a lộ ra bộ dáng hoảng hồn, chạy nhanh ôm con về nhà.
“Nó làm sai sao còn cho nó kẹo ăn!” Đoàn Bồi Nguyên hừ lạnh, hiển nhiên hắn cảm thấy thằng nhỏ nên bị đánh vô mông vài cái, nhớ cho kỹ cái giáo huấn này mới đúng, mà không phải nhận được “phần thưởng”.
“Thằng nhỏ đã sợ đến hết hồn rồi, sao anh còn lớn tiếng làm dữ với nó như vậy?” Trái lại cô chỉ ra chỗ sai trong thái độ của hắn mà hắn không biết, chỉ quở trách, đe dọa trẻ con cũng không thể làm cho tụi nó hiểu được nguy hiểm, chỉ biết khiến cho tụi nó thêm sợ hãi, thậm chí nghĩ lầm âm lượng lớn, nắm đấm cứng là có thể khiến cho người khác thuận theo, điều này căn bản là một phương pháp giáo dục bạo lực!
Đoàn Bồi Nguyên hừ nhẹ một tiếng, không đáp lại, ánh mắt khinh thường của hắn nói rõ hắn lười tiếp tục đi ầm ỹ với cô .
Cô không thể tin nổi trừng hắn, đang muốn “thừa cơ giáo dục” hắn một chút, đột nhiên nhớ tới chuyện không thích hợp…
“Sao anh có thể ở đây?” Người hẳn là phải đi công tác ở Nhật Bản chứ, sao có thể xuất hiện gần nhà cô?
“Mẹ vợ của tôi nói mỗi ngày tan tầm con gái bà đi ngang qua chợ đều sẽ tiện thể mua vài thứ về nhà, nói không chừng tới đây sẽ gặp được em.” Cho nên hắn bảo tài xế lái xe vòng vòng tới những khu chợ gần nhà cô, không nghĩ tới thực sự nhìn thấy cô, mà ngay lúc xuống xe, hắn lại bắt gặp tình huống bất ngờ nghìn cân treo sợi tóc kia.
“Anh đã tới nhà tôi?!” Cô đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, không phải bởi vì thân thể không khỏe, mà là chột dạ…
“Nghe nói bà xã của tôi vì muốn kết hôn với tôi nên làm cuộc cách mạng trong nhà, khổ sở đến nỗi ngay cả cơm cũng ăn không vô, đàn ông như tôi đương nhiên phải tự mình tới cửa thuyết phục ba vợ, mẹ vợ đồng ý hôn sự này chứ.” Hắn hơi nhếch môi, khuôn mặt tuấn tú cười như xuân về hoa nở, đáng tiếc lòng bàn chân cô lại lạnh thấu khắp cả người nên cô vô tâm tình thưởng thức, hai gò má phấn nhuận cứng ngắc, trắng bệch một trận.
Cô gái này còn biết chột dạ à?
Đoàn Bồi Nguyên nhìn vẻ mặt “phấn khích vạn phần” của cô, trong lòng hắn cảm thấy sảng khoái chút, cơn tức giận trước đó khi biết được bản thân bị lường gạt kia cuối cùng cũng cân bằng được một chút.
Hôm nay hắn vừa xuống máy bay thì lập tức mang theo cả một xe quà đến thẳng Giang gia, một lòng muốn đứng ra thay cô “gánh tội”, chỉ sợ hoãn thêm chút nào, cô sẽ chịu dày vò thêm chút đó.
Không ngờ rằng, mẹ Giang vừa nhận ra thân phận của hắn, chẳng những không có cầm chổi đuổi người, ngược lại còn nhiệt liệt chào đón hắn vào cửa, còn lập tức gọi điện thoại kêu ba Giang xin phép về nhà gặp con rể, suốt quá trình không khí chỉ có thể dùng từ “vui” để hình dung.
Bọn họ hàn huyên được một lát, mẹ Giang mới nghĩ đến việc phải báo tin cho con gái nhưng cô đã rời nhà trẻ mà hình như di động lại hết pin, chuyển qua chế độ để lại lời nhắn…
“Thì ra người ăn không ngon, món ăn kho lại có thể ăn một bao lớn như vậy.” Hắn nhíu mày, ánh mắt tập trung vào bao đồ ăn bự chà bá trong tay cô kia, nét mặt thì lộ vẻ kinh ngạc nhàn nhạt nhưng giọng điệu lại rất châm chọc.
Vừa nghĩ đến chính mình cư nhiên bị tiểu hồ li này gạt, hắn đã muốn đánh vào mông một phát, xoay chặt cái đuôi hồ li của cô, để cho cô cũng nếm thử loại tư vị lo lắng, cả đêm không được yên giấc này.
“Cái này là người cả nhà tôi muốn ăn.” Cô giải thích mình không có ăn nhiều như vậy nhưng cũng tương đương gián tiếp thừa nhận mình không chịu đói, một cái sơ hở quá lớn.
Mắt lạnh của hắn vừa bắn tới, cô lập tức “biết sai” cúi đầu. “Thật xin lỗi… Tôi đã lừa anh.”
Giang Xuân Tuệ nhỏ giọng xin lỗi nhưng trong lòng cô vẫn không nhịn được oán trách mẹ mình sao cũng không mật báo cho cô một chút, tốt xấu cũng để cho cô có tâm lý chuẩn bị…
Nhưng mà nghe hắn nói như vậy, ý tứ là hắn đặc biệt từ Nhật Bản trở về gấp là… vì cô?
Thình thịch! Trái tim của cô đập hết sức nhanh.
Hóa ra người đàn ông này quan tâm cô là thật, ngượng ngùng thừa nhận sự quan tâm của hắn cũng là thật, nói qua nói lại hắn thực sự quan tâm cô, lo cho cô…
Ô, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Đột nhiên cô cảm thấy người đàn ông đêm qua gác điện thoại của cô có chút đáng yêu, về phần vấn đề lễ phép, chuyện nhỏ này, hiện tại cô hoàn toàn không cần, chỉ để ý…
Cô nâng mắt lên, dùng một loại tâm tình “hơi chút ngọt ngào” quan sát hắn…
[1'> obasan: tiếng Nhật: cô,bác gái
[2'> cẩu huyết lâm đầu: Theo mê tín dị đoan trước đây, nếu hất cẩu huyết (máu chó) lên đầu yêu quái thì sẽ làm cho yêu pháp mất tác dụng. Về sau được dùng để tả sự mắng chửi rất hung dữ khiến cho người bị chửi giống như yêu quái bị hất cẩu huyết lên đầu vậy, không có cách gì chống đỡ, bất lực không làm gì được.
[3'> cướp base: đại khái là trong môn bóng chày khi batter đánh không thành công mà runner chạy đụng miếng base thì gọi là cướp base, nói chung là thuật ngữ bên bóng chày nên mình cũng ko rõ lắm, coi hình dưới là một tình huống cướp base thành công.
[4'> cục cưng Bọt Biển (SpongeBob SquarePants) nhân vật phim hoạt hình dài tập SpongeBob SquarePants. “Ngày mốt phải thử áo cưới, buổi tối tôi sẽ kêu người tới đây đón cô.” Hắn tìm đến cô chủ yếu là do có