Tướng Quân Không Tốt Truy

Tướng Quân Không Tốt Truy

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322864

Bình chọn: 7.00/10/286 lượt.

ng cần ngươi xen vào”, Cho dù trong lòng thương tổn, Hồ Tiểu Man vẫn duy trì tư thái cao ngạo, không để người nhìn thấy vết thương lòng.

Nàng đứng dậy, hướng về phía cửa đi đến.

“Ngươi muốn đi đâu?” Hạ Nhĩ Ba nhanh chóng giữ chặt nàng.

Hồ Tiểu Man gạt tay ra, trầm lãnh nhìn hắn.

“Hạ Nhĩ Ba, chú ý thân phận chính mình, chuyện của ta không có đường cho ngươi xen vào, việc ta muốn đi đâu càng không phải chuyện của ngươi.”

“Ngươi muốn đi tìm Thương Nguyệt Ngạo Vũ đúng không?” Hạ Nhĩ Ba ghen ghét hỏi. Hắn thực sự không hiểu, Thương Nguyệt Ngạo Vũ kia có cái gì tốt mà đáng giá để nàng truy đuổi đến như vậy.

Không nghĩ trả lời vẫn đề của hắn, Hồ Tiểu Man quay đầu lại rời đi.

“Ta sẽ không buông tay!” Hạ Nhĩ Ba oán hận kêu lớn. Luôn như vậy, trong mắt nàng căn bản hoàn toàn không có hắn! Nhưng hắn thề, tình huống này sẽ không tiếp tục lâu đâu—–

Nàng sẽ là của hắn.

Hắn cứ như vậy đào tẩu, Hồ Tiểu Man sẽ có cảm giác như thế nào?

Trở lại Thương Nguyệt quốc đã hai ngày, hắn vốn nghĩ Hồ Tiểu Man sẽ lập tức đuổi theo, tiếp tục quấn quýt lấy hắn yêu cầu phụ trách, dù sao việc hắn chiếm trong sạch công chúa Hồ quốc là sự thật.

Nhưng là không có.

Này đã hai ngày, xung quanh hắn quá mức lặng tĩnh, không có người quấn quýt lấy hắn, cũng không cõ người lẽo đẽo bám đuôi hắn phía sau, dùng thanh âm kiều kiều mềm nhẹ nói ra những lời khiến hắn tức muốn hộc máu.

Thương Nguyệt Ngạo Vũ không rõ nổi cảm giác trong lòng chính mình. Dường như có điểm mất mát, có điểm trống rỗng hư vô, giống như thiêu thiếu một cái gì vậy, vô cùng khó chịu.

Đáng lẽ theo lý thuyết, Hồ Tiểu Man không quấn lấy hắn, cũng không muốn hắn phụ trách, hắn hẳn là phải sung sướng thở dài, cảm thấy vui vẻ mới đúng, nhưng là hắn lại phát hiện chính mình cao hứng không nổi, thậm chí còn luôn luôn nghĩ tới nàng.

Hai ngày nay hắn thất hồn lạc phách (hồn phách treo ngược cành cây a~~~ :) ) ), không yên lòng, cả đầu đều là Hồ Tiểu Man. Nghĩ tới nụ cười rạng rỡ của nàng, nghĩ tới tính tình của nàng kiêu ngạo lại rất tùy hứng, nghĩ tới tất cả của nàng.

Mỗi một bộ dáng nàng đều khắc sâu ở trong đầu hắn, bao gồm cả biểu tình một năm trước khi nàng đối với hắn nói lời yêu……

Nhíu lại mày rậm, ngay cả khi cực lực cố gắng quên đi, Thương Nguyệt Ngạo Vũ vẫn là nhịn không được nhớ tới nguyên nhân một năm trước làm hắn bỏ trốn mất dạng—–

Cô gái mở to đôi mắt màu trà sáng ngời, lúm đồng tiền trên má dễ thương nở rộ, ánh mắt chăm chăm nhìn hắn, đôi môi đỏ mọng nói ra nàng thương hắn, muốn gả cho hắn, hỏi hắn có được không?

Trong nháy mắt kia, hắn thực sự bị dọa.

Hắn vẫn nghĩ nàng là một tiểu muội muội vĩnh viễn không lớn, nhưng là một khắc tại kia, hắn kinh ngạc nhận ra nàng không hề còn là một tiểu hài tử, mà là một cô nương trưởng thành— một cô nương sẽ làm tâm hắn vô cùng rung động.

Thiếu chút nữa, hắn đã xúc động gật đầu nói có, ý niệm này trong đầu hoàn toàn dọa hắn phát sợ.

Hắn nhất định là đầu óc có vấn đề mới đối với cô bé từ nhỏ quấn quýt bên cạnh mà tâm động. Hắn cũng không phải cầm thú, làm sao có thể có loại phản ứng đáng trách này?

Cho nên hắn bỏ chạy.

Đối mặt với nàng, hắn giống như một kẻ nhát gan luôn trốn lại trốn, lần này bỏ trốn dù không thành, thế nhưng sau khi gắt gao giữ lấy nàng, thừa dịp nàng ngủ say liền không một tiếng rời đi.

“Thương Nguyệt Ngạo Vũ, ngươi bỏ chạy thật khó xem…….” Hắn nhịn không được thở dài ảo não.

Tiểu yêu nữ kia luôn làm cho hắn không có cách. Lúc ấy khi nàng ngủ say ở trong lòng hắn, bộ dáng ngây thơ hồn nhiên kia làm cho cả trái tim hắn dường như đều tan chảy, cỗ rung động mãnh liệt kia làm cho hắn sợ tới mức chạy trối chết.

Ai! Mặt mũi nam nhân không còn sót lại một chút gì!

“Hoàng huynh, người ở đây lầm bầm lầu bầu cái gì vậy?” Thương Nguyệt Phi Hoàng đã đứng ở cửa quan sát thật lâu, rốt cục nhịn không được lên tiếng.

Nàng đứng ở chỗ này đã được một lúc lâu, vậy mà nhị hoàng huynh vốn cảnh giác cao nhất lại không phát hiện ra nàng, vẻ mặt lúc thì bất đắc dĩ, lúc lại lập tức chuyển thành nhíu mày suy tư, thậm chí còn lầm bầm lầu bầu ra miệng. Xem ra……. Bệnh cũng không nhẹ nha!

“Thương Nguyệt Phi Hoàng, ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ta!” Thương Nguyệt Ngạo Vũ hung hăng trừng tiểu muội, không hề quên chính mình là bị nàng bán đi.

“Nhị ca a, người ta chẳng qua cũng là bất đắc dĩ thôi!” Thương Nguyệt Phi Hoàng nhanh chóng lộ ra khuôn mặt tươi cười, chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội.

“Phải không?” Hừ lạnh, hắn đương nhiên không tin.

“Thật sự nha! Hoàng nhi thấy Tiểu Man tỷ tỷ thực sự yêu người, cho nên mới nghĩ giúp nàng một phen.” Đương nhiên điều kiện Hồ Tiểu Man đưa ra mới là chủ yếu, bất quá việc này không thể dại dột mà nói ra khỏi miệng.

Trừng liếc tiểu muội ruột một cái, Thương Nguyệt Ngạo Vũ hoàn toàn không tin lời của nàng. Muội muội của hắn có đức hạnh như thế nào, hắn chẳng lẽ còn nắm không rõ?

“Bất quá nhị ca a, người thật sự không hề thích Tiểu Man tỷ sao?” Thương Nguyệt Phi Hoàng vẻ mặt tò mò hỏi. “Người nếu không thích nàng, vì sao trở về đã hai ngày nay vẫn luôn không yên lòng? Có phải Ti


Polly po-cket