lấy cô, nước mắt chảy mãi như không bao giờ khô cạn.
Anh ôm cô, thật chặt, rất lâu, chỉ muốn suốt đời suốt kiếp cũng không buông.
Anh nói: “Văn Tĩnh, nếu chúng ta có thể quay lại trước kia thì hay biết bao!”.
Nhưng họ đều biết, chẳng ai có thể quay lại.
Cô kiên quyết không cho anh tiễn, anh chỉ có thể nhìn theo cô quay lưng bước đi.
Nhìn bóng dáng mảnh mai của cô dần xa, từ đó, trái tim anh đã trống một khoảng quá lớn.
Nước mắt lại chảy dài trên mặt.
Cô gái ấy, anh gần như đã dùng cả đời để yêu; nhưng từ bây giờ, cô không còn thuộc về anh, không bao giờ nữa!
Mấy năm sau, anh về thành phố cũ để bàn việc làm ăn.
Bên cạnh anh là một cô thư ký trẻ trung xinh đẹp.
Không sai, họ có quan hệ mờ ám.
Bàn việc xong, anh và khách hàng đến nhà hàng dùng bữa.
Không ngờ ở đó, anh lại gặp Lộ Dương.
Lộ Dương lúc nhìn thấy cô thư ký sau lưng anh đã vô cùng sửng sốt, không
kiềm chế được mà buột miệng: “Ôi mẹ ơi, sao cô ta giống Văn Tĩnh đến
thế?”.
Nói xong nhận ra lỡ lời, cô vội vàng lúng túng bịt miệng lại, nhìn anh vẻ ngại ngùng và hối lỗi.
Anh lại cười khẽ: “Tôi cũng thấy thế!”.
Sau đó nụ cười dần biến mất.
Do dự một lúc, cuối cùng anh hỏi: “Cô ấy… gần đây thế nào? Có khỏe không? Chồng cô ấy có yêu thương cô ấy không?”.
Lộ Dương thở dài trả lời: “Nó rất ổn! Cậu… trông cũng có vẻ ổn nhỉ, ha
ha…”. Cô ho một tiếng rồi lại nói: “Thực ra phòng ký túc bọn tớ đang
liên hoan gia đình ở đây… Cậu có muốn đến gặp bạn cũ không? Yên tâm, đều là người quen cả!”.
Anh lắc đầu: “Thôi. Mọi người chơi vui vẻ!”.
Lộ Dương đi rồi, anh cũng quay về phòng mình.
Nhưng không còn tĩnh tâm được nữa.
Cuối cùng vẫn không kìm được mà viện cớ ra khỏi phòng, sau đó một mình lặng lẽ, lén lút đến bên ngoài gian phòng họ liên hoan.
Anh đứng ngoài cửa lén nhìn vào bên trong.
Cô ngồi trong đó, nụ cười không hề thay đổi, vẫn trong sáng ngây thơ, vẫn rực rỡ quyến rũ, khiến anh không tài nào rời mắt.
Trái tim bắt đầu đau nhói.
Anh đưa tay chặn ngực.
Mắt tham lam nhìn cô, không nỡ chớp lấy một cái.
Người đàn ông ngồi cạnh cô là Trương Nhất Địch mà anh vẫn hằng ghen tị.
Cậu ta ngồi cạnh cô, từ đầu chí cuối không hề nhìn ai khác, ánh mắt luôn dừng ở một mình cô.
Nhìn họ, anh bỗng bật cười.
Cùng xuất hiện với nụ cười trên gương mặt, là nước mắt.
Tốt thôi, xem như, cô đã hạnh phúc.
Thế thì, cứ vậy thôi.
Cứ vậy thôi.
Dù sao đi nữa, trong quãng thời gian tươi đẹp của tuổi xuân, anh vẫn có lúc có được cô.
Anh mãn nguyện rồi.
Gạt đi nước mắt, anh quay lưng bỏ đi.
Tàn tiệc, thư ký dìu anh về phòng.
Anh bỗng cảm thấy rất mệt, rất mệt.
Anh kéo bàn tay nhỏ nhắn mềm mại thơm ngát đang cởi cúc áo của anh, nói với cô ta: “Đừng đi theo anh nữa, sẽ làm lỡ làng chính cuộc đời em thôi.
Tìm người thích hợp để lấy đi! Anh không định ly hôn, hơn nữa em cũng
biết, anh đang xem em là thế thân của người khác. Đừng theo anh nữa,
không đáng!”.
Cô gái ấy lắc đầu: “Em biết anh sẽ không ly hôn;
em cũng luôn biết anh xem em là thế thân – mỗi lần anh uống say hay nằm
mơ, lúc nào cũng gọi “Trác Yến”. Cô cởi áo sơ mi của anh ra, lần xuống
dưới, lại cởi quần anh: “Không sao, cho dù anh xem em là ai, em cũng
không quan tâm! Em chỉ cần được ở cạnh anh; vì em yêu anh!”.
Cô phủ phục lên người anh, nhiệt tình và chủ động.
Anh nhắm nghiền mắt.
Nước mắt từ khóe mắt rơi xuống thấm vào tóc.
Như thế cũng được, cũng tốt.
Chí ít khi anh uống say, anh vẫn có thể cảm nhận được, trong cuộc sống vẫn có cô.
Anh đưa tay ôm cô gái phía trên, bắt đầu đáp lại.
“Văn Tĩnh, Văn Tĩnh!”.
Anh lặp lại tên cô.
“Chúng ta mãi mãi sẽ ở bên nhau, mãi mãi!”.
Anh lẩm bẩm, tình cảm gọi tên cô.
“Văn Tĩnh, anh yêu em!”. 1. Đêm đầu tiên
Đối với chuyện thất thân trước khi cưới, Trác Yến luôn cảm thấy có lỗi với Trương Nhất Địch.
Đêm hôm họ đăng ký kết hôn, Trương Nhất Địch đón cô về nhà.
Ăn tối và tắm rửa xong, lúc sắp ngủ, Trác Yến lại trở nên phân vân, do dự.
Cô không biết đầu mình có bị gì không mà lại bồng bột nói với Trương Nhất
Địch: “Hay là… hay là anh tìm một cô gái để… Nếu không thì quá bất công
với anh…”.
Trương Nhất Địch nhìn cô chăm chú, ánh mắt thâm trầm.
Anh vỗ vỗ đầu để cô yên tâm.
“Anh xuống dưới dạo bộ, em ngủ trước đi. Ngoan, đừng nghĩ những chuyện linh tinh nữa”.
Anh quay người ra khỏi phòng ngủ, xuống lầu.
Trác Yến nằm trên giường, bực bội cắn ngón tay.
Nói thế nào thì hôm nay cũng là ngày vui của cô, không ngờ lại bị chính mình phá hoại rồi.
Chẳng lẽ đêm tân hôn của cô lại trôi qua như thế sao?
Nhớ lại câu nói lúc nãy với anh, cô càng nghĩ càng thấy kỳ cục.
Cô như thế không chỉ hạ thấp mình, mà còn làm tổn thương Trương Nhất Địch!
Cô ngồi phắt dậy, đến giày cũng không kịp xỏ, chạy như bay ra ngoài cửa.
Chạy xuống dưới, ra sức nhìn ngó xung quanh nhưng không thấy bóng dáng anh đâu.
Cô thở hổn hển quỳ bệt xuống, bỗng muốn khóc.
Bỗng cánh tay bị kéo chặt, giây sau đó cô được ai đó kéo mạnh dậy.
Không kịp phản ứng gì, giây tiếp theo cô bị kéo vào một vòng tay ấm áp.
Đến khi cảm giác kinh hoàng trôi qua rồi, cô ngửi thấy mùi hương quen