rả lời. Cô mơ
mơ màng màng ngồi dậy, nhìn khắp phòng, không thấy bóng dáng Dương Lam Hàng đâu
cả. Sờ soạng tìm được quần áo của mình trên giường, Lăng Lăng vừa định mặc vào,
sực nhớ quần áo đã bị xé nát thê thảm. Cô lập tức đoán được Dương Lam Hàng đã
đi đâu, vì thế mỉm cười ngọt ngào nằm trở lại giường tiếp tục bổ sung giấc ngủ.
Quả nhiên, nửa tiếng sau,
vang lên tiếng mở cửa khe khẽ.
Cô mở to mắt, thấy Dương
Lam Hàng đã trở lại, trước tiên anh bỏ xuống đồ ăn sáng đang xách trên tay, rồi
lại lấy ra một bộ váy trắng tinh từ trong túi giấy tinh xảo, nhẹ nhàng đặt bên
gối cô.
Chất vải sa tanh trơn mịn
tựa như tình yêu tinh tế của anh.
"Tỉnh ngủ rồi
sao?" Anh nhẹ giọng hỏi.
"Ừm."
"Dậy ăn sáng chút
đi."
Dương Lam Hàng đem sữa
nóng, hai cái trứng ốp-la, cùng hai lát bánh mì lần lượt đặt lên bàn ăn.
Hệt như mỗi bữa sáng họ
từng ăn trước đây.
Trong phòng thoang thoảng
mùi sữa ngọt ngào...
Lăng Lăng chạy qua ôm lấy
anh, ôm thật chặt.
******
Trước đây, Lăng Lăng luôn
cho rằng giữa người và người có thể có chênh lệch, nhưng giữa chỉ số thông minh
với nhau thì không có khả năng chênh lệch quá lớn. Chẳng phải Edison cũng từng
nói: Thiên tài tương đương một phần trăm cảm hứng và chín mươi chín phần trăm
mồ hôi, đủ thấy chênh lệch nhiều lắm cũng chỉ một phần trăm mà thôi.
Thế nhưng, nghe xong báo
cáo học thuật ba ngày của Dương Lam Hàng, nghe xong đề tài ba ngày anh và giáo
sư Ikeda thảo luận với nhau, Lăng Lăng mới biết cái gì gọi là chênh lệch. Đề
tài cô đã làm gần một năm, thậm chí còn định làm tiếp hai năm nữa, anh chỉ tiện
tay lật lật bản kế hoạch nghiên cứu của cô, nhìn qua kết quả thí nghiệm của cô,
thảo luận vài vấn đề với Ikeda, liền phân tích rõ ràng mạch lạc cơ chế mà cô
suy nghĩ nát óc vẫn chưa ra, còn lập ra một phương án nghiên cứu khả thi hơn
cho cô.
Điều này hoàn toàn chứng
minh đằng sau câu nói của Edison mới là chân lý - nhưng một phần trăm cảm hứng
kia mới là quan trọng nhất, thậm còn còn quan trọng hơn cả chín mươi chín phần
trăm mồ hôi.
Trong văn phòng giáo sư,
sau khi Dương Lam Hàng và Ikeda thảo luận xong đề tài, Dương Lam Hàng dùng
tiếng Anh nói: "Giáo sư Ikeda, trong tay tôi có một dự án rất tiên tiến,
muốn hợp tác nghiên cứu cùng tổ đề tài của các anh, không biết anh có hứng thú
không?"
Lăng Lăng kinh ngạc nhìn
về phía Dương Lam Hàng, nếu anh cùng Ikeda hai người hợp tác làm dự án, phải
chăng cũng có nghĩa Dương Lam Hàng sẽ thường xuyên đến Nhật Bản, Ikeda cũng sẽ
thường xuyên đi Trung Quốc.
Nói cách khác, về sau cô
và Dương Lam Hàng sẽ thường xuyên gặp mặt nhau... Lần này anh đến Nhật Bản, rõ
ràng là có dự tính trước!
Sau khi Ikeda nghe xong,
lập tức phấn khởi dạt dào, ông nói trước kia từng xem qua luận văn của Dương
Lam Hàng, vô cùng ngưỡng mộ năng lực nghiên cứu khoa học của anh, ông còn nói
mình và đại học Toronto cũng có rất nhiều đề tài liên kết, đều tiến triển hết
sức tốt. Người ở hai nước có quan điểm khác nhau về nghiên cứu, nếu kết hợp với
nhau thì càng dễ dàng phá vỡ một số vấn đề hóc búa về công nghệ.
Dương Lam Hàng rất hứng
khởi nói: Đợi anh làm xong báo cáo liền đem tài liệu đã chuẩn bị sẵn đưa cho
Ikeda xem qua, hai người sẽ thương lượng đôi chút về kế hoạch nghiên cứu cụ
thể.
Ikeda nói đề tài hiện nay
của ông cũng đang gặp phải một vấn đề nan giải, đến khi đó sẽ cùng anh tìm hiểu
kỹ càng hơn, xem xem liệu có điểm đột phá nào không.
Hai người càng nói càng
vui vẻ, rất có cảm giác hận không gặp nhau sớm hơn. Vì trò chuyện rất lâu nên
phó giáo sư Katou sau khi kiên nhẫn đợi một tiếng đồng hồ không thể không đi
vào cắt ngang hai người họ, tìm Ikeda ra ngoài.
Nhân lúc trong phòng
không có người, Lăng Lăng không nhịn được "ca ngợi" Dương Lam Hàng
vài câu: "Với tài năng của anh, không đi giật cái giải Nobel làm rạng rỡ
tổ tông thì thật là đáng tiếc!"
Tầm mắt anh vẫn đang dừng
lại trên đường cong tính năng trong tay, thản nhiên nói: "Quả thực giải
Nobel từng là mục tiêu phấn đấu của anh, nhưng anh may mắn hơn Dương Chấn Ninh,
ông ấy đến tám mươi tuổi mới gặp được tình yêu đích thực, anh hai mươi sáu tuổi
đã phát hiện ra em còn hấp dẫn hơn giải Nobel..."
Ngọt ngào chảy vào tận
đáy lòng, khóe miệng Lăng Lăng không kìm được mà nhoẻn lên. "Là đàn ông
sao anh có thể không theo đuổi chút gì chứ, phải đem chỉ số thông minh của mình
dùng đúng chỗ."
Dương Lam Hàng đặt tài
liệu trong tay xuống, ở trước mặt cô ra vẻ trịnh trọng hiếm thấy. "Anh
không theo đuổi giải Nobel, không có nghĩa anh không theo đuổi gì cả. Thời đại
ngày nay đã thay đổi, trong thế giới tối đa hóa lợi ích, sự phát triển khoa học
công nghệ đều tập trung ở các "dự án", đã có rất ít quốc gia cũng như
tập đoàn tài chính chú ý đến việc các lý thuyết khoa học có bước nhảy vọt nào
hay không, càng không có mấy người làm nghiên cứu khoa học lại đi chấp nhất một
cái hư danh..."
"Vậy rốt cuộc anh
theo đuổi cái gì?"
Dương Lam Hàng suy nghĩ
nghiêm túc, trả lời cô: "Làm chuyện anh có năng lực làm, bao gồm cho em
hạnh phúc..."
Ngay cả lời ngon