‘hôn’, cũng không phải là tùy tiện nói một chút đâu, này người ‘hôn’, cũng không phải là tùy tiện ai cũng có thể làm .
Tất Tử Thần sao có thể không nhìn ra ý tứ của hai vị cấp trên, vốn là anh cũng không tính toán giấu giếm, chỉ là sợ nha đầu này không được tự nhiên thôi. Hôm nay thấy cô chỉ là cười mềm mại, trong lòng cũng dần dần định xuống, rất rộng rãi mà cười nói nói: "Tiểu Mạt giúp mẹ tôi mang một ít đồ, thuận tiện tới tham gia kỷ niệm ngày thành lập trường học cũ."
Diệp Dĩ Mạt âm thầm trừng mắt nhìn anh, cô nói ‘thuận tiện tới tham gia kỷ niệm ngày thành lập trường học cũ’ lúc nào hả ? Người này thế nào lại nói sai sự thật như thế chứ? Chỉ là, ở trước mặt thủ trưởng anh, cô thật cũng sẽ không thất lễ, trên mặt vẫn nhàn nhạt nở nụ cười, đứng bình tĩnh ở bên cạnh Tất Tử Thần, chợt nhìn lại, thật đúng là trai tài gái sắc, ông trời tác hợp cho.
Chính ủy Triệu ý vị mà cười, vỗ vỗ bả vai Tất Tử Thần, rất là ý vị sâu xa chăm sóc nói: "Nếu như vậy, thì phải cố gắng hết sức làm người chủ nhà tận tình đấy, mang theo Tiểu Diệp đi chơi mấy ngày cho tốt vào ~" tiểu tử cậu, tốt nhất đừng đem con gái nhà người ta hù chạy, để cho lão già này còn phải thay câu quan tâm chuyện lớn cả đời!
". . . . . ." Tất Tử Thần giật giật khóe miệng, chính ủy, anh có vẻ dọa người sao? Dầu gì vừa nhìn anh cũng là người có văn hóa có kỷ luật có lý tưởng có khí tiết thanh niên ưu tú bốn có!
Được lãnh đạo thiết tha ‘quan tâm’, Diệp Dĩ Mạt thuận lợi vào ở tại sở chiêu đãi của quân khu, mặc dù cô chỉ tính là để đồ xuống đã, nhưng mà người ta quá nhiệt tình, làm lính cũng trực lai trực vãng , Chính ủy Triệu quẳng xuống câu nói đầu tiên đi: "Tiểu Diệp, cô nhất định phải ở lại chỗ này thêm vài ngày, không thì chính là xem thường ta lão Triệu tôi!"
Chính ủy Triệu cũng đã nói như vậy, cô không biết xấu hổ mà bỏ đi sao! Diệp Dĩ Mạt có chút phát điên, may mà cô đến trước ba ngày, vốn là tính toán sẽ đi dạo sông Tần Hoài miếu Phu Tử một chút rồi mới đi tham gia kỷ niệm ngày thành lập trường, được, vào lúc này đem toàn bộ thời gian dùng để đi thăm bộ đội - con em nhân dân thao luyện!
Tất Tử Thần có chút buồn cười nhìn vẻ mặt nghiêm túc mím môi ngồi ở trên giường ngẩn người, không nhịn được lên tiếng hỏi: "Tiểu Mạt, Họp mặt của các cô đi làm sao?" Người này cũng không nói tiếng nào gần nửa canh giờ rồi, không biết còn tưởng rằng cử chỉ điên rồ rồi. Khụ khụ, gọi cô giáo Diệp cái gì, quá phân biệt mà. Nếu ba mẹ, thủ trưởng đều ủng hộ, anh thân là quân nhân, tại sao có thể không thi hành lệnh cấp trên đây?
Chính ủy Triệu nói đúng, cô vợ này là muốn mình giải quyết, không thể trông cậy vào người ta ngã vào được ~ cho nên, Tất Tử Thần, gánh nặng đường xa, phải trong mấy ngày nay đem người bắt lại!
Diệp Dĩ Mạt nghe được câu hỏi, không khỏi yếu ớt ngẩng đầu, ánh mắt mơ hồ: "Doanh trưởng Tất, tôi ở đây thì có thể làm gì?" Xem các anh huấn luyện? Hay là đi ban cấp dưỡng giúp một tay? Cô cũng không phải là người thân, chỉ là tới đưa mấy lọ rau muối! Mặc dù trai đẹp bổ mắt, nhưng là bổ mắt cũng không thể ăn thay cơm! Cô còn muốn đi đến miếu Phu Tử ăn vặt đấy!
Hôm nay khỏe không, bôn ba 2-3 tiếng mới đi từ nội thành trở về được, đây rốt cuộc là muốn loại nào!
Tất Tử Thần cũng có chút chột dạ, Chính ủy Triệu bọn họ hiểu lầm, hơn phân nửa nguyên nhân vẫn là anh chưa nói rõ ràng, anh đã nói câu con gái chiến hữu cũ của ông cụ, phía sau cũng không thêm một câu ‘chỉ là bạn bè bình thường’. Ai ai, cũng không phải anh không ngờ, chỉ là anh cảm thấy, bây giờ nói như vậy, chờ sau này lúc phát bánh kẹo cưới giải thích rất phiền toái. Mặc dù nói quan hệ của bọn anh bây giờ quả thật không phải như đám người Chính ủy Triệu bọn họ nghĩ, nhưng mà về sau nhất định là như vậy, khả năng hành động của Tất Tử Thần anh chẳng lẽ còn cần hoài nghi sao?
Cho nên, tới tới lui lui giải thích này, rất phiền toái , hãy để cho bọn họ hiểu lầm đi. Dù sao nói không chừng hai ngày nữa quan hệ này sẽ có thay đổi to lớn thì sao.
"Có phải là cô cảm thấy nhàm chán, ngày mai tôi đưa cô đến trường học cũng được. Chính ủy Triệu bọn họ nói như vậy, cô cũng không nên coi là thật." Tất Tử Thần lấy lui làm tiến, nói như vậy.
Vừa nghe anh nói như vậy, Diệp Dĩ Mạt méo miệng buồn bã: "Tôi sợ Chính ủy Triệu làm thật!" Vừa nhìn Chính ủy Triệu chính là ánh mắt rất sắc bén, người làm hành chính, có thể là một đại quê mùa sao!
Tất Tử Thần cười khẽ: "Vậy cô ở nơi này hai ngày, dù sao kỷ niệm ngày thành lập trường cũng chưa bắt đầu mà." Lý Thụy gọi điện thoại cho anh, tin đồn đã sớm tới tay. Kỷ niệm ngày thành lập trường học cũ của Tiểu Mạt còn ba ngày nữa mới bắt đầu, tổng cộng cử hành hai ngày. Cho nên nói, nếu muốn cô ở lâu mấy ngày, thật đúng là đã suy nghĩ ý ra cái phương pháp đấy.
Không thể không nói, lãnh đạo bộ đội thật rất quan tâm cuộc sống của cấp dưới. Đoàn trưởng Trương và Chính ủy Triệu cùng một suy nghĩ, vung tay lên, lệnh đã rơi xuống: doanh trại phó pháo binh trinh sát Tất Tử Thần mang theo trung đoàn pháo binh ba và bốn phụ trách công việc quân huấn đại học xxxx! Thời gian, 10 th
