g loạt nhìn về phía cô.
Rồi nhanh chóng đưa mắt nhìn nhau… sau đó cùng chà xát cánh tay điên cuồng, vừa rụt cổ run rẩy vừa phát ra tiếng thở dài như không thể chịu đựng
được nữa: “Ôi…”.
Lộ Dương ngồi cạnh hứng chí vỗ tay, kêu lên:
“Wow wow! Giống thật giống thật! Hai người từ cử chỉ, nét mặt đến giọng
điệu, sao mà giống nhau đến thế!”.
Trác Yến quay lại gầm gừ: “Im ngay cái miệng của cậu!”.
Lộ Dương vỗ tay cười khoái chí, như thể trí óc vẫn chưa phát triển hoàn thiện.
Giảng viên đứng trên bục giảng tức đến suýt ngất.
“Bạn gái ngồi cạnh hai bạn kia, bạn cười cái gì? Tôi vừa nói hai bạn đấy
xong, bạn lại ngồi cạnh cười ngặt nghẽo, đang khiêu khích tôi đấy phải
không? Đúng là chẳng ra thể thống gì! Hết tiết học, bạn và hai bạn bên
cạnh đến gặp tôi ngay!”.
Trác Yến liếc xéo Lộ Dương, nhỏ giọng trách mắng với vẻ hạnh phúc trên nỗi đau của kẻ khác: “Cho chết nhé, đáng đời!”.
Lộ Dương bĩu môi về phía giảng viên, hỏi Trác Yến và Giang Sơn: “Cô này sao hôm nay nóng nảy thế? Chẳng nữ tính tí nào!”.
Trác Yến nối lời: “Lại còn già!”.
Giang Sơn vội bổ sung: “Bị điên!”.
Lộ Dương không kịp chen vào: “Bà ta…”
Trác Yến đã vội nói tiếp: “Hổ cái!”.
Giang Sơn lại không ngần ngừ, tiếp theo: “Sư tử Hà Đông!”.
Lộ Dương vẫn không kịp chen vào: “Bà ta…”.
Trác Yến: “Như hùm như sói!”.
Giang Sơn: “Không được thỏa mãn nên tức!”.
Lộ Dương há miệng ra rồi ngậm lại, há rồi ngậm, mở to mắt nhìn hai bạn,
rồi sau đó xuýt xoa cảm thán: “Kiểu phối hợp này của hai người, quá lợi
hại! Xem như tớ đã thấy rõ, chỉ cần hai người cứ kẻ xướng người họa thế
này, kẻ khác đừng hòng nói lại!”.
Trác Yến và Giang Sơn lại đồng loạt nhìn sang cô bạn; vẻ mặt không cảm xúc tỏ ra trấn tĩnh, nhìn nhau
hai giây sau, cuối cùng vẫn không chịu nổi mà run lên cầm cập, vừa hít
hà vừa điên cuồng chà xát cánh tay.
Tiếng chuông tan học vang lên, Trác Yến, Lộ Dương và Giang Sơn cùng đến trước bục giảng.
Giảng viên quét ánh mắt sắc bén qua ba người họ, cuối cùng dừng lại ở Trác Yến.
“Lúc nãy bạn cười cái gì?”. Cô giáo tức giận hỏi.
Trác Yến giả vờ gục đầu vẻ đáng thương, trả lời: “Cô ơi, em sai rồi!”.
Lộ Dương đã từng tổng kết thế này: Ở Trác Yến có ba điểm trơ trẽn nhất.
Một là quá tự sướng, chưa bao giờ xem việc làm người khác buồn nôn là tội lỗi, sợ rằng cả đời này cũng không biết xấu hổ là gì.
Hai là không có phong độ, không có khí chất, luôn “gió chiều nào xuôi theo
chiều ấy”, ý thức được đã làm ai đó tức giận là lập tức cười giả lả nịnh nọt, dẹp sĩ diện đi mà năn nỉ người khác, chính xác là “cún theo chân”.
Ba là tuy điên cuồng đến đáng sợ, nhưng một khi tỏ ra vẻ ngoan ngoãn thì đều có thể khiến người khác mềm lòng ngay tức khắc.
Lộ Dương từng nói thế này: “Trác Văn Tĩnh à, nếu cậu ngồi yên không nói
gì, chỉ chớp mắt thôi, thì ai cũng sẽ nghĩ rằng cậu là một cô gái mềm
yếu nhu mì, cần được nâng niu che chở; nhưng mà ôi nhưng mà… chỉ cần cậu mở miệng, mọi giả tưởng đẹp đẽ sẽ vỡ tan tành ngay – cậu đấy, tớ thấy
cậu như đang đau khổ vì là nam mà phải giả nữ vậy”.
Trác Yến chỉ hừ mũi bỏ qua lời nói của Lộ Dương, nhưng bất ngờ là, nó lại được mọi người nhất trí tán thành.
Đối với cô giáo, Trác Yến đã dùng liên tiếp chiêu vô sỉ thứ hai và thứ ba để ứng phó.
Lộ Dương đã quen với đường đi nước bước của cô bạn, nên tỏ ra rất bình tĩnh.
Giang Sơn vì chưa hiểu nên kinh ngạc đến mức rúng động toàn thân trước vẻ hối hận vô bờ và đáng thương như sắp khóc của Trác Yến.
Trác Yến sợ cậu làm lộ chuyện nên vội vội vàng vàng đạp lên chân cậu một cái, cảnh cáo cậu hãy nở nụ cười và đừng nói gì.
Cô giáo thấy thái độ nhận lỗi của Trác Yến thật ngoan hiền, dễ dạy bảo,
thế là không truy đến cùng, chỉ “nhả lời châu ngọc” giáo huấn họ một bài rồi tha.
Rời khỏi giảng đường, Giang Sơn dựa vào tường thở dốc.
Cậu trợn mắt nhìn Trác Yến, than thở một cách buồn bã: “Yêu quái! Cậu đúng là yêu quái!”.
Trác Yến lập tức cười híp mắt, cô nhảy qua một bậc thang đến trước mặt Giang Sơn, nói với cậu với vẻ sung sướng: “Cảm ơn cảm ơn! Anh Giang Sơn có
biết không, bây giờ khen một ai đó có sức hấp dẫn vô biên thì đều dùng
từ ‘yêu quái’ đấy! Không ngờ trong tim anh, hình tượng của em đã tăng
cấp đến mức độ đó! Đúng là cảm ơn anh vì đặc ân đó!”.
Giang Sơn
suy sụp, trừng mắt nhìn cô: “Trác Văn Tĩnh, mấy ngày này, làm ơn, xem
như tôi van xin cậu, tránh xa tôi ra! Tôi tổn thương nguyên khí quá
nhiều, không thể chịu được hành hạ nữa!”.
Trác Yến ngoan ngoãn
gật đầu: “Ừ, được!”. Vẻ mặt cô thay đổi trong tích tắc, khóe mắt ánh lên sự ranh mãnh: “Chê tôi phải không? Ok, bên Ngô Song thì cậu tự hẹn hò
đi nhé, chị đây không chơi với cậu nữa!”. Nói xong cô quay ngoắt đầu,
nhảy qua hai bậc tam cấp đến cạnh Lộ Dương, khoác tay cô bạn rồi bỏ đi.
Lộ Dương tưởng cô giận, ngước lên nhìn, bất giác sững người.
Cô nàng ấy đang có vẻ sung sướng, dường như gian kế gì đó đã được thực hiện.
Lộ Dương hỏi Trác Yến vẻ nghi hoặc: “Văn Tĩnh, không sao đấy chứ? Lúc nãy
cậu bị người ta chê bai mà sao vui thế? Tớ muốn hỏi, sự xấu hổ của cậu
đi đâu mất rồi?”.
Trác Yến hất mạn