XtGem Forum catalog
Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325462

Bình chọn: 7.00/10/546 lượt.

ông thấy gì, tìm hiểu xong mới thấy bàng hoàng.

Đối mặt với sự nổi tiếng hào quang sáng chói của Trương Nhất Địch, Trác Yến cũng bắt đầu thấy tâm trí lãng đãng theo mọi người.

Có phải là người đâu? Rõ ràng là thần tượng thì có.

- Từ nhỏ đã học nhảy, kỹ thuật nhảy rất cao cường.

Đặc biệt sở trường điệu nhảy của Michael Jackson – cuối cùng cô đã hiểu ra, tại sao hôm đó Tiểu Dư u sầu tương tư, không nghe khúc “Nhị tuyền ánh

nguyệt” [6'> mà lại nghe bài “Beat it” [7'> rất kích động, thì ra là nghe

nhạc nhớ người.

[6'>. “Nhị tuyền ánh nguyệt” là một khúc nhạc cổ của Trung Quốc.

[7'>. “Beat It” là bài hát được sáng tác và trình diễn bởi ông hoàng nhạc Pop Michael Jackson.

- Bắt đầu từ cấp hai đã chơi bóng rổ, kỹ thuật chơi bóng rất siêu.

Nghe đồn đại học Oxford từng muốn tuyển thẳng cậu vào vì thành tích thể

thao, kết quả cậu lại nói với người tuyển sinh rằng: “Xin lỗi! Tôi rất

yêu Tổ quốc của tôi!”, khiến đồng chí tuyển sinh phải lủi thủi quay về.

Chuyện này có thật hay không thì chưa ai kiểm chứng, dù sao mọi người đều thấy vui thích chẳng qua vì sự thú vị của truyền thuyết, chứ không phải bản

chất thật hay giả.

- Thành tích học tập tuy không đứng đầu nhưng luôn xuất sắc, thuộc hàng đẳng cấp trong Top 3.

Ngoại ngữ xuất sắc vô cùng, dường như không chỉ tinh thông tiếng Anh, nghe nói bạn Trương còn thông thạo tiếng Pháp nữa.

- Cuối cùng về tướng mạo.

Nữ sinh toàn trường nhất trí dùng hai chữ để hình dung bạn Trương: Nổi bật!

Có người nói cậu giống Lưu Đức Hoa, có người nói cậu giống Cổ Cự Cơ, còn

có người nói cậu rất giống Tạ Đình Phong và có người còn nói rằng, cậu

giống hệt Châu Nhuận Phát! [8'>

[8'>. Lưu Đức Hoa, Cổ Cự Cơ, Tạ

Đình Phong, Châu Nhuận Phát đều là những diễn viên điện ảnh nổi tiếng,

không những về tài diễn xuất, mà còn về vẻ bề ngoài đẹp trai, tuấn tú.

Nghe những người đó nói, Trác Yến bỗng thấy nghi ngờ.

Nếu nói giống ba người trước cũng được, dù sao gương mặt cũng thuộc dạng

mặt dài. Nhưng có sự xuất hiện của Châu Nhuận Phát thì thực sự cô không

thể tán đồng, rõ ràng tài tử ấy có gương mặt tròn vành vạnh, làm sao có

thể so sánh với một gương mặt dài chứ?

Lúc đến nhà ăn lấy cơm, Trác Yến vừa đi từ trên tầng xuống, vừa suy nghĩ vấn đề đó.

Trong đầu cô nghĩ đến gương mặt bốn người ấy, cố gắng nhập bốn gương mặt ấy lại thành một.

Sau đó chưa kịp nhìn rõ gương mặt đã nhập lại ấy có dáng vẻ thế nào thì – rầm rầm!

Cô hụt chân, ngã thẳng từ cầu thang xuống…

Lộ Dương hét lên chạy đến cạnh cô, hỏi với vẻ thương xót: “Có sao không, có sao không? Sao tự dưng lại ngã thế này?”.

Trác Yến nghiến răng xuýt xoa: “Tớ bị choáng!”.

“Đang yên đang lành, sao lại bị choáng?”.

Trác Yến vô cùng ấm ức: “Cậu thử ghép mặt Lưu Đức Hoa, Cổ Cự Cơ, Tạ Đình

Phong, Châu Nhuận Phát lại với nhau, một đống mắt mũi miệng chồng chất

lên, cậu có choáng không?”.

Lộ Dương đẩy cô ra, không thèm nhìn cô cái nào nữa, bước đến khoác tay bạn khác rồi chạy nhanh đến nhà ăn…

Trác Yến lồm cồm bò dậy, phủi mông, vô cùng đau buồn.

Cô ngửa đầu thở dài: Trên thế gian này, tại sao những cô gái thông minh luôn cô đơn như tuyết lạnh… Tiết tiếng Anh ngày hôm sau, Trác Yến và Tiểu Dư đến lớp thật sớm, chiếm ba chỗ ở hàng ghế cuối cùng.

Gần tới giờ học, các bạn lục tục tiến vào lớp.

Trác Yến mở mắt thật to, nhìn chằm chằm cửa lớp, cứ có một nam sinh vào là

hỏi Tiểu Dư: “Có phải người này không? Có phải cậu ấy không? Phải không

phải không?”. Trác Yến hỏi đến mức Tiểu Dư chỉ muốn bóp chết cô.

Tiểu Dư bực tức quát lên: “Ngậm miệng lại! Cậu là máy đọc à? Trương Nhất

Địch vào thì tớ sẽ báo cậu biết, đừng có người nào vào là lại hỏi, cậu

có thấy phiền phức không?”.

Trác Yến chớp chớp mắt, nhìn ra cửa

rồi lại quay sang nhìn Tiểu Dư, rồi lại nhìn ra cửa, sau đó quay đầu

nhìn Tiểu Dư, nhìn qua nhìn lại, không nói gì cả, đầu lắc tới lui như

đánh trống bỏi vậy.

Tiểu Dư càng điên tiết hơn: “Cậu quay cái gì? Cổ cậu có trục xoay à?”.

Trác Yến vẫn nhìn cửa xong nhìn cô, chớp mắt, hỏi: “Là người kia à? Có phải không? Phải không phải không?”.

Tiểu Dư lập tức xuất hiện đầy vạch đen trên mặt…

Cô điên cuồng bóp cổ Trác Yến, lắc lắc liên tục: “Cho cậu làm máy đọc này! Cho cậu làm máy đọc này! Tớ bóp chết cái máy đọc này! Tớ bóp chết cái

máy đọc này!”.

Trác Yến vừa trợn trắng mắt thè lưỡi ra, vừa

chống cự để lên tiếng: “Khụ… cậu đừng kích động thế… Cậu xem, cậu kích

động đến mức… tự biến thành cái máy đọc luôn rồi… khụ…”.

Trác

Yến ra sức kéo móng vuốt Cửu âm bạch cốt trảo[1'> của Tiểu Dư ra, chỉ nam sinh vừa vào lớp, vừa ho vừa hỏi: “Khụ… thế… người kia thì sao…?”.

[1'> Cửu âm bạch cốt trảo là một trong nhiều môn võ công được ghi lại trong

“Cửu âm chân kinh”, bộ võ công tối thượng trong tiểu thuyết võ hiệp “Anh hùng xạ điêu” của nhà văn Kim Dung.

Tiểu Dư đang định chồm đến

thì bỗng quay ngoắt lại, nhìn cửa lớp rồi lại nhìn Trác Yến, cơn giận

bỗng chốc biến mất hẳn, cuống quýt: “Nhanh lên nhanh lên! Chính là anh

ấy chính là anh ấy! Đừng để anh ấy chạy! Mau… đi…”.

Trác Yến vừa lườm nguýt vừa than thở: “Đồ không có