là hắn không sao, nhưng hắn xanh quá, chắc là bị thương nặng lắm.
Là do tôi, đúng là do tôi thật rồi. Tôi nghĩ rồi nhẹ nhàng ngồi xuống
cạnh Kai, đưa tay ra định chạm vào khuôn mặt ấy nhưng…tôi không đủ dũng
khi, cũng không đủ tư cách:
- Kai à, xin lỗi cậu, xin lỗi cậu nhiều lắm. Vì tôi mà…Nếu tôi chết đi,
mọi người sẽ không đau nữa phải không? Chỉ cần tôi chết, phải rồi…Tách,
tách…
Nước mắt của tôi vô tình rơi xuống khuôn mặt hắn. Sợ Kai thức giấc tôi đành dằn lòng, nưốt nước mắt vào trong và bước ra ngoài.
Đường không dốc lại nhẵn nên chẳng mấy chốc mà tôi đã lên đến đỉnh.
Nhìn xuống vách núi sâu hun hút bên dưới, tôi cảm thấy lòng thanh thản
lạ.
Chết đi rồi mọi việc sẽ được giải quyết, sẽ không còn đau nữa. Tôi sẽ
theo ba, theo anh Takeshi. Chỉ cần dứt khoát tôi sẽ không bị đau và mẹ
tôi, anh Tooya, Kai và Takumi cũng sẽ không phải đau, chỉ cần nhảy thôi, phải rồi.
Vĩnh biệt, vĩnh biệt tất cả.
Tôi nghĩ rồi nhắm mắt trầm mình nhảy xuống. Tưởng rằng tôi sẽ được
cùng cơn gió vi vu đến miền cực lạc nhưng thình lình, một bàn tay vươn
ra kéo tay tôi giữ lại. Giật mình tôi ngẩng đầu lên nhìn, khuôn mặt lạnh lùng của Kai đập vào mắt khiến tôi bàng hoàng, kinh ngạc:
- Kai…
- Nếu em muốn chết, thì người giết em phải là tôi.
- Việc ông nói đến chắc chắn không tốt đẹp gì._ Kai lạnh lùng nhếch môi nói.
- Hừ, không đến lượt đứa trẻ ranh vắt mũi chưa sạch như ngươi đánh giá.
Tốt nhất là ngươi nên tự điều chỉnh lại mình đi, đừng làm ta và gia tộc
Akatsuki này mất mặt._ Kotoshi bực tức nói.
- Ý ông là sao?
- Đường đường là cậu chủ của gia tộc thuần chủng Akatsuki cao quý mà lại đi yêu một con bé vampire dòng lai bẩn thỉu. Không những vậy, con bé đó còn là Uragirimono dòng thuần Hondo. Loại vam như thế có chỗ nào xứng
để người yêu?
- Im đi, người phản bội lại tộc Hondo là mẹ cô ấy chứ không phải cô ấy.
Các người thật ích kỉ khi đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Yume._ Kai lạnh
lùng rít lên.
- Nhưng dòng máu đang chảy trong người nó lại chính là rác rưởi của dòng thuần vampire. Ngài Demonzu đang rất tức giận vì sự xuất hiện của con
bé đó, nếu ngươi còn tiếp tục dính dáng đến nó thì ta không chắc có thể
xin ngài ấy bảo toàn tính mạng cho ngươi được đâu._ Kotoshi lạnh lùng
nhắc nhở.
- Tùy ông, dù không có ông cầu xin hộ tôi vẫn có thể bảo toàn tính mạng, dù sao thì từ trước đến nay đã có bao giờ ông đứng ra bảo vệ tôi đâu._
Kai nhếch môi lạnh nhạt nói.
- Mày thật quá ngu muội rồi, con bé vam dòng lai đó có gì xứng.
- Ha ha…_ Kai bất giác cười lạnh một tiếng, nheo mắt nói_ Ông đừng quên
tôi là một vampire cấp C, cấp C đấy. Vậy thì vampire dòng lai như cô ấy
còn chỗ nào không xứng với một thằng cấp C như tôi?
- Mày…_ Kotoshi quả nhiên đã bị thằng con trai chọc cho tức điên, máu nóng dồn lên tận mặt.
Ông là người luôn bình tĩnh trong mọi tình huống nhưng chỉ khi đứng
trước thằng nhóc này, ông mới bị mất đi cái vẻ điềm tĩnh cố hữu ấy. Phải công nhận rằng Kai thật giống ông từ ngoại hình cho đến tính cách. Kai
và ông một khi đã yêu ai thì sẽ yêu hết lòng không bao giờ để ý đến thân phận của người đó.
Ngày ấy ông đã từng yêu một người, tình yêu của ông chính là trái cấm trên cây không bao giờ được hái. Nhưng vì yêu ông đã bất chấp tất cả,
để rồi chỉ vì tình yêu ấy ông đã gây ra bao lỗi lầm, hại bao người phải
chết. Có lẽ cùng vì những lỗi lầm ấy mà Kai mới ghét ông như vậy.
Những kí ức xưa cũ về một tình yêu ngang trái lại hiện về trong đầu
khiến Kotoshi chợt lặng người, đứng bất động trên sân trường.
- Con còn định đứng đấy đến bao giờ?
Giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên kéo Kotoshi ra khỏi miền kí ức
đau khổ. Hiệu trưởng Akatsuki đứng bên khẽ nhíu mày nhìn ông.
- Ba…Nó đâu rồi?
- Nó bỏ đi từ đời nào rồi._ Hiệu trưởng Akatsuki chán nản nói.
- Hừ, thằng bất hiếu._ Kotoshi giận dữ mắng rồi quay đầu định bỏ đi.
- Đi đâu vậy, nói chuyện với ta chút đã.
- Ba có chuyện gì cần nói thì để sau đi, giờ con bận lắm._ Kotoshi gắt gỏng.
- Con đến đây theo lệnh Demonzu đúng không?_ Hiệu trưởng Akatsuki từ tốn hỏi.
- Đúng vậy, con đến đây theo lệnh của ngài ấy.
- Về đi.
- Sao ạ?_ Kotoshi nhíu mày khó hiểu quay đầu lại nhìn Hiệu trưởng Akatsuki.
- Ta bảo con về đi.
- Tại sao? Con đến đây làm nhiệm vụ cho hội đồng vampire, sao có thể vì
một lời nói của ba mà bỏ dở._ Kotoshi lạnh lùng phản bác.
- Nếu con nghe lệnh của Demonzu đến đây hại Yume Hana thì chắc chắn Kai
nó sẽ không để yên đâu. Nó đã thực lòng quan tâm đến cô bé đó, ta không
muốn thấy cảnh đổ máu của hai cha con con._ Hiệu trưởng Akatsuki thành
khẩn nói.
- Hừ, tùy nó. Con không quan tâm, cùng lắm là đánh cho nó què cụt khỏi yêu đương._ Kotoshi lạnh lùng phán, lời nói đầy nhẫn tâm.
- KOTOSHI…_ Hiệu trưởng Akatsuki gầm lên trừng mắt giận dữ nói_ Sao con
có thể làm thế với đứa con trai duy nhất của mình, dù con không yêu Ran
thì nó cũng là con trai con. Từ nhỏ đến giờ chưa một lần nào con quan
tâm đến Kai, nó đã không có tình thương của mẹ, sao con còn hành hạ nó.
Nghĩ thử đi từ lúc nó sinh ra đến giờ đã lúc nào c
