…_ Tiếng cơ thể rơi xuống đất thật lạnh lẽo khốc liệt. Kotoshi
dường như vẫn chưa hết giận tiếp tục lao đến chỗ Kai dùng dây xích ma
quật túi bụi. Đúng lúc ấy một giọng nói lạnh lùng bất chợt vang lên:
- Akatsuki, ngươi còn ở đây làm gì vậy?
Từ trong bóng tối sâu thẳm Demonzu nhẹ nhàng lướt đến, đôi bàn chân
hắn di chuyển nhẹ nhàng đến nỗi ta có cảm giác như hắn không hề chuyển
động, trên tay hắn con cú Blood đang rũ lông, đôi mắt màu hổ phách sáng
quắc giữa đêm tối, tỏa ra một sát khí vô cùng đáng sợ.
Kotoshi như người tỉnh mộng, vội vã cất dây xích ma ra sau lưng cung kính cúi đầu chào Demonzu:
- Ngài đã đến rồi ạ!
- Ừm tất nhiên là phải đến chứ, đến để gặp cháu trai và cháu gái ta mà
hahaha_ Demonzu mỉm cười một cách man rợ rồi khẽ liếc mắt về phía Kai
lạnh lùng hỏi_ thằng nhóc này là…
- Một tên vampire không đáng để lưu tâm thôi ạ._ Kotoshi vội vàng nói.
- Ừm…vậy được. Chúng ta đi thôi, phải nhanh chân nên không con thỏ con chạy mất hahaha…
Deemonzu hài lòng nói rồi khẽ phất áo bỏ đi, Kotoshi lạnh lùng liếc mắt nhìn Kai rồi cũng quay người bước theo Demonzu.
Kai co chặt bàn tay cố gượng người đứng dậy nhưng không thể, máu từ
miệng cậu cứ tuôn ra xối xả. Nhìn theo bóng Demozu và Kotoshi đã khuất
Kai khẽ bật cười khinh bỉ nói:
- Các người cứ đuổi đi, đuổi nữa đi. Bây giờ có lẽ cô ấy đã chạy rồi haha.
Đêm…thật lạnh lẽo và đơn côi, cơ thể Kai cũng lạnh dần theo từng cơn
gió. Đau quá, thực sự rất đau, trái tim cậu đang rỉ máu, tâm hồn cậu
đang xao động. Ngày hôm ấy có phải mẹ cậu cũng từng đau như thế này, máu của bà cũng chảy ra nhiều như thế này? Liệu đây có phải là một kết thúc của cậu, bà ấy đang chờ cậu, bà ấy muốn cậu trở về vòng tay của mình.
Một kết thúc ở trần thế nhưng lại là một bắt đầu ở một nơi nào đó rất xa xôi.
Nhưng cậu chưa muốn chết, thực sự chưa muốn chết vì cậu đã tìm ra một vòng tay khác, một tay cũng ấm áp và đầy tình thương như của mẹ. Cậu
thực sự không muốn rời xa nó.
Một giọt nước mắt chợt lăn dài trên má Kai chạy dọc qua sống mũi rơi
xuống bờ môi lạnh ngắt. Ai nói con trai không được khóc, ai nói một
người lạnh lùng sắt đá như cậu không thể rơi lệ? Nước mặt của một
vampire còn mặn hơn, đắng hơn nước mắt của người bình thường gấp bội
lần.
“Một lần nữa hãy con có được tình yêu ấm áp của mẹ…”
…
- Haizzz thằng nhóc nhà Akatsuki, thật đáng thương. Tubo vác hắn về.
- Vâng ạ!
-----------------------------------------
- Két…két…
Ánh sáng vàng heo hắt lọt vào từ cánh cửa chính khiến căn phòng hầm
tăm tối trở lên sáng sủa hơn. Mika khẽ nhíu mày choàng tỉnh giấc, đôi
mắt cô vẫn nheo lại vì chưa quen với sự xuất hiện đột ngột của ánh sáng.
- Cô tỉnh rồi à?_ Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang sắc thái lạnh lẽo
bất chợt vang lên. Tooya đã đứng trước mặt Mika tự lúc nào, đôi mắt đen
huyền của anh khẽ nheo lại chăm chú nhìn cô, đôi môi đẹp thoáng nở một
nụ cười hài lòng.
- Anh Tooya…em…_ Mika lắp bắp đầy sợ hãi, cả người run lên từng đợt. Cô
biết bản thân mình đã gây ra chuyện kinh khủng gì và chắc chắn con người này sẽ không tha thứ cho cô, vết sẹo trên má đã nhắc cô điều đó.
Tooya dường như không để ý đến thái độ sợ sệt của Mika, anh chỉ lặng
lẽ ngắm nhìn cô, những ngón tay thanh tú nhẹ nhàng lướt trên sống mũi
cô:
- Kĩ thuật của Innuka thật tốt, có thể hóa trang được tuyệt vời như vậy. Giống đến nỗi ta cũng phải giật mình. Nhưng…chỉ riêng chỗ này là không
thể giống được._ Tooya khẽ mỉm cười hài lòng nói, ngón tay anh lướt nhẹ
trên đôi mắt đen huyền của Mika. Trong lòng bất chợt dâng lên một xúc
cảm ngọt ngào khi nhớ đến đôi mắt màu xanh dương ấy. Trên đời này có lẽ
chỉ mình cô ấy mới có được đôi mắt đẹp như vậy.
Trước thái độ kì lạ của Tooya, Mika càng hoảng kinh hơn, mồ hôi vã ra
như tắm, cố gắng né đầu sang một bên để tránh bàn tay của Tooya, Mika
run rẩy nói:
- Anh Tooya, anh nói gì vậy em không hiểu? Giống, giống ai cơ?
- Chuyện này cô không hiểu thì hay hơn._ Tooya nói rồi khẽ cúi đầu ghé sát vào tai Mika._ Tôi có chuyện muốn nói với cô.
- Anh Tooya, em xin lỗi, em thực sự xin lỗi. Là em ngu dại, em đã không
nghe lời cảnh báo của anh._ Mika nhìn Tooya bằng đôi mắt van nài, giọng
nói gần như sắp khóc.
Tooya không nói gì chỉ nhếch môi cười nhẹ rồi rút ra một con dao sáng
loáng. Anh đưa con dao lên cao, nheo mắt để xác định độ sắc bén của nó
rồi từ từ kề sát vào người Mika.
Mika mở to mắt nhìn con dao đã từng tạo ra vết sẹo trên má mình, cơ
miệng cứng lại hoàn toàn, nước mắt cứ thế ầng ậc chảy ra. Cô sắp chết
rồi ư? Không còn cơ hội sống sót nào dành cho cô nữa ư? Mika đau đớn
nghĩ thầm rồi từ từ nhắm mắt lại chờ đợi mũi dao cắm sâu vào tim mình.
_ Phựt…
Trong bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người tiếng dây xích đứt vang lên thật khô khốc.
Chờ đợi một lúc lâu mà vẫn không thấy động tĩnh gì, Mika từ từ mở mắt
ra, đập vào mắt cô là nụ cười nửa miệng của Tooya, bàn tay anh khoéo léo xoay một vòng con dao sắc rồi nhanh nhẹn dắt nó vào lưng quần.
- Anh Tooya sao lại…_ Mika tròn mắt nhìn Tooya, ngạc nhiên thốt lên.
- Cô nghe