iều nhặn gì hơn trợ cấp của trường."
"Vậy sao cậu không
nhảy việc đi?"
"Công việc giờ này
khó kiếm lắm, căn bản không có công ty nào chịu thuê tớ. Ông già tớ đã chặt đứt
nguồn viện trợ kinh tế của tớ, nếu tớ không đi làm ở công ty anh ta, có khi đã
sớm chết đói nơi đầu đường xó chợ rồi..."
"Không thể
nào!" Điều này sao có thể, cô mới rời đi có một năm, Trung Quốc vẫn chưa
phát triển đến độ cả thạc sĩ cũng thất nghiệp chứ?
"Bằng cấp tớ không
thấp, năng lực cũng không tồi, không có khả năng không công ty nào muốn thuê
tớ, chắc chắn là Âu Dương Y Phàm đã giở trò gì đó!"
"..." Lăng Lăng
cười lắc đầu, nói đi nói lại, vẫn là nguyện vọng này đối chọi với nguyện vọng
kia thôi!
"Nghe nói Dương Lam
Hàng đi tìm cậu? Tình cũ nối lại rồi hử?" Tiểu Úc chờ một lát, không nghe
Lăng Lăng nói gì, bèn bật cười: "Ha ha! Tớ biết ngay là cậu không chống cự
nổi mà... Tớ bật mí cho cậu nhé, bình thường anh ta vờ tỏ ra thật lãnh đạm, từ
khi tớ "vô tình" nói cậu gọi điện cho tớ, khóc như mưa như gió làm tớ
thấy phát thương, anh ta liền bay mất hồn vía..."
"Quan Tiểu Úc!"
"Không cần cảm ơn tớ
đâu. Ông già đã cắt đứt nguồn kinh tế của tớ, chút tiền lương của Âu Dương Y
Phàm không đủ cho tớ ăn cơm, hiện giờ tớ đang muốn tới Nhật Bản đi shopping...
Cậu báo đáp bằng cách bao toàn bộ chi phí cho tớ là được!"
"Được! Chuyện nhỏ,
du lịch mười ngày cho hai người, thế nào?"
"Không cần, tớ đi
một mình thôi."
"Một mình?"
Lăng Lăng có ngốc cũng cảm giác được có điều khác thường. Một cô gái đang yêu
đương cuồng nhiệt đột nhiên muốn ra nước ngoài du lịch một mình, trăm phần trăm
là tình cảm gặp trục trặc.
"Đúng rồi!"
Tiểu Úc làm bộ như không có chuyện gì nói: "Biết đâu có thể gặp được tình
yêu bất ngờ thì sao!"
"Ừm! Bao giờ cậu
đến?"
"Tớ lấy được visa sẽ
gọi điện cho cậu."
Cúp điện thoại xong, Lăng
Lăng ném di động sang cho Dương Lam Hàng. "Gọi điện thoại cho em họ anh
đi, nói với anh ta Tiểu Úc muốn tới Nhật Bản."
Làm bạn bè tất nhiên phải
biết mình vì mọi người, mọi người vì mình... có qua có lại cả thôi!
...
Vài ngày sau, chuyến bay
quốc tế đáp xuống sân bay, khi Tiểu Úc xuống máy bay, lấy hành lý, đương tìm
kiếm bóng dáng Lăng Lăng trong biển người thì bất ngờ gặp Âu Dương Y Phàm, bạn
trai cũ vừa mới chia tay không lâu trước đây, xuất hiện trước mắt, cô lập tức
nghiến răng nghiến lợi trừng mắt về phía Lăng Lăng.
Lăng Lăng làm ra vẻ cực
kỳ vô tội nhún nhún vai với cô, nói: "Tớ chỉ "vô tình" nhắc tới
chuyện cậu muốn đến đây nghỉ mát thôi mà..."
"Bạch Lăng
Lăng!!!"
"Cậu không cần cảm
ơn tớ đâu!"
Nói xong, cô xoay người
bỏ đi, để lại Tiểu Úc bị Âu Dương Y Phàm dây dưa nhì nhằng.
******
Hôm đó, bốn người họ đến
PUB của khách sạn chơi tới tận khuya.
Tiểu Úc trước giờ vẫn
luôn lạc quan yêu đời nay đặc biệt im lặng, có khi chìm trong suy tư, có khi
một mình cầm ly rượu uống một hơi cạn sạch. Dưới ánh đèn đỏ sậm, vẻ u sầu không
thể che giấu hiện rõ trên mặt cô.
Thấy ly rượu của Tiểu Úc
đã cạn, cô lại rót đầy. Lăng Lăng rốt cuộc không thể tiếp tục nhìn, đưa tay
giằng lấy ly rượu của bạn. Bỗng nhiên, một giọt nước mắt nóng hổi rơi trên tay
cô. Lăng Lăng rút tay về, không ngăn cản nữa.
Cô biết Tiểu Úc rất yêu
Âu Dương Y Phàm!
Từ khi Tiểu Úc lần đầu
tiên ôm một bó hoa to về phòng ngủ cẩn thận đếm từng bông, từ khi cô ấy mỗi
ngày trước mười một giờ đều đánh răng rửa mặt sạch sẽ nằm trên giường đợi điện
thoại, từ khi cô ấy biết mình đem lòng yêu một người đàn ông tên Âu Dương Y
Phàm mà rơi nước mắt, Lăng Lăng liền biết Tiểu Úc đã yêu chàng trai mà lịch sử
tình trường có thể viết thành cả cuốn sách kia mất rồi.
Tình yêu có đôi khi kỳ
diệu như thế, biết rõ bản thân đã yêu lầm người, nhưng vẫn không thể tự kiềm
hãm mà rơi vào lưới tình! Cho dù có bị thương, chung quy vẫn không thể dứt bỏ.
Khi Tiểu Úc đưa ly rượu
đến bên môi, Âu Dương Y Phàm cuối cùng không nhịn được nữa. Anh bắt lấy tay cô,
không nói không rằng đoạt đi ly rượu trong tay.
"Uống rượu thế này
có hại cho sức khỏe, ăn chút gì trước đi."
Tiểu Úc đưa mắt nhìn Âu
Dương Y Phàm, hỏi: "Ivan, người anh yêu rốt cuộc là ai?"
"Là em!" Âu
Dương Y Phàm thu lại vẻ bất cần đời thường ngày, cúi mặt xuống, ghé vào bên tai
cô nói: "Anh yêu em."
"Vậy còn Lâm Nhĩ
Tích thì sao?"
"Nếu người anh yêu
là cô ấy, còn cần phải hạ mình cầu xin em sao?"
"Thế..." Tiểu
Úc dùng ánh mắt có phần mông lung nhìn anh một cách thâm tình: "Hơn một
năm nay, anh có cô gái nào khác không?"
"Không có!"
"Vì sao?"
"Em là vợ chưa cưới
của anh, sự tôn trọng tối thiểu anh dành cho em chính là không để cho tai tiếng
về anh xuất hiện trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào."
Tiểu Úc trầm mặc một lúc,
đôi môi đóng mở rất nhiều lần, lại nói tiếp: "Còn Lý Phi Phi?"
Cái tên này... khiến đáy
lòng Lăng Lăng chợt run lên. Cô vô thức liếc nhìn Dương Lam Hàng, chỉ thấy anh
tỏ vẻ hờ hững cầm ly rượu nhấp một ngụm, ho khẽ một tiếng. Rõ ràng là đang ngầm
ra hiệu cho người nào đó không được nói bậy bạ.
Tuy nhiên Âu Dương Y Phàm
trông cứ như không hiể