"
"Thật!"
"Vậy tớ hỏi cậu vài vấn đề."
"Hỏi đi" Lam Kỳ bày ra mộ bộ không sao cả.
"Tớ hỏi cậu, nếu như cậu nhìn thấy Thiệu Tử Vũ cùng người phụ nữ khác ở
cùng một chỗ, trong lòng cậu có thể không thoải mái, đau khổ hay không?"
"Sẽ không." Lam Kỳ trái lương tâm nói, thật ra thì từ lúc còn chưa phát
hiện cô thích anh, cô cũng đã không thích anh ở cùng một chỗ với phụ nữ
khác.
"Vậy tớ lại hỏi cậu, thử tưởng tượng một chút cảnh tượng, cậu, Thiệu Tử
Vũ, còn có người phụ nữ anh ta thích gặp mặt, khả năng sự dịu dàng của
anh ta đối với cậu đều mang cho người phụ nữ kia, anh ta ôm cô ta, hôn
cô ta, chô chở cô ta, mà cậu chỉ có thể ở một bên quan sát, nghe đến mấy chuyện như vậy trong lòng cậu có cảm thấy đau hay không?”
"Tớ. . ." Lam Kỳ không cách nào tưởng tượng trường hợp như vậy.
"Được rồi, trước tiên cậu không cần trả lời vấn đề này, sau cùng tớ hỏi
cậu, nếu Thiệu Tử Vũ kết hôn mà cô dâu mặc áo cưới lại không phải là
cậu.....nghi thức trang nghiêm thần thánh sau khi kết thúc, anh ta thành chồng của người khác, cưng chiều của anh ta sẽ mang cho người phụ nữ
khác, sự dịu dàng từng chút từng chút đều kết thúc. Sau đó một ngày kia
chú rể cô dâu cùng cậu gặp mặt lại lần nữa, ánh mắt dịu dàng của anh ta
bị thay thế bằng nhàn nhạt xa cách, bên cạnh anh ta có lẽ là dắt theo
một cậu bé hoặc một cô bé......’Cô ấy là ai vậy ba?” Đứa bé hỏi, sau đó
anh ta yên lặng liếc nhìn cậu một cái rồi nói ‘Là dì.’
Mễ Đóa nói xong yên lặng nhìn Lam Kỳ.
"Vấn đề của tớ đã hỏi xong....trong lòng cậu nên có đáp án rồi."
Lam Kỳ chỉ là im lặng không nói chuyện, bộ dáng không sau cả trước đó bị thay thế bằng trầm mặt.
"Aiz, đàn ông tốt trên đời còn rất nhiều, nghĩ thông suốt một chút.” Mễ
Đóa mở miệng, lời này là câu Lam Kỳ nói trước kia lúc cô bị thất tình,
Lam Kỳ khuyên cô, cô không nghĩ tới hai năm sau cô lại trả lại cho Lam
Kỳ.
"Được rồi, nếu như thật sự nhàm chán, chuyện trên tay tớ đều tặng cho cậu."
Lam Kỳ cực kỳ khó chịu nhìn chằm chằm cô, sáng sớm tinh mơ nổi điên cái gì, làm cho hiện tại trong lòng cô khó chịu muốn chết.
"Mạnh miệng."
"Làm sao cậu lại phiền như vậy."
"Được, tớ đi ra ngoài, cậu cẩn thận suy nghĩ đi."
Mễ Đóa nói xong đi ra ngoài.
Cô biết trong lòng Lam Kỳ hiện tại rất không thoải mái, con nhóc này
trên mặt tình cảm liền đặc biệt thiếu đầu óc, trước đó cô ỷ vào tình cảm mơ hồ của chính mình ở cùng một chỗ với Thiệu Tử Vũ, hiện tại đánh thức cô cũng tốt, nếu như thật sự thích thì đem anh ta đoạt lấy, bằng không
liền buông tay.
Sau khi cửa đóng lại, Lam Kỳ gục đầu xuống bàn ngẩn người, vấn đề của Mễ Đóa làm cho cô bối rối, cô không thích nhìn anh đối với người phụ nữ
khác dịu dàng, cũng không thích anh đối với người phụ nữ khác che chở,
cô chỉ muốn anh đối tốt với một mình cô.
Nhưng mà ngày đó chính miệng anh nói với cô, anh đã có người trong lòng, mới đầu cô nghĩ là Lý Viện, nhưng về sau anh lại phủ nhận, vậy người
anh thích cuối cùng là ai, nghĩ đến anh đối với người phụ nữ khác tốt
hơn sp với cô, trong lòng đột nhiên hít thở không thông, cực kỳ khó
chịu.
Đúng vậy, không biết từ khi nào thì xuất hiện, cô bắt đầu say đắm sự dịu dàng của anh, nụ cười của anh, che chở của anh....Nên làm cái gì bây
giờ.
Vậy anh thì sao, rõ ràng đã có người trong lòng tại sao còn phải đối tốt với cô như vậy.
Đúng, dường như vấn đề này cho tới bây giờ cô cũng chưa từng hỏi anh, mà anh cũng không có nói. Cho đến tận giờ tan làm tâm tình của Lam Kỳ cũng không có khôi phục,
thật là khó chịu, cả một buổi chiều trong đầu đều là hình bóng của Thiệu Tử Vũ, tay cô lần mò lên sợi dây chuyền ngọc trai, ngọc trai xinh đẹp
bóng mượt được làm thành một sợi dây chuyền đơn giản, sợi dây chuyền
bạch kim tinh tế, ngoại trừ màu trắng bạc chỉ có ngọc trai màu hồng ngọc chói mắt, cô rất thích kiểu dáng này.
Đây là viên ngọc trai kia làm thành dây chuyền, buổi chiều ngày hôm sau
Thiệu ngốc liền cho cô, anh đưa tay đeo giúp cô, nói đây là ngọc trai
may mắn của cô không cho phép tùy tiện tháo xuống.
Cho tới bây giờ cô mới phát hiện, may mắn của cô không phải là có được
viên ngọc trai mà là vì có được anh. (Ô ô....cảm động a, muốn khóc a,
lời thoại kinh điển cỡ nào, động lòng người cỡ nào, chị Lam nói làm Kẹo
muốn khóc quá, vỗ tay nhiệt liệt cho lời nói đẹp nhất từ đầu truyện đến
giờ.)
Không biết phát hiện của cô có quá muộn hay không, nếu cô đi tranh có thể có cơ hội hay không.....
"Aiz, Lam Kỳ buổi tối có muốn ra ngoài uống một chén hay không?” Mễ Đóa hỏi.
"Không đi."
"Nói cậu nghe, thời điểm trong lòng không vui đi uống một chén sẽ dễ
chịu rất nhiều, nhất túy giải thiên sầu* trên TV đều nói như vậy.”
*một ly rượu giải được vạn nổi sầu
"Không đi." Hiện tại cô chỉ muốn yên tĩnh một chút, cô không muốn đi chỗ ồn ào.
"Yên tâm, chỗ đó hoàn cảnh thật tốt, cậu còn nhớ Trương Mễ chứ, nghe nói cậu ấy mở một quán rượu, danh tiếng rất tốt, lần trước họp lớp vẫn mời
chúng ta đi chơi, nghĩ như thế nào không đi thả lỏng một chút."
Nghe Mễ Đóa vừa nói như thế, Lam Kỳ nhớ lại bộ dáng của Trương Mễ, trước ki
