í hiểm, vững như Thái Sơn.
"Sư gia".
"Có Hạ quan". Bị kêu tên, sư gia cung kính quay về phía đại nhân hành lễ.
"Ngươi xác định Trộm Sói đối với Tử nhi là có tình ý?"
Trên gương mặt nho nhã tuấn dật, thoáng nụ cười, không chút lo lắng trả lời. "Hạ quan khẳng định".
"Tốt!" Tuần phủ đại nhân đột nhiên ra lệnh cho đội cung thủ.
"Đem cung tiễn đến!". Một gã cung thủ mang cung tên dâng lên, chỉ thấy Tuần
phủ đại nhân nhanh nhẹn đặt mủi tên trên dây cung, kéo ra nhắm ngay Mộ
Dung Tử. Mọi người bên dưới kinh hãi, mủi tên nhọn bay đi. Vốn là mũi
tên nhọn bắn trúng Mộ Dung Tử nhưng bị một bàn tay mạnh mẽ nhanh chóng
bắt lấy, tất cả sự việc chỉ xãy ra trong nháy mắt.
Không chỉ mọi
người kinh ngạc, ngay cả Mộ Dung Tử bị rơi xuống đất cũng kinh ngạc,
nàng không thể tin, trừng mắt nhìn Trộm Sói, bởi vì hắn đẩy nàng ra!
Người có thể một tay bắt được mủi tên của hắn cũng không nhiều, mà không
tránh né mủi tên còn hung hăng trừng mắt nhìn hắn lại càng không nhiều.
Tuần phủ đại nhân môi mỏng cong lên, nhìn gương mặt lạnh lẽo đầy tức giận,
trận so tài này rõ ràng là Tuần phủ đại nhân bản lĩnh cao hơn một bậc.
Đột nhiên Trộm Sói đóng cửa lại, Tuần phủ đại nhân lập tức hạ lệnh.
"Bắt được có thưởng!"
Chúng quan binh vừa nghe, đồng loạt xông lên. Đối phương hiện tại không có
con tin cũng không cần sợ, con mồi đã nằm trong rọ, bắt được chính là
vấn đề sớm hay muộn thôi.
Mộ Dung Tử được bọn quan binh đỡ dậy, đưa đến bên người đại nhân.
"Ngươi không có sao chứ?" Hạng Thiếu Hoài hỏi.
"Thuộc hạ không có việc gì". Nàng cúi đầu, cung kính trả lời. "Ngẩng đầu lên."
Mộ Dung Tử Y ngẩng đầu, nhìn đại nhân.
"Ngươi oán trách bản quan sao?"
Nàng lắc đầu, lại lần nữa mặt cúi thấp."Mộ Dung Tử sớm không để ý đến sống
chết, đại nhân làm chuyện gì, đều có đạo lý, thuộc hạ không dám oán
trách cũng sẽ không hỏi nhiều".
Tuần phủ đại nhân ánh mắt sắc bén trở nên ôn nhu. "Bắt được Trộm Sói, công lao ngươi lớn nhất, bản quan luận công ban thưởng".
"Đa tạ đại nhân". Nàng thối lui một bên, trầm tĩnh như lúc ban đầu, khi đôi mắt đẹp trong trẻo, lạnh lùng nhìn về phía căn phòng bị bọn quan binh
bao vây thì trong đáy mắt bình tĩnh hiện lên một tia cảm xúc phức tạp.
Hắn đem nàng đẩy ra? Tại sao?
Thật ra hắn có thể không để ý sống chết của nàng, đem nàng trở thành tấm
chắn ngăn cản mũi tên nhọn nhưng hắn lựa chọn đẩy nàng ra, tại sao?
Suy nghĩ lung tung làm lòng nàng rối loạn. Nhìn rất nhiều quan binh đánh
vào trong nhà, lòng nàng cũng cảm thấy khẩn trương. Nàng vì hắn lo lắng? Không! Nàng hẳn là hy vọng hắn bị bắt mới đúng, nam nhân kia thật đáng
giận mà! vừa mới trong phòng làm nhục nàng, nàng hẳn là hận không thể
lập tức đem hắn ra công đường xử lý.
Cũng may hiện tại mọi người
đang chú ý đến Trộm Sói, không ai chú ý tới vẻ mặt khác lạ của nàng, bởi vì trong lòng nàng hỗn loạn mà nắm tay xiết chặt. Tuần phủ đại nhân liếc người bên cạnh một cái, nhàn nhạt nói : "Vinh hộ vệ tựa như là rất khẩn trương?"
Vinh Ứng vẻ mặt hổ thẹn."Không dối gạt đại nhân, vừa rồi thuộc hạ cũng bị ngài dọa chảy mồ hôi lạnh ướt sủng cả người đây".
"Hừ, bản quan sớm đoán được Trộm Sói sẽ đem Mộ Dung Tử đẩy ra mới dám bắn
mủi tên này, ngươi nên bắt chước học theo sư gia, xem hắn trấn định thế
nào". Ánh mắt lạnh lùng cười nhạt liếc khuôn mặt đang tươi cười rạng rỡ
của sư gia.
Cái người trấn định kia quay đầu lại nhìn đại nhân cung kính vái chào.
"Là đại nhân sáng suốt, đại nhân sáng suốt”.
Vẻ mặt Vinh Ứng khâm phục chắp tay. "Sư gia không hổ là túc trí đa mưu, ngài quả nhiên liệu việc như thần".
"Đâu có, đâu có, ha ha!"
Hắn không bị dọa sao? Ai, ai, ai, có người nào biết hắn rất khổ a, cho dù
trong lòng đổ mồ hôi lạnh nhưng vẫn phải cố giữ mặt mũi chứ, đừng tưởng
rằng chuyện đơn giản vui vẻ như vậy, nếu không luyện tập sẽ bị nội
thương. Ai kêu mình phục vụ chủ tử là Tuần phủ đại nhân thích giày vò
người khác, cho dù muốn nhìn Ôn tử hắn khóc, cũng đừng nên dọa người như vậy, sẽ phát tim bệnh mất.
Hắn thản nhiên phe phẩy quạt lông, miệng vẫn mỉm cười.
Phủ nha bầu không khí tràn ngập nặng nề. Từ Huyện lệnh đại nhân cho tới
quan binh nô bộc, mọi người đều căng thẳng, nói ít, làm việc nhiều, nơm
nớp lo sợ, bản thân luôn cảnh giác.
Vài quan sai thừa dịp rỗi rãi tụ tập một chỗ mà than dài thở ngắn.
"Mấy ngày nay, sắc mặt Tuần phủ đại nhân thực trầm trọng, có thể thấy chuyện Trộm Sói trốn thoát làm cho đại nhân cực kỳ mất hứng".
"Ai, đúng vậy, vốn tưởng là đã nắm chắc phần thắng trong tay, Trộm Sói có chắp
cánh cũng không thể bay, nhưng dường như Trộm Sói trên người thật sự có
cánh, chúng ta người đông như vậy, bao vây quanh phòng không kẽ hở lại
bị hắn giảo hoạt thừa dịp lộn xộn chạy thoát rồi".
"Nói rất đúng, mấy năm nay đại nhân đến các tỉnh dẹp tan không ít hang ổ giặc cướp,
thủ lĩnh bọn giặc cướp nào nghe đến tên của đại nhân mà không sợ đến co
giò bỏ chạy?
"Nói đến tên Trộm Sói này cũng thật là rất cao siêu
đi, hai lần đều bị hắn chạy thoát rồi, làm tổn hại uy danh đại nhân, khó trách đại nhân bị mất hứng".
Nói đến n