Snack's 1967
Tuổi Thanh Xuân

Tuổi Thanh Xuân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325144

Bình chọn: 7.00/10/514 lượt.

cố định nhìn lên, nhìn khuôn mặt của Tống Hàng Hàng.

“Chị Hàng Hàng, chị dùng cái ô này của em đi, cái này lớn hơn một chút.”

Cô ngẩng đầu lên, cảm kích mỉm cười, đổi cây dù trong tay Tiếu Tiếu.

Chợt nhớ tới cái ngày đó, cái ngày rất lâu trước đây, cũng là một ngày mưa, hôm đó mưa lớn hơn nhiều, cũng không biết cái ô màu tím nhạt cô đưa, anh còn giữ hay không?

Vốn không muốn để bất luận ai đưa tiễn mình, cô cũng không nói cho bất kì ai, muốn im lặng rời đi, nào biết được Tiếu Tiếu lại bướng bỉnh mười phần. Cô thầm cảm kích, tình cảm giữa người với người, thì ra chính là những điều đơn giản như vậy, tôi đối tối với bạn, bạn cũng sẽ đối tốt với tôi.

Giật mình, một ý niệm chợt thoáng hiện lên trong đầu.

“Tiếu Tiếu, em, có thể giúp chị một chuyện không?”

——— —————— —————— —————— —————— —————— ———

Máy bay chậm rãi giảm tốc, ngoài cửa sổ chính là một thế giới hoàn toàn mới. ღLQĐღ

Máy bay hạ cánh, cô hít thật sâu một ngụm không khí khô ráo, khuôn mặt hiện lên nụ cười thoải mái.

Hương vị cỡ nào quen thuộc, cô đã lâu chưa từng tận hưởng bầu không khí này, thiếu chút đã quên mất tư vị của nó.

Kéo vali hành lý vốn không nặng đi qua lối đi thật dài, cô đứng trước lối ra vào, đầu tiên đã nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc.

Người tới mỉm cười đi về phía cô, cho cô một cái ôm thật chặt, nhất thời thức tỉnh đứa bé đang ngủ say.

Mắt thấy Nháo Nháo nhếch miệng lên, tiếng khóc kinh thiên địa khiếp quỷ thần sắp sửa vang lên, khóe mắt Tống Hàng Hàng giật giật, vội vàng đẩy cái tay được voi đòi tiên của đối phương.

“Mình cứ sờ sờ, mình cứ sờ sờ.” Đối phương bất mãn trừng cô, tươi cười muốn đưa ra cái tay tà ác, nhưng không ngờ tay kia mới vừa đụng phải cái cằm mềm mại của bé, đứa bé chợt nghiêng đầu một hớp ngậm vào ngón tay của cô, sau đó trộn rồi đảo, nhất thời tay cô dính đầy nước miếng.

“Ách... đứa bé nhà bạn thật…”

“... Diệp Nhất Đình thân mến, mình ngàn dặm xa xôi tới tìm nơi nương tựa là bạn, bạn lại dùng thái độ đó hoan nghênh mình?”

“Ha ha, đi thôi đi thôi, xe vẫn còn chờ ở bên ngoài đấy.” Diệp Nhất Đình trêu chọc nói, quay đầu chọc chọc Trần Văn Trọng bên cạnh, “Còn không chào hỏi bạn học cũ?”

“Bạn mới là cụ non!” Tống Hàng Hàng oán thầm nói, một khắc kia, tuổi thanh xuân như một lần nữa đượm đầy lồng ngực cô, đó là tuổi thanh xuân đã bao lâu rồi không có được?

“Tống Hàng Hàng, đã lâu không gặp.” Trần Văn Trọng lễ độ gật đầu với cô, lâu như vậy, quả nhiên anh vẫn như cũ, vừa nhìn chính là bộ dáng hiền phu lương phụ (*chồng hiền cha tốt).

“Đúng vậy, đã lâu không gặp.” Cô đáp lễ, lặng lẽ nhỏ giọng nói bên tai Diệp Nhất Đình, “Người đàn ông của bạn thật tốt, nhớ phải biết quý trọng nha...”

Diệp Nhất Đình đỏ mặt, kỳ cục đẩy cô một cái, “Đi thôi, nói nhảm gì thế!”

Hai nữ một nam cộng thêm một đứa bé, tổ hợp rất là kỳ lạ, cùng nhau rời khỏi sân bay.

Cho đến khi Diệp Nhất Đình mỉm cười chỉ vào một chiếc xe taxi xa xa, cô hoài nghi ánh mắt mình có phải lại chuyển xấu hay không, nhìn kĩ người trước mắt, kích động vỗ vào bả vai người đang dương dương đắc ý dựa vào xe kia…

“Y Tuệ? Mình còn nói chút tin tức của bạn cũng không có, không ngờ lại ở Bắc Kinh?!”

50 phút đường xe, từ sân bay thủ đô, đến nhà Y Tuệ.

Y Tuệ vẫn dương dương đắc ý như cũ, cô dẫn mọi người leo lên tầng sáu, sau đó mở cửa ra, đưa tay chỉ vào trong nhà, “Cái tổ của mình, Hàng Hàng mau vào xem một chút, cũng không tệ lắm phải không?”

Chứng kiến trước mắt, là một phòng khách rộng chừng hai mươi thước vuông, mặc dù không tính là xa hoa, nhưng trang trí cực kỳ tinh mỹ, còn có thể nhìn thấy hai gian phòng ngủ rộng mở bên trong, ở Bắc Kinh, phòng ốc như vậy thực tốn không ít tiền.

“Y Tuệ bạn vớ được người giàu có nào à?” Tống Hàng Hàng bất ngờ thốt ra một câu.

“Cái rắm! Bạn mới vớ được tên giàu có nào đấy?!” Y Tuệ nhất thời nổi đóa, “Lão nương một bút một vạch đổi đó biết không? Vừa đúng trải qua khủng hoảng kinh tế, người ta thuận tiện mới cho mình thuê đó!”

“A, thì ra là thuê… Chẳng qua mình vẫn không hiểu, một bút một vạch? Có ý tứ gì?”

“Cái này nha...” Y Tuệ thừa nước đục thả câu, dẫn mấy người bọn họ ngồi xuống, thuận đường véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn của Nháo Nháo mới nói tiếp, “Chẳng phải mình thi vào Đại học Lưu Tam sao? Chỗ kia quả thật khô khan, mình học nửa năm thiếu chút nữa bị nhóm lưu manh kia làm cho tức chết, tự mình chạy đến Bắc Kinh.

Sau đó lão nương thử sức trong các ngành nghề, đã luyện ra một đôi Hỏa Nhãn Kim Tinh (*mắt lửa tai vàng), sau đó lão nương ký bút gia nhập ngành tạp chí, sau đó lão nương liền phát tài, hắc hắc.”

“...”

Diệp Nhất Đình buồn cười nói tiếp, “Vận khí bạn thật tốt, cũng không biết là vận cứt chó gì.”

“Bạn mới cứt chó, cả nhà bạn đều cứt chó!”

“Bạn!... Văn Trọng…” Diệp Nhất Đình hung hăng thốt ra một chữ, sau đó chợt nũng nịu gọi, nhất thời khiến Tống Hàng Hàng nổi đầy da gà, quả nhiên yêu đương vào thì đều không bình thường, không cách nào tưởng tượng nổi, một Diệp Nhất Đình tài trí hào phóng, không ngờ cũng có một mặt trẻ con như vậy…

“Trong lòng có cứt chó, vạn vật đều cứt chó.” Một thằng