g thư khác, còn bồi
thường cho anh hai bức nữa.”
Cố Hạ thề sắt son
rằng sẽ tự mình viết thư cho anh, Triển Thiểu Huy vẫn mặt lạnh nói
viết trước nói sau, gia hạn cho Cố Hạ một tuần một bức, mỗi bức
phải dài ít nhất ba nghìn chữ.
Biểu đạt ý nghĩ – yêu
thương phải kiếm đủ ba nghìn chữ khiến cho Cố Hạ rất đau đầu, không
biết phải làm sao ngoài việc ghi hết lời nói của mình ra, kiên trì
viết, mỗi lần cầm bút lại
cau mày xị mặt, không biết đã túm đứt bao nhiêu cọng tóc, viết một
bức thư ba nghìn chữ thật sự không thể viết được, đến tối sau khi
hoan ái xong thừa dịp tâm trạng anh rất tốt nên đưa ra đề nghị không
cần viết nữa, nào ngờ đôi môi mỏng của Triển Thiểu Huy chỉ nhếch lên
phun ra hai chữ “Không được”, sau đó dáng vẻ tỏ ra không cho thương
lượng, “Lời em đã nói sao có thể không xem là gì hết?”
Vì vậy sau khi Cố Hạ
tốt nghiệp nhiều năm lại phải một lần nữa chịu nỗi khổ viết luận
văn tốt nghiệp, đến bức thứ ba thì lời lẽ đều lặp lại hai bức
trước, bị đại thiếu gia trả về ghi lại, lúc ấy Cố Hạ thật sự xúc
động lệ rơi đầy mặt, quả thật là gây nghiệt không thể sống mà.
Vắt hết óc, đau khổ
suy nghĩ, quả thật là cực kì tàn ác, cuối cùng cầm bút nhìn trang
giấy trắng, không thể viết ra được một chữ nào, càng viết càng thấy
buồn nôn, chạy vào nhà vệ sinh nôn khan, chị Trần mang đồ ăn tới cho
cô ân cần hỏi: “Phu nhân, làm sao vậy?”
Cố Hạ tức giận,
“Nghĩ mãi mà không viết được chữ nào.”
Chị Trần như có điều
suy nghĩ mang nước tới cho cô, đến tối nói lại với Triển Thiểu Huy,
nhìn ánh mắt tràn ngập lo lắng của Triển Thiểu Huy nói: “Thưa ngài,
hãy dẫn phu nhân đến bệnh viện kiểm tra đi, nói không chừng là chuyện
tốt.”
Triển Thiểu Huy được
nhắc nhở, đang nửa đêm dẫn Cố Hạ đến bệnh viện, đúng thật là có
thai, lúc Triển Thiểu Huy nghe tin thì vui vẻ không biết phải làm sao,
ôm lấy Cố Hạ hôn vài cái lên mặt cô, cười đến nỗi không khép miệng
lại được.
Nhìn mặt mày hớn hở
của anh, Cố Hạ nằm trong lồng ngực của anh nói: “Có phải em không
cần phải viết thư nữa không?”
“Viết thư khổ sở vậy
sao? Anh rất thích em viết thư cho anh nên mới bắt em viết.” Triển
Thiểu Huy vừa bực vừa buồn cười nhìn cô, có lòng từ bi nói: “Không
muốn viết thì không cần viết nữa, dưỡng sức cho tốt là được.”
Cố Hạ thở phào nhẹ
nhõm, cuối cùng cũng được giải thoát rồi.
Tác giả nói: Triển
thiếu thật là keo kiệt
Cố Hạ mang thai không
lâu thì Triển Thiểu Huy tự quyết định từ chức cho cô, sau khi biết
chuyện Cố Hạ rất tức giận, lần nào cũng không thèm hỏi ý kiến của
cô mà tự mình hành động, việc gì cũng làm xong mới báo cho cô biết,
buồn bực không thèm nhìn mặt Triển Thiểu Huy nữa. Triển Thiểu Huy
biết cô rất thích công việc này, dịu dàng dỗ dành cô: “Hiện giờ em
đang mang thai nên phải chú ý đến
sức khỏe nhiều hơn, áp lực công việc không có lợi cho sự phát triển
của thai nhi, vả lại trong công ty nhiều máy tính như vậy, nào máy
đánh chữ rồi máy copy, phóng xạ không tốt cho cục cưng thì làm sao
đây? Với lại nếu em đi làm anh cũng không tiện để cho người khác chăm
sóc em, suốt ngày phải chờ đợi lo lắng, hại anh cũng không còn tâm
trạng đi làm nữa.”
Cố Hạ biết rõ anh
cũng muốn tốt cho cô, thật ra trước kia Triển Thiểu Huy cùng từng đề
cập đến việc cô không cần đi làm nữa nhưng mà thấy cô đi làm rất vui
vẻ nên cũng không miễn cưỡng, còn không ngại phiền đưa đón cô đi làm,
bây giờ mang thai rồi, với tính tình của anh sẽ không để cho cô ra
ngoài đi làm, việc này Cố Hạ có thể lí giải được, nhưng mà chính
mình cũng không thích anh tự mình quyết định mà không thèm thương
lượng với cô một tiếng nên quay sang hạ quyết tâm không nói chuyện với
anh.
Triển Thiểu Huy vô
cùng có kiên nhẫn, dỗ dành cô nửa ngày, về sau vẫn thấy dáng vẻ
rầu rĩ không vui của cô nên có chút sốt ruột, “Nếu em thích đi làm
thì đến chỗ anh làm là được, tối thiểu còn có thể chăm sóc lẫn
nhau, môi trường làm việc cũng khá tốt.”
Cố Hạ hừ một tiếng,
“Sáng trưa chiều tối đều gặp nhau, anh không thấy phiền sao?”
“Em là bà xã của anh,
sao lại thấy phiền chứ?” Thấy cô rốt cuộc cũng nói chuyện Triển
Thiểu Huy có vẻ cợt nhả, ôm lấy cô, “Hạ Hạ, đừng tức giận, em mang
thai mà mỗi ngày còn phải đi làm tám tiếng đồng hồ, anh sợ em mệt
nên mới không cho em đi làm, vừa khéo em cũng có thời gian làm những
việc khác. Như vậy ông xã của em mới yên tâm đi làm, kiếm thật n
