đều là giả.
Quý Thần Hi lặng im một lúc lâu rồi mới vội vàng cất bước đuổi theo về phía cô, mãi cho đến cửa biệt thự của cô, mới dừng lại.
Tô Mạt lấy cái chìa khóa ra rồi sau đó cau mày nhìn anh: “Anh đi theo tôi làm gì?”
“Đưa em về nhà” Quý Thần Hi nói như là chuyện cần phải làm.
Cô gật đầu một cái, chỉ vào biệt thự đơn thân của mình: “Bây giờ đã đưa đến nhà, anh có thể biến mất”
“Bảo bối, em thật là máu lạnh, cũng không mời anh vào ngồi một chút, uổng phí anh thật lòng đối với em.” Anh nửa thật nửa giả oán trách, đôi mắt xinh đẹp khóa môi của cô.
Mới vừa nhẹ nhàng chạm đến một chút, cảm giác giống như trong nháy mắt xuyên về cái đêm không lâu trước đây, anh có thể tha hồ thưởng thức vẻ đẹp của cô, bây giờ lại khiến cho tâm anh khó chịu ngứa ngáy muốn kéo dài hôn môi.
“Anh thật lòng sao?” Tô Mạt cười lạnh, không tin anh vô lại lưu manh sẽ thật lòng.
Anh thật sự thay đổi quá nhanh, một lúc thế này, một hồi thế kia, làn cho cô không dám đi xem thử cái anh gọi là thật lòng, nếu như không phải là yêu nhau, nhất định lại lừa gạt một lần nữa.
“Dĩ nhiên! Lòng của anh đối với em có trời đất chứng giám!” Quý Thần Hi chỉ lên trời mà thề, mắt sáng như đuốc, thật sự nghiêm túc.
Sau trái tim, cũng như cái đêm đó, thoáng cái liền tan đi. . . . . . Tô Mạt lắc đầu một cái, không để ý đến anh nữa, xoay người mở cửa.
“Tô Tô. . . . . .”
Tô Mạt không có cách nào để so sánh trái tim, quá sâu, rất khó thấy đựơc, cô bất đắc dĩ nói: “Quý Thần Hi, tôi muốn nghỉ ngơi, nếu như anh không có việc gì, xin mời trở về đi.”
Tô Mạt cô đơn 27 năm, không phải một ngày hay hai ngày là có thể thay đổi, Quý Thần Hi biết mình không thể vội vàng.
“Được rồi, em hãy nghỉ ngơi sớm một chút, có chuyện thì trực tiếp gọi cho anh.”
“Đợi đã nào…!” Tô Mạt gọi anh đang muốn đi lại, nghi ngờ hỏi: “Anh nói. . . . . . Có chuyện gọi anh. . . . . . là?”
“Em không biết phải không?”
Quý Thần Hi đứng ở trước mặt cô, nhàn nhã chỉ về phía biệt thự độc thân màu lam bên cạnh biệt thự của cô, cười nói: “Anh ở sát vách nhà em nha.”
Oanh —-
Rõ ràng là ban đêm đẹp trời, Tô Mạt lại cảm thấy được trên đầu mình từng trận Thiên Lôi.
Người đàn ông này. . . . . . Sao lại trùng hợp như thế!
Cô cự tuyệt tiếp nhận sự thật này, chưa từ bỏ ý định chứng thực: “Anh. . . Sẽ ngụ ở bên cạnh?”
Lấy ra một cái chìa khóa tương tự như Tô Mạt, Quý Thần Hi tàn nhẫn công bố : “Ừ, về sau, Tô Tô cần phải chiếu cố anh nhiều hơn “
“Phanh!” Một tiếng đóng cửa tuyên cáo lúc này Tô Mạt rất tức giận cùng vô lực.
Quý Thần Hi nhìn cửa đóng chặt, đắc ý cười.
Cái khu nhỏ này là của bạn tốt Tiêu Nặc trùm bất động sản, dứơi công ty có vài ngừơi tinh anh, vốn sát vách là một vị IT sống, nhưng vừa vặn Vân Mặc Vận là một vị chủ quản của công ty, vì vậy. . . . . . Đừng bảo là nơi này, chỉ cần Tô Mạt ở một thành phố lớn hơn Trung Quốc, anh cũng có thể trở thành hàng xóm của cô, Trung Quốc không phải là còn có một câu châm ngôn à.
Gần quan được ban lộc! Sự kiện quan trọng nhất lúc đi làm ngày thứ hai, chính là Hàn Sa Sa nói cho cô biết, cấp trên phái một vị trợ lý ‘ đặc biệt’, nghe nói là quốc tịch Châu Âu, là một tiến sĩ thiên tài nói được năm thứ tiếng.
Tô Mạt tỏ vẻ lạnh nhạt không quan trọng, nếu cấp trên đặc biệt cử đến, thì cô cũng đã bỏ đi rất nhiều thủ tục rườm rà để chọn ra một trong các lý lịch cao gần nửa thước.
Buổi sáng vẫn như cũ bận rộn xử lý các loại văn kiện, do buổi sáng không có ăn, nên gần đến buổi trưa thì bắt đầu cảm thấy dạ dày đau lâm râm.
“Tô Mạt, trợ lý mới tới đang ở ngoài cửa, cho anh ấy vào không?”Hàn Sa Sa thấy sắc mặt cô ấy có vẻ không tốt, không biết có nên cho trợ lý vào gặp cấp trên của mình không.
Tô Mạt khống chế cảm giác quá đói của dạ dày, bưng cà phê lên uống một hớp: “Cho anh ta vào đi.”
“Được”
Hàn Sa Sa đóng cửa lại rồi lại mở ra, Tô Mạt ngẩng đầu lên thoáng nâng khóe môi: “Xin chào. . . . . . Là anh!”
“Tô Tô, nhớ anh không?” Quý Thần Hi bày ra nụ cười tự nhận là đẹp trai nhất chào hỏi, lại đổi lấy Tô Mạt bất lực gầm nhẹ một lúc.
“Cái thế giới này thật sự quá nhỏ. . . . . .” Trừ những lời này, Tô Mạt thật sự không biết nên làm sao để biểu đạt cảm giác mệt lả bây giờ của mình.
Quý Thần Hi ấy là loại người mặc kệ người khác ghét mình thế nào, anh ta vẫn vui vẻ như cũ là điển hình cho đàn ông da mặt dày. Cho nên anh tự động chuyển sự bực tức vô lực của Tô Mạt thành nhiệt liệt hoan nghênh mình: “Tô Tô, bắt đầu từ hôm nay, anh chính là trợ lý của em, về sau thật sự phải xin em chiếu cố nhiều hơn nha.”
Anh mặc âu phục màu xám nhạt, còn mang theo một cặp kính gọng vàng, nụ cười ấm áp, phong thái xuất chúng. Quý Thần Hi như vậy nên ít đi mấy phần bất cần đời, thêm một chút tao nhã cao quý.
“Anh. . . . . . đúng là quốc tịch Châu Âu?” Cô cần xác nhận, cô thật sự cần xác nhận, cho dù có chút không phù hợp nhất định cô phải kháng nghị với chủ tịch đến cùng.
“Công dân công quốc Eros” Trước mắt là đứng đầu Châu Âu, quốc gia có kinh tế phát triển nhất theo chế độ quân chủ.
“Biết nói năm ngôn ngữ?” Hi vọng không phải là tiếng Trung Quốc, tiếng địa phư