The Soda Pop
Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé

Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329484

Bình chọn: 9.00/10/948 lượt.

“A…”. Tôi thốt lên ngạc nhiên, điện thoại tuột tay rơi xuống đất. Tôi vội quay đầu lại, Hạ Trường Ninh đứng cách đó không xa đang cười nhìn

tôi.

Tôi run rẩy cúi nhặt điện thoại. Sao anh ta lại xuất hiện ở ngoài nhà hàng thế này?

Hạ Trường Ninh bước nhanh về phía tôi, tôi sợ hãi mà co cẳng chạy.

Tôi không muốn Ngũ Nguyệt Vy và Đinh Việt bước ra thấy cảnh này, tôi

không muốn thấy cảnh bốn người nhìn nhau. Tôi không muốn.

Bước chân anh ta càng lúc càng gần, tôi chỉ muốn rời xa nhà hàng càng xa càng tốt. Chạy ra ngoài phố, chân díu cả lại, tôi đâm sầm vào lòng

Hạ Trường Ninh, mạnh đến mức suýt nữa thì tắc thở.

“Em chạy cái gì chứ”. Hạ Trường Ninh có vẻ bực bội.

Mới hơn tám giờ tối, người đi lại trên phố khá đông, trên khu phố náo nhiệt xuất hiện cảnh một chàng trai đuổi theo một cô gái nên thu hút sự chú ý của mọi người. Hạ Trường Ninh lạnh lùng lườm một cái rồi chau mày hỏi tôi: “Có chuyện gì?”.

Tôi đẩy anh ta ra rồi hổn hển nói: “Không có gì, tôi phải về nhà rồi”.

Anh ta quay lại nhìn vào nhà hàng rồi hỏi tôi: “Em gặp Vy Tử à? Cô ta nói đến đây ăn tối”.

Tôi không đáp.

Hạ Trường Ninh cầm tay tôi và nói: “Vy Tử khá ghê gớm. Nếu em có gì

ấm ức với cô ta thì em có hết tức không? Quay lại, có anh ở đây, sợ gì

cô ta”.

Tôi sống chết cũng không đi.

“Anh giúp em trút giận”. Hạ Trường Ninh nhìn tôi nói.

Tôi lắc đầu, không dám mở miệng ra nói, mở miệng ra tôi sợ mình sẽ òa khóc.

Hạ Trường Ninh chau mày, đột nhiên anh ta không kéo tay tôi nữa mà

cúi thấp đầu nhìn tôi một hồi lâu, rồi hỏi: “Phúc Sinh, em bị Vy Tử chọc tức đến phát khóc?”.

Tôi mím chặt môi, nước mắt không nghe lời cứ thế tuôn rơi.

Hạ Trường Ninh có phần lo lắng, anh ta đưa tay lau nước mắt cho tôi

và dỗ dành: “Con người cô ta như thế đấy, đừng nghe cô ta nói linh

tinh”.

Tôi ngẩng đầu hất tay anh ta ra, quay đầu bước đi. Tôi lớn thế này mà chưa bị ai bắt nạt tới mức này. Tôi chẳng nói gì cả, chỉ muốn mau chóng về nhà tránh xa cái nơi ôn dịch này ra một chút.

Eo tôi bị túm chặt, Hạ Trường Ninh ôm eo tôi, kéo ngược tôi lại. Anh

ta ôm tôi đi về phía nhà hàng, vừa đi vừa nói: “Gặp cô ta bắt cô ta xin

lỗi em. Phúc Sinh, em đừng như con chuột con, phải dũng cảm lên chứ,

muốn chửi cô ta thì cứ chửi, muốn đánh thì em cứ ra tay, không đánh được cô ta thì anh cũng đảm bảo cô ta không làm bị thương em được”.

Tôi bị anh ta kéo đi vài bước trong vô thức, tôi giằng co rồi gào lên: “Tôi ghét nhìn thấy anh, anh buông tôi ra”.

Hạ Trường Ninh không hiểu gì: “Ghét anh sao em còn gọi điện cho anh làm gì?”.

Tôi tức quá liền phì cười. Đây là hai việc khác nhau hoàn toàn!

Chớp mắt đã gần tới nhà hàng. Tôi sợ quá liền hạ giọng van lơn: “Hạ

Trường Ninh, tôi không vào đâu, xin anh được không? Được không?”.

Tôi khóc rồi.

Cuối cùng Hạ Trường Ninh cũng dừng lại: “Nói thật với anh đi, anh sẽ không kéo em vào nữa”.

Tôi gật đầu. Chỉ cần không vào trong nhìn thấy Ngũ Nguyệt Vy và Đinh

Việt, chỉ cần không để Đinh Việt biết mối quan hệ trong đó thì tôi có

thể nói hết cho anh ta nghe.

Hạ Trường Ninh dẫn tôi vòng qua bên kia nhà hàng, chiếc xe Harley

phát ra âm thanh trầm đục đưa tôi rời khỏi đây. Tôi ôm eo Hạ Trường

Ninh, gục đầu vào lưng anh ta, ánh đèn trên phố lướt qua mặt tôi, tôi có cảm giác mình đang bay lên.

“Muốn đi đâu?”. Hạ Trường Ninh lớn tiếng hỏi tôi.

“Đâu cũng được”.

Bất cứ nơi nào, chỉ cần có thể quên Đinh Việt.

Bất cứ nơi nào, chỉ cần có thể khiến tôi rời xa nỗi đau.

Hạ Trường Ninh đưa tôi tới một nhà hàng đồ Tây, gọi hai suất ăn, còn gọi trước hai cốc cà phê nóng nữa.

“Trời lạnh chút nữa là không đi xe máy được rồi, lạnh quá, uống chút cà phê cho nóng”.

Ngụm cà phê ấm nóng trôi xuống bụng, vị thơm còn đọng trong miệng. Tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu.

“Nói đi, hôm nay Vy Tử đã làm gì?”.

Tôi cúi đầu nghĩ một lát rồi nói: “Không có gì, cô ta chỉ đả kích tôi không bằng cô ta mà thôi”.

“Khà khà”. Hạ Trường Ninh cười lớn, dưới ánh đèn mờ ảo nụ cười của

anh ta trở nên vô cùng rạng rỡ. Ánh mắt anh ta sáng rực, đầu cúi lại gần hơn và nói: “Phúc Sinh, em bị cô ta đả kích, là vì em thích anh rồi, sợ không xứng với anh đúng không?”.

Ngụm cà phê trong miệng tôi phun bắn ra ngoài. Da mặt anh ta không

phải dày mức bình thường! Tôi lấy khăn giấy lau miệng, ức chế nói: “Anh

là lưu manh, cô ta là nữ lưu manh, hai người đều là một giuộc với nhau,

thực sự tương xứng”.

“Thế nhưng, em là giáo viên, em không muốn giáo dục một tên lưu manh thành người tốt sao?”.

Tôi thở dài lần nữa, và nói với anh ta: “Hạ Trường Ninh, anh đừng đùa tôi nữa. Tôi hiểu tất cả, anh không thể nào yêu tôi từ cái nhìn đầu

tiên được, đừng trêu đùa tôi nữa. Tôi muốn tìm một người bạn trai bình

thường, sống cuộc sống bình thường. Những thứ tạp nham kia tôi không

chơi được”.

Hạ Trường Ninh rút lại nụ cười và nghiêm túc nói: “Anh không nói là

yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Anh vốn định chơi cho Vy Tử một vố đau, con người cô ta ngay từ nhỏ đã rất bạo gan, những gì trải qua cũng rất đặc

biệt. Anh và cô ta là anh em tốt, là chiến hữu nhiều năm rồi. Cô ta thật lòng với an