Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325333

Bình chọn: 7.5.00/10/533 lượt.

i cô gái ấy đã thay đổi?

Anh tìm ra đáp án trong trí nhớ.

Là lần cô bị ngã gãy chân, anh đón cô ra viện.

Cô được anh bế ra ngoài.

Khi anh bế bổng cô lên, anh gần như rúng động toàn thân.

Cảm giác ôm cô trong vòng tay tuyệt vời như thế, anh thật muốn bế cô cả đời này, không buông ra nữa.

Anh đi rất chậm, anh muốn cô ở lại trong vòng tay anh lâu hơn.

Nhưng cầu thang không thể không có điểm tận cùng.

Cuối cùng khi anh bất đắc dĩ phải buông cô xuống, dựa vào trong xe taxi, anh cảm thấy rất chua xót.

Về lại bên Ngô Song, ngồi cùng cô ấy trong một chiếc xe khác, hai người

tuy gần nhau nhưng anh nhận ra sự rung động với cô ấy đã dần dần biến

mất.

Lúc này trong tim anh chỉ còn lại nỗi buồn phảng phất khi cô gái ấy tuột ra khỏi vòng tay anh.

Chiếc xe cô ngồi đến trường sớm hơn anh.

Khi anh xuống xe, anh nhìn thấy cô đã được Trương Nhất Địch đợi chờ từ lâu bế trong tay.

Khi nhìn thấy cô bị một người con trai khác bế, anh cảm giác cổ họng mình

không thể nào ngăn chặn được vị chua chát cay đắng đang dâng lên.

Anh đành phải thừa nhận rằng anh đã ghen.

Lòng anh rối bời, không biết phải làm sao. Anh rất muốn cô biết tâm ý của

mình, nhưng anh biết đó là chuyện tuyệt đối không thể – dù sao anh đã có bạn gái, đồng thời lại là bạn thân của cô.

Lúc tâm trạng rối loạn thì luôn gặp phải cảnh cô và cậu ta vui đùa quấn quýt.

Thấy cô cười rạng rỡ với chàng trai ấy, ngực anh bắt đầu nhói đau.

Anh rất không vui, rất bực bội, thế là về sau mượn một việc rất nhỏ mà anh đã nổi giận với cô.

Mắt cô rưng rưng, tủi thân quay người chạy mất.

Anh bực bội muốn đập vỡ mọi thứ xung quanh.

Nước mắt của cô khiến anh thấy như ngạt thở.

Anh đau khổ trách mình sao sự việc lại ra nông nỗi đó?

Tại sao anh lại khiến cô khóc?

Có phải vì anh quá tham lam?

Đã theo đuổi được một người, lại bắt đầu không buông được một người khác.

Anh cảnh cáo bản thân không thể làm người như vậy, nếu do anh theo đuổi Ngô Song trước thì nhất định phải có trách nhiệm với cô ấy mới được.

Anh bắt bản thân đè nén mọi cảm giác với cô nàng ngốc nghếch không biết tí gì kia.

Anh đau khổ kìm nén bản thân.

Nhưng tình cảm lúc nào cũng thích đối nghịch với người ta. Càng đè nén nó thì nó càng khiến anh không thể nào quên được.

Dần dà, ngay cả Ngô Song cũng cảm nhận được tâm sự của anh.

Anh biết anh có lỗi với cô, anh cũng rất muốn toàn tâm toàn ý có trách nhiệm với cô.

Nhưng có lúc anh thật sự không thể sai khiến trái tim mình, anh chẳng tài nào khống chế được bản thân đừng nhớ đến Trác Yến.

Cuối cùng Ngô Song không thể nhẫn nhịn được nữa.

Năm tư, mang theo sự phẫn nộ và đau đớn, cô ấy chia tay với anh, tuyệt giao với Trác Yến, một mình quyết tâm ra nước ngoài.

Trước khi Ngô Song đi, trong trường đã có đồn đại rất nhiều chuyện. Rất nhiều người đều nói cô ấy vì tiền đồ mà không tiếc bỏ rơi bạn trai.

Cô ấy không hề giải thích, chỉ lúc không có ai mới khóc với anh: “Chỉ có

mình em biết, tuy chia tay là do em nói, nhưng em mới là người bị bỏ

rơi! Em mới là người thật sự bị tổn thương! Em biết anh thích Trác Yến,

anh càng kìm nén không nói thì tâm ý của anh với bạn ấy càng mạnh mẽ. Em không muốn là vật cản đường nhạt nhẽo giữa hai người. Thế nên, Giang

Sơn, em buôn tay anh! Em đi! Em chúc anh cuối cùng có thể đạt được mọi

ước nguyện, có thể ôm được người đẹp trở về!”.

Không lâu sau cô ấy đã đi thật.

Anh cảm thấy rất có lỗi với cô ấy.

Nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần.

Trước hôm tốt nghiệp, Trác Yến uống say, vì một người khác.

Anh cũng say, nhưng vì cô.

Anh và cô cùng ôm nhau khóc.

Anh van xin cô ngẩng lên nhìn anh, đừng xóa nhòa một người lặng lẽ yêu cô là anh như xóa nhòa một cảnh vật nào đó.

Về sau anh ôm cô ra, gọi xe taxi. Trên xe cô đã không còn biết gì.

Cô dựa vào ngực anh, đôi môi đỏ hồng hé mở, run rẩy trong từng nhịp thở.

Anh không còn kiên nhẫn, bất chấp phía trước còn có tài xế đang lái xe, anh cúi xuống bịt lấy môi cô, ra sức hôn hít, quấn quýt.

Anh đưa cô vào khách sạn.

Cô nôn ọe, toàn thân bẩn thỉu.

Anh cởi quần áo cô ra.

Thực ra anh muốn nhân lúc này chiếm lấy cô.

Nhưng anh nhìn thấy cô đau khổ cuộn người lại trên chiếc giường trắng toát,

ngay cả lúc nhắm mắt ngủ say cũng không ngừng rơi nước mắt.

Cô yếu đuối đáng thương như thế, trong sáng ngây thơ như thế, khiến người ta thương xót như thế.

Anh không thể ra tay.

Anh thực sự không thể ra tay với cô!

Anh ôm cô, không làm gì cả, chỉ ôm lấy cô, suốt đêm.

Hôm sau sau khi tỉnh dậy, cô đờ đẫn nhìn ga trải giường.

Dưới cơ thể cô là máu đỏ.

Anh đoán chắc là cô đã gặp kỳ kinh nguyệt. Nhưng cô ngốc nghếch lại không

dám chắc. Cô tưởng anh đã mượn men rượu làm gì đó với cô.

Vốn định nói cho cô biết thực ra giữa họ chưa xảy ra chuyện gì cả.

Nhưng nghĩ lại, anh quyết định thay đổi.

Anh khao khát có thể giữ cô lại bên cạnh, có thể làm bạn gái của anh, có thể khiến cô không còn nhớ đến người khác.

Thế là anh đã dựa vào suy nghĩ linh tinh của cô để khiến cô hiểu lầm rằng cô thực sự là người của anh.

Anh đang đánh cược.

Anh biết cô là một cô gái bảo thủ, muốn giữ gìn


XtGem Forum catalog