chắc. Hãy suy nghĩ kỹ đi".
Thần sắc của cô rất tốt, trông cô rất thoải mái.
Đã bao lâu rồi anh chưa bắt gặp bộ dạng này của cô?
Hay là việc anh rời khỏi nhà khiến cô cảm thấy dễ chịu?
Trần Bắc Nghiêu lặng lẽ đi vào, mấy người đàn ông kinh ngạc kêu lên "ông chủ" hoặc "lão đại". Người vệ sỹ đang chơi bài vội đứng dậy đỡ lấy va li của Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu ngồi vào vị trí của anh ta, anh đưa mắt nhìn Mộ Thiện rồi tiện tay cầm mấy lá bài.
Anh ngồi máy bay suốt đêm trở về đây nhưng không hề có ý định nghỉ ngơi.
Châu Á Trạch lắc đầu, Lý Thành nở nụ cười bất lực.
Mười ngày không gặp, khi chạm phải ánh mắt trầm tĩnh như nước của anh, lòng Mộ Thiện hơi căng thẳng, cô vội cúi xuống giả bộ chuyên tâm chơi bài.
Ban đầu Mộ Thiện không hiểu tại sao Châu Á Trạch và Lý Thành có thái độ như nghênh đón kẻ địch nguy hiểm. Sau khi chơi vài ván, cô liền cảm thấy Trần Bắc Nghiêu có ý nhả bài cho cô, Mộ Thiện lập tức lĩnh hội, toàn lực phối hợp.
Chỉ trong chốc lát, Trần Bắc Nghiêu dẫn dắt Mộ Thiện tiêu diệt gọn, liên tiếp thắng Châu và Lý hơn mười ván. Cảm giác thắng cuộc khiến Mộ Thiện bất giác cười đắc ý.
Sweet ngồi bên cạnh theo dõi mọi người đánh bài, cô luôn miệng thán phục.
Đến mười một giờ đêm, Trần Bắc Nghiêu ném bộ bài xuống bàn: "Giải tán đi!" Châu Á Trạch và Lý Thành thở dài rút ra tờ chi phiếu, Trần Bắc Nghiêu xua tay: "Cô ấy không thích cờ bạc."
Hai người đàn ông ngớ ra, Châu Á Trạch cười ha ha: "Cám ơn chị dâu!"
Mộ Thiện không nhịn được hỏi Trần Bắc Nghiêu: "Lần chơi bài ở hộp đêm, tại sao anh lại che dấu thực lực của mình?" Hôm đó anh thể hiện trình độ còn kém hơn cô, thỉnh thoảng tung một hai lá bài dở như người không biết chơi. Lúc đó anh và Mạn Thù bị cô đập cho tơi tả. Lẽ nào ngay cả việc chơi bài anh cũng giả bộ yếu kém trước mặt Đinh Hành?
Châu Á Trạch và Lý Thành yên lặng nhìn Trần Bắc Nghiêu bằng ánh mắt hiếu kỳ.
Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: "Hôm đó anh để em trút giận".
Mộ Thiện ngây người, cô ngượng ngùng cúi đầu. Anh đúng là...vô cùng thận trọng tỉ mỉ trong mọi chuyện liên quan đến cô.
Mặc dù Mộ Thiện không muốn thừa nhận, nhưng cảm giác trong lòng cô lúc này quá rõ rệt: khi anh tiến vào phòng khách, trái tim cô đang lơ lửng ở đâu đó hình như đã quay về vị trí cũ.
Châu Á Trạch ở bên cạnh tinh ý phát hiện: "Chị dâu đỏ mặt rồi kìa".
Lý Thành đứng dậy kéo Châu Á Trạch và Sweet ra về, trong phòng chỉ còn lại Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện ngồi đối diện nhau.
Mộ Thiện không nhúc nhích.
Sau khi xuống máy bay, Trần Bắc Nghiêu có cuộc hẹn ăn cơm với mấy lãnh đạo ngân hàng. Anh uống hơi say nên toàn thân nóng bức khó chịu.
Anh nhìn người phụ nữ của anh đang ngồi im lặng. Bờ môi mọng đỏ của cô hơi hé mở trông rất đáng yêu.
Cô vẫn chưa đi.
Có lẽ cảm nhận được nỗi nhớ nhung của anh trong mười ngày qua, lần đầu tiên cô chủ động ở lại bên cạnh anh.
Hay là...cô cũng nhớ anh?
Vì vậy bây giờ cô mới không nỡ rời xa anh?
Trần Bắc Nghiêu không kìm nổi giơ ngón tay chạm nhẹ vào má Mộ Thiện, cô theo phản xạ nhích về phía sau.
Mộ Thiện không nhìn Trần Bắc Nghiêu, nhưng gương mặt cô đỏ bừng theo đầu ngón tay của anh, làm anh cũng cảm thấy hơi thở gấp gáp.
Anh nhẹ nhàng vuốt ve lông mày, đôi mắt, bờ môi của cô rồi từ từ chuyển động xuống vùng cổ trắng ngần của Mộ Thiện. Gương mặt cô đỏ ửng như quả cà chua chín làm ngón tay của anh nóng như chạm vào ngọn lửa.
"Anh sờ đủ chưa?" Có lẽ phát giác ra sự trầm luân của bản thân, Mộ Thiện liền đứng dậy, giọng nói của cô hơi run run.
Trần Bắc Nghiêu làm sao có thể bỏ qua sự do dự hiếm có của Mộ Thiện. Anh kéo mạnh cô vào lòng rồi hôn lên làn da nóng bỏng của cô, theo đường ngón tay vừa lướt qua.
Trần Bắc Nghiêu hiểu rõ Mộ Thiện là người phụ nữ truyền thống. Sự ủng hộ của bố mẹ có ảnh hưởng rất lớn đối với cô. Vì vậy anh mới nỗ lực thể hiện một cách hoàn hảo nhất trước mặt bố mẹ cô. Quả nhiên lúc này Mộ Thiện bị anh bế lên, tuy phản ứng của cô vẫn ngượng ngập cứng nhắc nhưng ánh mắt cô không còn lẩn tránh như trước.
Khi Trần Bắc Nghiêu bế Mộ Thiện ra khỏi cầu thang lên tầng hai, anh đã dùng miệng cởi toàn bộ hàng cúc trước ngực Mộ Thiện và cúi xuống liếm láp bờ ngực mềm mại trắng nõn.
Mộ Thiện thở gấp, toàn thân nóng ran. Cuối cùng cô không chịu nổi rên khẽ một tiếng rồi giơ tay ôm cổ Trần Bắc Nghiêu và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán anh. Trần Bắc Nghiêu kinh ngạc ngẩng đầu, Mộ Thiện lập tức rướn người hôn lên môi anh. Cô thè đầu lưỡi mềm mại vào miệng anh, giống như cô bị kìm nén quá lâu nên bất chấp tất cả trong một giây mất lý trí.
Trần Bắc Nghiêu sững sờ.
Nhận ra sự ngập ngừng của anh, Mộ Thiện lập tức muốn rút lui. Nhưng Trần Bắc Nghiêu không cho cô cơ hội, anh cuốn chặt lấy đầu lưỡi của cô, không để cô trốn tránh. Khi bế cô đến cửa phòng ngủ, anh dùng chân đạp mạnh cửa, rồi hai người ngã xuống giường.
----------------------------
Sau khi tắm xong, Mộ Thiện lên giường nằm quay lưng về phía Trần Bắc Nghiêu mà không nói một lời. Nhìn bờ lưng thon thả của Mộ Thiện, Trần Bắc Nghiêu hiểu trong lòng cô chắc chắn đang ngượng ngùng về thái độ tích cực c
