ử với tối tốt một chút… Rõ ràng bọn họ đều đối xử rất tốt với người phụ nữ khác, nhưng đối với tôi lại không…” Cô ta nhìn Đoàn Bồi Nguyên một cái rồi lại cúi đầu, hốc mắt đỏ, thở dài hai cái…
“Đừng khóc…” Hắn ôn nhu nhẹ giọng dỗ dành. Giang Xuân Tuệ đang muốn quay đầu trừng hắn, tiếp theo lại nghe hắn nói: “Nói cho xong rồi hẳn khóc.”
Giang Xuân Tuệ thu hồi ý nghĩ muốn trừng hắn, đột nhiên tâm tình cô lại phức tạp. Cô cảm thấy người đàn ông này thật là hơi chút đáng bị đánh đòn, lúc này vậy mà còn nói ra những lời nói vô cảm như vậy được.
Chu Hân Bội tựa như nhận phải kích thích mà ngẩng đầu lên, triển khai màn phản công cuối cùng đối với hắn…
“Trước kia lúc chúng ta quen nhau, mỗi lần cãi nhau mặc kệ ai đúng ai sai, đều là em cúi đầu cầu hòa với anh trước. Về sau em chủ động nói lời chia tay, nói phải di dân, anh cũng không nói được một câu giữ em lại, anh thực sự không có lương tâm, đối xử rất xấu với em!”
Thình lình bị lên án, hắn không kịp trở tay, lộ vẻ mặt kinh ngạc…
Thảm nhất là vợ yêu của hắn về phe địch, nhìn hắn bằng một ánh mắt khinh thường khó tin rồi lắc đầu.
“Chu…”
“Vị hôn phu của tôi cũng giống như vậy.” Cô ta lại nghẹn ngào nói tiếp: “Tôi rời nhà trốn đi anh ta cũng không tìm tôi, chỉ kêu tôi đừng quậy nữa, mau trở về chuẩn bị hôn lễ… Tôi rất tức giận, cho nên mới cố ý ở đây lâu một chút, thường xuyên đi tìm ba Đoàn, mẹ Đoàn, muốn lợi dụng sự nổi tiếng của Bồi Nguyên mà gây ra tin tức… Tốt nhất tin tức phải lớn đến nỗi vị hôn phu của tôi cũng có thể biết được, như vậy… anh ta mới có thể ghen, có lẽ sẽ để ý tôi một chút.” Cô chảy xuống hai giọt lệ, khai ra toàn bộ hành động trả thù ngây thơ của mình.
“Em coi, cô ấy vô vị đến cỡ nào! Vì việc nhỏ như vầy mà hại anh thảm như vậy, gánh phải oan ức lớn như vậy.” Hắn tức giận khó chịu chỉ trích hung thủ phía sau màn kịch kia. Trước đó hắn đã cảm thấy cô ta hơi kỳ quái, về sau những thứ trên báo viết hầu như toàn là tất tần tật mọi cử động người cả nhà bọn họ, thậm chí ngay cả chuyện mẹ đi bệnh viện cũng có thể viết ra một cách rõ ràng. Lúc đó hắn đã nghi ngờ rằng tin tức truyền ra có thể là do người rất thân cận với bọn họ, vì thế hắn lén phái người đi thăm dò gã phóng viên kia, cũng thông qua một số người bạn mà tìm ra được cách liên lạc với Chu gia, sau đó trực tiếp gọi điện thoại cho cha mẹ cô ta hỏi về tình hình cô ta gần đây…
Chân tướng rõ ràng, chính là do cô ta giở trò quỷ! Vậy sao còn không lập tức ép cô ta đến xin lỗi bà xã đại nhân, rửa sạch oan ức cho hắn?
“Anh nói nhỏ thôi, không thấy người ta đang khóc sao?”
Hả! Bà xã thân yêu vậy mà lại vô tâm nhìn hắn, còn rút khăn giấy đưa cho người phụ nữ hại hắn thê thảm kia.
Chu Hân Bội nhận lấy khăn giấy nhưng vẫn rất kiêu ngạo không nói tiếng cảm ơn với cô, lau nước mắt. Có lẽ cô ta cảm thấy ở trước mặt “kẻ địch” Giang Xuân Tuệ thút thít thì thật mất mặt, lại cảm thấy có chút áy náy với sự thân thiện của cô.
“Tóm lại, quấy nhiễu hai người, tôi xin lỗi, anh ta và tôi không có quan hệ gì hết, tôi đã có vị hôn phu yêu thương, tháng sau sẽ kết hôn, cho nên cô cũng không cần ghen tị với tôi nữa, ăn dấm chua bậy bạ.” Cô ta cao ngạo thanh minh, khẩu khí vẫn như trước, làm cho người ta ái ngại.
Nhưng kỳ quái là lần đầu tiên Giang Xuân Tuệ hơi chút thích cô ta, có lẽ vì chính mình cũng coi cô ta thành kẻ địch. Đối mặt với tình địch, cô cũng hoảng hốt, không cam lòng, ghen tị, thậm chí là đối một nửa kia của mình có cảm giác không an toàn cùng cảm giác thất vọng, oán giận.
Tóm lại đều là phụ nữ, lại cùng giống nhau có loại cảm giác bất an đối với một nửa kia, cho nên mặc dù giận cô ta một mình mà đã gây ra trận phong ba lớn như vậy nhưng trước mắt cũng không thể trách cô ta tí nào. Hơn nữa nghe qua chuyện đã qua của cô ta, Giang Xuân Tuệ thực sự cảm thấy mình được người đàn ông này đối xử tử tế rất nhiều… rất nhiều… Nhiều đến nỗi cô lại cảm thấy muốn xin lỗi “ngôi sao kia” vì mình “được cưng chiều” như vậy.
Nghĩ như vậy, cô “người phụ nữ cuối cùng”, xem ra còn nổi tiếng hơn so với “người yêu mối tình đầu” nha!
“Như vậy là xong rồi chứ gì.” Chu Hân Bội liếc nhìn người đàn ông vô tình coi cô như phạm nhân mà áp giải tới đây.
“Đi thong thả, em biết cửa lớn ở đâu mà.” Hắn vung bàn tay to lên… Khoát lên trên vai bà xã, lại tùy ý vẫy vẫy cô ta đi.
Cô ta ném một đống khăn giấy, hất cằm đi ra khỏi căn nhà làm cho cô ta phải chịu nhục này. Cô ta quyết định ngày mai lập tức lên máy bay về nước Mỹ.
Giang Xuân Tuệ nhìn cô ta đi ra cửa lớn, trái lại đáy lòng lại thầm than một trận.
“Em nói anh nghe, anh kéo cô ấy tới đây, trước mặt anh ép cô ấy xin lỗi em, có phải rất tàn nhẫn hay không?” Dù sao cũng là người yêu cũ, cô không nhịn được cảm thấy chút thương cảm cho tình cảnh của cô gái kia.
“Bằng không phải làm sao bây giờ, anh xin lỗi, giải thích em lại không nghe, đành phải kêu chính cô ấy đến nói rõ ràng với em.” Kỳ quái nha, sao cô không thương cảm cho hắn, người đàn ông mỗi ngày chạy lẽo đẽo theo cô, tôn nghiêm đàn ông hoàn toàn bị giẫm lên hết? Tốt xấu gì hắn cũng là người bị hại, là ông x