, nhưng lại đồng thời có được tâm hồn thuần khiết đơn giản.
Doãn Bích Giới cảm thấy, hiện tại mọi chuyện anh làm, tất cả lời anh nói, giống như là vì dần dần làm cho cô hiểu anh hơn, hiểu được ý nghĩ thật sự trong lòng anh.
Cho dù những ý nghĩ đó nhất thời chỉ hiểu một nửa, có phần khiến người ta khó chấp nhận, thậm chí khiến người ta lùi bước.
“Hiện tại hẳn là chín giờ tối giờ Nam Sudan.” Lúc này anh rút tay về, chậm rãi quay về nằm trên mặt đất lần nữa, “Chuyện ngoài cửa, hẳn là 15 phút nữa sẽ chấm dứt.”
Cô sửng sốt, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ.
Loại chuyện này, làm sao anh có thể tính được thời gian chấm dứt vào lúc nào.
“Em ngủ khoảng hai giờ, sau khi em vừa ngủ thì bọn họ bắt đầu không bao lâu, đến bây giờ, dựa vào thể lực của hai bên mà phân tích, cơ bản phải chấm dứt.” Tâm tình của anh hình như không tệ lắm, mà rất kiên nhẫn giải thích với cô.
“…Anh không ngủ ư?” Cô càng cứng nhắc.
“Ừm.” Anh thoáng gật đầu, “Vì vậy em phải vui mừng vì hiện tại quần áo của em còn nguyên vẹn.”
Cô lập tức đảo mắt, dùng khoảng cách xa nhất có thể mà nằm lại bên cạnh anh.
Nằm cạnh nhau như vậy lại để ý rõ ràng bầu không khí không ám muội và dục vọng.
Cô chỉ cảm thấy toàn thân anh vẫn lạnh lẽo như trước, trong lòng cô còn nghi hoặc, bình thường nếu đàn ông nghe được “hiện trường trực tiếp”, chẳng lẽ không nên nhiệt huyết sôi trào sao?
Tuy nhiên hô hấp của anh lại rất ổn định, dù rằng ban nãy trêu cô vài câu, nhưng anh vẫn kiên nhẫn nói nhiều chủ đề có bề sâu liên quan đến tính người.
“Ngủ đi.”
Khi nhắm mắt lại trong đầu cô vẫn còn đủ loại suy nghĩ, anh đã lấy áo khoác làm đệm dưới người, lật một mặt sạch sẽ mà nhẹ nhàng đắp trên người cô.
Cô không nhìn thấy, trong bóng tối, màu mắt của anh dần dần phát ra ánh sáng có phần khác với bình thường, rõ ràng và có tiêu điểm.
“Tôi ở bên cạnh em.”
…
Đêm nay, Doãn Bích Giới quả nhiên ngủ thẳng đến bình minh.
Có lẽ thật sự quá mệt mỏi, cũng có thể là bởi vì trước khi ngủ đã cùng anh bình tĩnh nói chuyện.
Đêm nay không có mộng, cũng không có gì khác, chỉ có thuần tuý ngủ say.
Khi cảm thấy ý thức rõ ràng, cô có thể cảm giác được, ánh mặt trời toả sáng ngoài cửa sổ rất chói chang.
Cô cử động tay, phát hiện bên cạnh không có người, cô mở to mắt, dời chiếc áo khoác mà Kha Khinh Đằng đắp trên người cô trước khi ngủ, rồi ngồi dậy.
Lúc này ngoài cửa truyền đến mùi thức ăn, cô sờ bụng, cảm thấy mình thật hơi đói.
Mở cửa ra, phát hiện trong phòng cũng không có ai, chỉ thấy thức ăn đặt trên bàn, như là vừa nấu xong không bao lâu.
Jaa không ở đây, Kha Khinh Đằng cũng không ở đây?
Cô xoa tóc, vẫn cảm thấy trong lòng thấp thoáng có chút bất ổn.
Vừa định ngồi xuống cạnh bàn đợi người trở về, cô nhờ vào thính giác nhạy bén mà phát hiện góc phải tại bếp lò có tiếng động rất nhỏ.
Không chút do dự, cô lập tức đứng dậy hướng đến phía bên đó.
Rất nhanh, sau vài bước, cảnh tưởng ở góc kia đập vào tầm mắt cô.
Đường nhìn chính xác, thần sắc của cô lập tức thay đổi.
Chỉ thấy ở chỗ nhỏ hẹp kia, Kha Khinh Đằng mặt không có biểu cảm đứng ở cạnh bếp lò, mặt đối diện phương hướng của cô.
Nhưng trong đây không chỉ có một mình anh.
Vị trí cách gần cô nhất là Jaa đưa lưng về phía cô, thân trên trần trụi, dáng vẻ đang khom lưng chậm rãi cởi bỏ thắt lưng quần. “Mặc quần áo lại.”
Vẻ mặt Doãn Bích Giới lạnh lẽo nhìn cảnh tượng trước mắt, còn chưa mở miệng nói thì chợt nghe một câu tiếng Anh vô cùng lạnh băng của Kha Khinh Đằng.
Động tác cởi quần của Jaa, theo lời của anh mà dừng một chút.
Anh chẳng phải không nhìn thấy sao? Vậy làm sao anh biết Jaa đang cởi quần áo?
Cô vừa nhẹ nhàng lui về phía sau cửa, vừa nhìn kỹ đôi mắt anh.
Nhưng cô khó hiểu mà phát hiện ra, đôi mắt anh trông vẻ không có tiêu điểm, dường như thị lực vẫn chưa hoàn toàn khôi phục như cũ.
“Kha tiên sinh.” Lúc này Jaa đột nhiên mở miệng, động tác trên tay tiếp tục, “Tôi biết anh cần, hơn nữa, cô gái đồng hành với anh hẳn là không giúp được anh.”
Bởi vì Jaa nói tiếng Anh, cho dù trúc trắc, cô cũng có thể nghe hiểu.
Vì thế những lời này vừa thốt ra, trong lồng ngực cô lập tức cuồn cuộn lửa giận.
Tốt lắm, tối hôm qua cô còn động lòng xót thương muốn giải cứu đối tượng, sáng sớm hôm nay lại bắt đầu đem bàn tính gõ trên đầu cô?
Còn nói cô không giúp được Kha Khinh Đằng, lời này quả thực nhất tiễn song điêu, vừa tô bóng giữa cô và anh không có tình cảm, vừa tô bóng năng lực của cô không thể thoả mãn anh.
Như vậy anh sẽ trả lời thế nào?
Cô vốn muốn tự mình mở miệng đánh trả Jaa, nhưng hiện tại, cô lại đột nhiên rất muốn nghe anh trả lời thế nào.
“Là một người đàn ông bình thường, quả thực tôi cần.”
Ánh mặt trời giữa trưa ở Nam Sudan chiếu vào gương mặt anh càng lộ vẻ anh tuấn hơn, “Nhưng đáng tiếc, chỉ có cô gái đồng hành với tôi mới có thể giúp được tôi.”
“Vì sao?” Jaa ngược lại đầy hứng thú, “Không có đàn ông nào muốn cự tuyệt đồ đưa đến tận cửa, tôi và cô ta cùng là phụ nữ.”
Doãn Bích Giới cách cánh cửa trông thấy đôi môi mỏng khẽ khép mở, “Chứng ghét phụ nữ.”
Jaa hình như nghe không hiểu, qua vài giâ