tưởng tượng của
bất cứ ai, bởi vì anh yêu cô ấy nên mới hi vọng cô ấy có thể tìm được hạnh phúc
mà cô ấy hằng mong muốn. Khi thấy bức ảnh hai người hôn nhau trong lễ Giáng
sinh… không giấu em anh đã thực sự muốn giết chết em. Còn về việc anh đồng ý ra
đi không phải là vì em cũng yêu Lạc Lạc mà anh cho rằng anh là vật cản trở cô
ấy tìm đến hạnh phúc. Nhưng tới bây giờ, anh biết anh đã sai, và đã hiểu ra
rằng cho dù là anh em ruột thịt thì cũng không thể nhường nhịn được.”
Ngắt lời, Địch Nam cúp máy, nghĩ đến Lạc Lạc, anh mỉm
cười ấm áp.
…
Mộ Lạc Lạc nhìn thấy Địch Nam quay đầu, nhẹ nhàng quay
trở về giường nằm, nắm chặt tay, giận tới mức nghiến răng nhưng trong lòng thì
vui sướng tột cùng.
Cảm động trước những lời giãi bày đó ư? Đúng vậy, đúng
vậy, ha ha ha! Cuối cùng cũng đã biết Địch Nam không phải vì không yêu cô mà
lựa chọn bỏ đi, thậm chí còn ngược lại, vì quá yêu cô mới biến thành như vậy,
trời đất ơi, ha ha ha, vui sướng tột cùng!
Tức giận ư? Đúng vậy, đúng vậy… Địch Nam đáng ghét,
coi vợ như một món hàng gói lại rồi tặng cho người khác, cho dù người đó là Hàn
Tư Viễn thì anh cũng nên hỏi ý kiến người trong cuộc rồi mới làm chứ? Anh ấy
dựa vào cái gì mà tự ý làm như vậy khiến cô đau đớn rơi lệ.
Địch Nam, em cho anh biết… Ai thắt nút thì người đó
phải tháo nút! Hừm!
…
Tiếng bước chân vang tới, Mộ Lạc Lạc nhằm đúng lúc
Địch Nam bước vào phòng từ từ tỉnh dậy. Địch Nam nhìn thấy cô tỉnh dậy, mỉm
cười, vội vàng lấy cốc nước và thuốc hạ sốt đặt lên trên bàn. Mộ Lạc Lạc cố che
giấu niềm vui tràn ngập trong lòng, tỏ vẻ tức giận nhìn anh.
Địch Nam biết cô còn giận, bèn với bát cháo trên bàn,
múc một thìa đút cho Lạc Lạc, ngậm ngùi khẽ nói: “Bà xã, ăn cháo trước rồi uống
thuốc nhé?”
Mộ Lạc Lạc trong giây lát vui sướng vô cùng, nhưng sau
lại gạt bát cháo ra, điềm nhiên nói: “Anh Địch, xin chú ý cách xưng hô. Nếu như
anh đã đưa ra đề nghị li hôn vậy thì tôi cũng tôn trọng quyết định của anh. Tục
ngữ có câu, dưa chín ép không ngọt, người có thể ngốc một đời chứ không ngốc cả
đời, vậy thì hà cớ gì mà tôi lại làm trái, anh nói có đúng không?”
Địch Nam giật mình, cau mày, rõ ràng những lời này của
Mộ Lạc Lạc khiến anh bối rối, lo lắng.
Anh im lặng, thổi bát cháo cho nguội, sau đó đưa thìa
cháo tới miệng của Lạc Lạc. Mộ Lạc Lạc lạnh lùng gạt thìa cháo, tự xuống
giường, cầm ví, với chiếc áo khoác, bước về phía phòng khách.
Địch Nam buông bát cháo đuổi theo. Mộ Lạc Lạc ngồi
xuống trước cửa chính đi giày. Anh không kịp nghĩ, bước lên chặn cửa lại.
Mộ Lạc Lạc ngước nhìn, lạnh lùng hỏi: “Anh Địch, anh
làm gì vậy? Anh muốn li hôn tôi cũng đã đồng ý rồi, cũng không ràng buộc gì anh
nữa, khi nào các giấy tờ chuẩn bị xong sẽ đi làm thủ tục, anh còn hỏi gì nữa
không?”
Địch Nam chợt nhận ra rằng những việc trước kia mình
làm đã khiến vợ bị tổn thương sâu sắc, xem ra Mộ Lạc Lạc không thể chịu đựng
được nữa.
“Em… anh xin lỗi.” Giọng anh trầm hẳn xuống, anh sợ Mộ
Lạc Lạc sẽ li hôn, anh không cần là một Địch Nam oai phong lẫm liệt nữa.
Mộ Lạc Lạc nhìn thấy nét mặt lo lắng không yên của
anh, chỉ muốn chạy tới hôn anh nhưng vì kế hoạh trả đũa của mình, cô chỉ xoắn
chặt góc áo như không có gì xảy ra.
“Anh không cần xin lỗi tôi, lúc đó là do tôi tự ngã,
giờ tôi đã nghĩ kĩ rồi, như vậy đi.” Cô đi giày xong, đứng dậy, lịch sự đẩy tay
anh ra: “Xin anh Địch nhường đường, tôi phải về nhà rồi.”
“Đây là nhà của em!”
“Không, đã từng là nhà của tôi thôi.” Mộ Lạc Lạc
thổi đầu ngón tay, nghiêm nghị nói.
“Bây giờ cũng vẫn là nhà của em.”
“Tôi nói không phải là không phải, anh tránh ra đi!”
Mộ Lạc Lạc kéo cánh tay Địch Nam ra, nhưng lúc đó
người đang sốt cao nên cô không thể kéo được anh chàng to khỏe ấy. Địch Nam
nhìn thấy cô quả quyết, càng đứng chặn ở cửa. Mộ Lạc Lạc đến bên cửa, dùng vai
đẩy anh ra, tuy cũng không nỡ nhưng không bắt Địch Nam bị giày vò một chút thì
cô có thể thoải mái được sao?
Ngay tức khắc, Địch Nam kéo Mộ Lạc Lạc vào lòng, ôm
chặt lấy cô mặc cho cô đang vùng vẫy.
“Buông tay ra, li hôn thì li hôn, anh nhẹ chút được
không?” Mộ Lạc Lạc há to miệng cắn anh.
Địch Nam nhắm mắt chịu đau: “Được, nhưng không li
hôn.”
“Này này, anh nói li hôn là li hôn, anh không muốn li
hôn là không li hôn sao? Tôi ghét anh, tôi coi thường anh, lời anh nói không là
gì hết!”
Địch Nam buông tay khỏi Lạc Lạc, quay người ghì cô vào
tường.
“Tùy em, ghét anh hay coi thường anh cũng được, anh
nói không li hôn là không li hôn.” Anh nhìn đôi mắt hoài nghi của Mộ Lạc Lạc,
trịnh trọng nói lại.
Mộ Lạc Lạc nghiêng đầu kêu khẽ, khi cô đang toan tính
bước tiếp theo thì hơi thở ấm áp đã phả trên môi cô, giây phút đó, cô không còn
suy nghĩ được gì nữa.
“Vợ của anh, anh yêu em, hãy cho anh thêm một cơ hội
sửa sai được không?”
Địch Nam khẩn cầu, hôn nhẹ lên môi cô, thì thầm như
van xin.
“Vợ ơi, vì khác biệt về tuổi tác khiến anh lúc nào
cũng thấy lo lắng, anh lại sống quá nội tâm, sợ em sẽ cảm thấy nhàm chán, anh
sợ anh không xứng đáng với tình yêu của em, sợ em một ngày nào đó s