à người Mã Lai sao?”
Cô gái nhẹ gật đầu.
“Cô thật là người Mã Lai sao? Thì ra chúng ta là đồng hương nha!” Liên Kiều thấy cô gật đầu, trong lòng hết sức cao hứng. Cô gái chỉ cười cười không nói gì.
“Ồ, đúng rồi, trong buổi dạ tiệc cô đã từng nói những chuyện có liên quan đến chị tôi và cha mẹ tôi, cô biết rất nhiều, đúng không? Xin nói cho tôi biết có được không?” Liên Kiều đột nhiên nhớ ra, liền hỏi.
Dodo nhìn cô, hỏi lại: “Chẳng lẽ chồng cô không nói gì cho cô biết sao?”
“Nói rồi, nhưng…. Tôi thật không thể tin là mình còn có một người chị, mà chị ấy lại sớm qua đời!” Lòng Liên Kiều như chìm xuống đáy cốc.
Trong mắt Dodo thoáng xẹt qua một tia ba đào, cô hỏi lại. “Là chồng cô cho cô biết là chị cô đã chết rồi sao?”
“Là ông nội nói, năm đó xảy ra những chuyện như vậy thử hỏi một đứa nhỏ làm sao mà sống sót được chứ!” Liên Kiều ngậm ngùi nói.
“Hừm!” Dodo chợt hừ lạnh một tiếng, nói: “Đây chỉ là tuỳ tiện tìm một cái cớ để trong lòng cô được yên mà thôi!”
Liên Kiều nghe vậy mắt chợt sáng lên: “Chẳng lẽ…. chị tôi vẫn chưa chết sao? Chị áy không có chết, có đúng không? Có phải cô biết mọi chuyện có liên quan đến chị ấy, có phải không?”
Một loạt câu hỏi của Liên Kiều chỉ được đáp lại bằng một câu trả lời nhàn nhạt của Dodo, “Đúng là tôi có gặp qua chị cô!”
Liên Kiều đứng bật dậy, ánh mắt trừng lớn…..
“Cô…. cô nói thật không?”
Dodo nhướng mắt nhìn cô, giọng lạnh lùng nói: “Tôi cần gì phải gạt cô chứ!”
Toàn thân Liên Kiều đều run rẩy, ngay cả giọng nói cũng run run, “Xin cô, cho tôi biết, chị tôi, chị ấy đang ở đâu?”
Dodo nghe cô hỏi, trầm mặc thật lâu mới hỏi lại: ‘Cô thật sự muốn biết chị mình ở đâu sao?’
‘Đương nhiên là muốn rồi, xin cô cho tôi biết, rốt cuộc chị tôi đang ở đâu? Tôi muốn đi tìm chị ấy!’ Liên Kiều kích động trả lời.
‘Sau khi tìm thấy thì sao nữa?’ Dodo hỏi ngược lại.
‘Cái này …’
Liên Kiều bị cô hỏi đến cứng họng, qua một lúc lâu mới nói: ‘Chị ấy là chị của tôi, từ nhỏ nhất định đã phải chịu không ít khổ sở, tôi muốn tìm chị ấy về để chị ấy không còn phải chịu khổ nữa!’
Dodo sững sờ, qua một lúc lâu mới thì thào, giọng run rẩy: ‘Cô ấy … đúng là chịu không ít khổ!’
Liên Kiều nghe Dodo nói vậy, trong lòng không biết là mùi vị gì, vội vàng ngồi xuống, nét mặt khẩn cầu: ‘Dodo tiểu thư, cầu xin cô, nói cho tôi biết chị ấy ở đâu có được không?’
Dodo nhìn cô, thở dài một tiếng: ‘Chồng cô là Hoàng Phủ Ngạn Tước mà, hắn đương nhiên có thể giúp cô tìm người!’
‘Ngạn Tước nói chị vừa sinh ra đã chết rồi, nhưng mà anh ấy có hứa với tôi là sẽ giúp tôi tìm tung tích của cha mẹ, Dodo tiểu thư, xin cho tôi biết, cô biết tung tích của chị tôi có đúng không? Vậy … có phải cô cũng biết tung tích của cha mẹ tôi không? Họ đang ở đâu? Chị tôi cùng cha mẹ tôi rốt cuộc là đang ở đâu?’
Dodo lạnh lùng nói: ‘Tìm cha mẹ cô? Chồng cô nói cho cô biết cha mẹ cô còn sống sao? Hay là ông nội cô nói? Tôi cho cô biết … vĩnh viễn cô cũng không tìm thấy họ đâu!’
Toàn thân Liên Kiều chợt run lên, hô hấp cũng trở nên gấp gáp, ‘Lời của cô nói là có ý gì?’
‘Tôi nói còn chưa đủ rõ ràng sao?’
Giọng nói của Dodo không mang theo chút tình cảm nào: ‘Để tôi nói lại lần nữa cho cô biết, chị của cô vẫn còn sống trên đời nhưng cha mẹ cô. . . thì sớm đã xuống địa ngục rồi!’
‘Cái gì?’
Liên Kiều run rẩy càng lợi hại, cả người như nhũn ra trên sofa, qua thật lâu sau cô mới run giọng hỏi: ‘Ý của cô là. . . là nói. . . cha mẹ tôi. . . qua đời rồi?
‘Qua đời?’
Dodo lạnh lùng cười một tiếng: ‘Cô còn dùng cách nói tôn trọng như vậy để nói về họ? Thế nào? Họ đáng để cô tôn trọng vậy sao?’
‘Đương nhiên, không có họ làm sao có được tôi, hơn nữa. . . họ đối xử với tôi cũng rất tốt. . .’ Liên Kiều phản bác một cách yếu ớt.
‘Nghe giọng nói của cô yếu ớt như vậy, cô tự hỏi lòng mình đi, trong lòng cô có thực sự nghĩ như vậy không?’ Dodo nói thẳng.
‘Không tôi không có!’ Liên Kiều kiên cường trả lời.
‘Cô có!’
Dodo nhìn thẳng vào mắt cô, nói từng chữ một, ‘Thực ra. . . cô không có cách nào quên được những chuyện cha mẹ cô đã từng làm với cô, vì sự sinh tồn của họ mới bày mưu tính kế định dìm chết cô, không phải sao?’
‘Không, không phải như thế!’ Trong mắt Liên Kiều thấp thoáng hiện lên hình ảnh năm mười tuổi đó, giọng nói nghẹn ngào trong cổ họng.
‘Không phải thì sao?’
Dodo hỏi lại lần nữa, giọng sắc bén, ‘Thực ra cô và chị cô đều giống nhau, đều bị người ta bỏ rơi, chỉ có điều. . . cô may mắn hơn, cô còn có một người ông yêu thương cô cho nên cô mới có thể có một cuộc sống vui vẻ như vậy! Còn cha mẹ cô, họ không có làm gì hết, căn bản là không có yêu thương cô, nếu có chăng. . . thì chỉ có nỗi sợ hãi dành cho cô mà thôi!’
‘Không, không, không phải, xin đừng nói nữa!’ Liên Kiều vùng đứng dậy, dùng sức bịt tai lại, thét lên.
“Cô không để cho tôi nói là bởi vì tôi nói đúng sự thật!’ Dodo cũng đứng dậy, kéo tay cô xuống, ép buộc cô nghe mình nói tiếp. . .
“Cô rất may mắn, ít ra bên cạnh cô còn có người quan tâm cô, yêu thương cô, cho nên. . . ngay cả cái chết của cha mẹ cô họ cũng vì cô mà che dấu, ông nội cô như thế, chồng