Ring ring
Trọng Tử

Trọng Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213732

Bình chọn: 8.00/10/1373 lượt.

hó chịu và bất an, cả người lạnh ngắt. Cuối cùng đột nhiên đứng bật dậy.

Trong gian phòng đơn giản và gọn gàng, bên ngoài có bàn trà, bàn để trâm cài, gương lược, trên kệ cao cao có đặt vài quyển sách, còn có nghiên mực văn chương linh tinh gì đó, sau bức bình phong là một chiếc giường có chăn đệm được sắp xếp ngay ngắn, xem ra là phòng ngủ của Lạc Âm Phàm.

Hầu như tất cả các phòng cô bé đều tìm kiếm hết một vòng, cuối cùng đành phải trở lại phòng mình, Trọng Tử không chịu được lại quay ra ngoài cửa.

Cả Trọng Hoa cung to như vậy, nhưng lại không có cái gì có thể ăn được.

Ánh mắt liếc thấy một nơi, Trọng Tử bước đi xuống dưới bậc thềm…



Mặt nước ở phía trước điện toả khí lạnh lẽo, có một bóng dáng nhỏ bé trên cầu đá, ánh mắt thật to chăm chú nhìn chằm chằm vào mặt nước, ánh mắt chịu đựng cơn đói khát ngập tràn nhẫn nại, giống như một con thú nhỏ đang rình mồi.

Lạc Âm Phàm đứng trên bậc thềm, khẽ nhíu mày, mới vừa rồi hắn cảm nhận được sát khí mãnh liệt lan tỏa, lập tức ra ngoài điện xem xét, quả nhiên nhìn thấy được cảnh tượng như vậy.

Một đứa bé có sát khí quá nặng không phải chuyện tốt, chẳng lẽ thật sự lại là một Nghịch Luân khác sao?

Nghĩ nghĩ một lúc, Lạc Âm Phàm ẩn mình, chậm rãi đi xuống bậc thềm.

Vừa mới bước tới phía dưới thềm, chỉ thấy đứa bé kia nuốt nuốt nước miếng, bỗng nhiên vung tay vào trong nước.

Bọt nước bắn lên.

Bàn tay nhỏ bé quờ quạng trong lòng nước mấy cái, khi nhấc tay lên khỏi mặt nước trong tay đã bắt được vài con cá.

Quả thật, người bình thường dùng tay không bắt cá như vậy là rất khó, đoán chừng con cá kia đã bị sát khí của cô bé phát ra chế ngự, nhưng lại không chạy trốn được cho nên để mặc cho Trọng Tử bắt lên như vậy.

Đôi tay nhỏ run run, đứa trẻ nhìn những con cá liếm liếm môi.

Con cá giãy giụa trong tay cô bé.

Tựa như chợt nghĩ đến điều gì đó, trong đôi mắt to dâng lên vẻ chần chờ.

Nhẹ nhàng buông tay, con cá quẫy đuôi “Bõm” một cái nhảy về trong nước, làm bọt nước bắn lên cao, bơi nhanh biến mất không thấy bóng dáng.

Sát khí quanh người đột nhiên biến mất, cô bé như không còn chút sức lực nào tựa vào thành hồ, cắn chặt môi, dáng vẻ có chút thất thần.

Đứa trẻ này không có dáng vẻ tròn trịa, mập mạp, không góc, không cạnh như vẻ thường thấy ở trẻ con, mà con bé rất gầy, gầy đến đáng thương, chiếc áo bào trắng ôm sát thân người, thân thể nhỏ bé ấy nhìn lại càng mỏng manh, đơn bạc hơn. Nhưng cũng vì như thế, mà thân hình có thêm vài phần nhẹ nhàng, dù đứng ở nơi nào cũng giống như một chiếc lông chim, một trận gió lướt qua cũng có thể thổi bay mất.

Lạc Âm Phàm đứng ở bên cạnh, lẳng lặng nhìn thấy hết tất cả, hai hàng lông mày dần dần giãn ra.



Buông tay để cho cá chạy mất, Trọng Tử thực sự nản lòng.

Mỗi khi Trọng Tử tức giận, các con vật nhỏ đều bị dọa cho sợ hãi bỏ chạy mất, tránh đi thật xa, ngay cả chính bản thân cô bé cũng không biết tại sao lại như thế, chẳng lẽ đây là ‘sát khí’ mà các vị tiên nhân đã nói sao? Về phần thương tổn người khác, sự thật là bé đã từng cùng với những đứa trẻ khác bắt gà đem nướng ăn, có đôi khi còn ăn sống, cho nên mới không bị đói chết.

Các tiên trưởng đều nhận định sát khí của cô bé quá nặng, sẽ làm tổn hại đến người khác, cho nên mới không chịu thu nhận cô bé. Bây giờ bé thật sự rất muốn bắt cá để ăn, nhưng nếu sư phụ biết liệu người có đuổi bé đi hay không? Ngàn dặm xa xôi chạy lên được tới Nam Hoa, cố gắng để trở thành đệ tử tiên môn, vì mong trong tương lai có thể cứu người giống như thần tiên ca ca, sao có thể vì bụng đói mà làm cho sư phụ nổi giận được?

Trọng Tử cố gắng không nhìn nữa, những con cá ở trong nước bị doạ nên đã chạy trốn mất tăm, có muốn cũng chẳng bắt được nữa.

Nhưng thật sự là bé rất đói bụng, trở thành thần tiên hay là chịu đói bụng đây?

Đã từng làm kẻ ăn xin, Trọng Tử đương nhiên biết rất nhiều biện pháp làm cho đỡ cơn đói, chỉ là nước ở trong hồ trước mặt không giống với nước ở nơi khác, lạnh thấu xương, uống vào chắc chắn sẽ đau bụng.

Chần chờ hồi lâu, cô bé vẫn không chịu được mà run run bụm tay lấy lên một ít nước, cúi đầu …

“Nước này không thể uống được.” Là giọng nói mà đã nghe qua một lần là vĩnh viễn khó có thể quên được.

Trọng Tử sợ tới mức vội vàng đứng thẳng lên: “Sư phụ!”

Lạc Âm Phàm nhìn cô bé, không nói gì.

”Sư phụ nhìn thấy hết rồi sao?” Trọng Tử càng thêm kinh hoảng, lập tức quỳ xuống: “Con không hại chúng nó, chỉ tại con đói bụng quá thôi.”

Thấy dáng vẻ vừa xấu hổ vừa sợ hãi của Trọng Tử, Lạc Âm Phàm khẽ thở dài. Một đứa trẻ mười tuổi, trong lúc đói khát còn có thể khống chế sát khí không thương tổn đến mạng sống của các sinh vật khác, thật sự không dễ dàng, sao có thể nhẫn tâm trách móc nặng nề được chứ.

Lạc Âm Phàm cúi người đỡ cô bé đứng lên: “Con làm tốt lắm.”

Sao sư phụ tự nhiên lại khen mình? Trọng Tử cứ ngỡ sẽ bị sư phụ trách cứ, nghe thấy vậy thì rất ngạc nhiên.

Người trước mặt một tay dắt cô bé, quần áo trắng toát cùng mái tóc dài, trong ánh mắt lộ ra vẻ an ủi, thật giống với người trong trí nhớ năm đó, cả hai người đều là thần tiên tốt nhất.

“Sư phụ nói con