làm tửu giám Nhiêu Châu. Khi Vương An Thạch làm đề hình Giang Đông tra xét về việc rượu, ở bình phong sảnh đường thấy Lưu Cảnh Văn đề một bài thơ, ông rất khen ngợi, đề bạt Lưu làm nhiếp học sự. Tô Thức từng khen là “khảng khái kỳ sĩ”, cũng tiến cử ông làm quan, thường so ông với Khổng Dung đời Tam Quốc.

贈劉景文

荷盡已無擎雨蓋,

菊殘猶有傲霜枝,

一年好景君須記,

最是橙黃橘綠時。

Bản dịch của Điệp luyến hoa

Sen lá che mưa đã chẳng còn,

Cúc tàn thân vẫn ngạo sương hàn.

Một năm cảnh đẹp chàng nên nhớ,

Chính khi quất lục với cam vàng.

Tác giả: Trạm Lộ

Edit: Y Giai

Buổi tối cái ngày trước khi cha già qua đời, tôi đi bệnh viện đưa cơm chiều cho ông, ông đã có vài ngày không