hân thích vai vế cao, chính mình uống nhiều đã đành, lại còn bức người ta uống rượu đến hào khí ngất trời, hơn nữa không cho cô mời rượu, bằng không thì phạt hắn thêm một ly, mấy lần như vậy hắn bị ép uống biến thành bộ dạng này.
Không được, cô không thể để hắn quần áo đã cởi đến một nửa thì quăng hắn mặc kệ… Ý tứ là, cô có nghĩa vụ cùng nghĩa khí giúp hắn ngủ một giấc thật ngon.
Có rồi!
Linh cơ vừa động, cô đứng dậy rút khăn giấy, nhẹ nhàng mà phủ lên khuôn mặt tuấn tú đủ để mê hoặc lòng người kia của hắn…
Ừm, quá hiệu quả, nhưng cảm giác rất quỷ dị, giống như làm cho đêm động phòng hoa chúc của cô biến thành lễ cúng 49 ngày…
Phi phi phi (nhổ nước miếng)! Cô lại lần nữa bỏ cái loại ý tưởng không nên xuất hiện này ra khỏi đầu, nhanh chóng cởi áo sơmi của hắn, cởi bỏ dây lưng của hắn, kéo xuống quần dài…
Oa! Thứ người đàn ông này mặc lại không phải là quần đùi, mà là quần tam giác màu đen rất khêu gợi… Hơn nữa thứ nổi lên ở giữa kia là cái gì?!
Rất kích thích… Đầu ngón tay phát run, trái tim kinh hoàng, ánh mắt cô không tự giác nhìn chằm chằm vào khối màu đen nổi lên kia, không hiểu sao cô lại nuốt ngụm nước miếng…
Roẹt… Cô kéo khóa kéo lại, quyết định giữ lại quần thì có vẻ đỡ nguy hiểm hơn, bằng không ánh mắt cô cũng không biết phải nhìn về chỗ nào.
Lấy bàn tay quạt quạt bản thân, cô không yên lòng kéo tờ khăn giấy trên mặt hắn xuống…
Hắn trợn tròn mắt nhìn cô!
“Anh, anh… tỉnh hồi nào?” Cô lắp bắp, hơi thấp thỏm không yên lo lắng hắn sẽ không phải là nhìn thấy cô vừa rồi “kìm lòng không đậu” quan sát… của hắn… của hắn…
Người đàn ông chậm rãi chuyển mình, thấy nửa thân trần, quần lót bị cởi bỏ của chính mình…
“Bởi vì tôi muốn anh ngủ ngon một chút nên mới giúp anh lau tay, lau mặt rồi mới cởi chúng nó.” Cô vội vàng giải thích, nói một mạch không dám ngừng để thở, chỉ sợ hắn hiểu lầm cô có ý đồ gây rối đối với hắn.
Con ngươi hẹp dài nhìn cô chằm chằm, một lời cũng không nói, trong con ngươi trong chớp mắt tựa hồ hiện lên chút sắc bén, sau lại tan rã ra thành cát…
Cô phát hiện hình như hắn vẫn còn quá say, thật ra ý thức không được rõ ràng lắm.
Phù… Cô thoáng an tâm, cầm lấy khăn lông ướt đặt ở một bên.
“Đây, tôi giúp anh lau mặt trước.” Cô dùng giọng điệu khi dỗ con nít nói, nhẹ nhàng lau gương mặt giống như tác phẩm nghệ thuật kia, lực đạo hầu như là dịu dàng hơn cả khi đụng chạm con nít.
Hắn nghiêng đầu, mặc cho tay cô chà tới chà lui trên mặt hắn, rồi lại kéo đến gáy, môi mỏng không nói gì hơi hơi cong lên.
“Cười cái gì?” Cô chú ý tới biến hóa trên cơ mặt hắn.
“Mát mát, rất thoải mái.” Con ngươi dài nửa che nửa khép, mắt đen lòe lòe nhấp nháy ở dưới lông mi dài rậm, thiếu đi lãnh trầm lúc bình thường nhưng lại hơn vài phần sương mờ, nụ cười của hắn… tựa như thiên sứ.
“Thoải mái là tốt rồi.” Cô nhìn khuôn mặt tuấn mỹ kia có chút thất thần, nhưng mà lúc này cô cũng không quên việc mình nên làm, cô cười rồi đổi khăn lông. “Đây, tay.”
Hắn vươn tay, độ phối hợp tới trăm phần trăm.
Ồ! Sau khi hắn uống say, sao lại dễ bảo như vậy, thật sự là đứa trẻ ngoan, cô rất muốn cho hắn một thiếp giấy khen, dán trên cái thứ nổi… Là cơ bắp, cũng không đúng! Sao cô lại đi nhìn chằm chằm cơ ngực của người ta?!
Giang Xuân Tuệ, mày thật sự không thể dùng ánh mắt “nhúng chàm” hắn nữa, như vậy căn bản là thừa dịp lúc người ta “say”, chiếm tiện nghi của hắn, tuy rằng hắn thật sự cảnh đẹp ý vui vô cùng…
Cô lắc lắc đầu, dứt bỏ cái tư tưởng vừa không có đạo đức lại không thuần khiết này, rất nhanh giúp hắn lau sạch hai tay, quay đầu tìm một bộ quần áo để bao lại cơ thể hấp dẫn kia của hắn…
“Không cần… Bỏ đi…” Hắn đột nhiên “đồi bại” chống lại, cho dù cô tận dụng mọi thứ ra chiêu như thế nào, hắn đều có thể tiếp chiêu của cô, giục bỏ quần áo trên tay cô.
Cái này còn chưa xong, cô mới dừng lại để thở gấp một hơi, hắn liền thuận tay cởi quần của mình ra hết, một cú đá hết xuống giường, ngã đầu xuống liền ngủ.
Té ra đại thiếu gia hắn có thói quen lỏa ngủ?!
Giang Xuân Tuệ trừng mắt, tiến thoái lưỡng nan tự hỏi có nên gọi hắn đứng lên, khăng khăng bắt hắn mặc hết quần áo hay không…
Cô cũng không thói quen ngủ chung giường với một người ngực trần… nhất là đàn ông. Nhưng nếu cứ kiên trì kéo hắn dậy, lỡ như cái quần lót cuối cùng hắn cũng cởi ra luôn thì làm sao bây giờ?
Không được, không được, không muốn, không muốn…
Tách…
Cô dứt khoát tắt đi đèn lớn, chỉ chừa lại một đèn ngủ nhỏ rồi trèo lên giường.
Dù sao hắn đắp chăn cô cũng sẽ không nhìn thấy, coi như hắn có mặc đồ là xong.
“Cô muốn ngủ ở đây?” Đột nhiên hắn lại trợn mắt, ngoắc mắt nhìn chằm chằm cô.
“Đúng vậy.” Nói thật, hành vi của người đàn ông này sau khi uống say thật sự khó nắm bắt nha.
“Vì sao?” Hắn nhăn mày rậm lại, tựa hồ như không nhận ra cô.
“Bởi vì… Chúng ta kết hôn rồi, ở đây lại chỉ có một chiếc giường.” Cô cười gượng, cảm thấy vấn đề loại này thật quá xấu hổ, nhưng cô thật sự không muốn ngủ sàn, mà trong phòng trừ bỏ chiếc giường lớn được chọn lựa kỹ càng này, cũng chỉ bày ra hai cái ghế một chỗ và một cái bàn tròn nhỏ, thật sự không c
