Trách Em Thật Quá Xinh

Trách Em Thật Quá Xinh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327963

Bình chọn: 8.5.00/10/796 lượt.

tẩy được trong cuộc đời, khiến anh cảm thấy vô cùng áy náy. Vốn dĩ,

anh đã quên lãng tất cả mọi dĩ vãng nông nổi thời niên thiếu, thế nhưng Mạc

Hướng Vãn một lần nữa xuất hiện khiến anh bắt đầu suy xét, kiểm điểm lại bản

thân.

Mạc Bắc thầm nghĩ, nếu như Mạc Phi thật sự là con trai

của mình, vậy thì anh sẽ đóng vai trò gì trước mặt Thảo Thảo đây?

Điều này, anh vẫn chưa nghĩ ra.

Thế nhưng, trước tiên, anh sẽ không từ chối bất cứ yêu

cầu nào Mạc Hướng Vãn đưa ra. Anh đỗ xe lại trước trạm tàu điện ngầm gần đó.

Mạc Hướng Vãn đã bình tĩnh hơn nhiều, mỉm cười nói lời tạm biệt với anh.

Công phu nguỵ trang thản nhiên của cô không phải dạng

thường, những người như cô thường rất kiên cường, mạnh mẽ.

Mạc Bắc nói với cô bằng giọng đầy quan tâm: “Đi đường

cẩn thận nhé.”

Mạc Hướng Vãn vừa bước xuống xe, bỗng dưng nghe thấy

câu nói này của anh, đột nhiên quay lại nhìn. Anh có thiện ý, lại còn nhắc nhở

thêm: “Chuyến tiếp theo sắp tới bến rồi kìa.”

Vừa nghe dứt câu, Mạc Hướng Vãn đã nhanh chóng rảo

bước đi về hướng tàu điện ngầm, không còn tâm trí đâu mà suy ngẫm về thần thái

và tâm trạng của anh lúc này nữa.

T¬T

Mạc Hướng Vãn vừa tới công ty, Trâu Nam đã đưa tài

liệu, nhìn sắc mặt cô một hồi lạu rồi ái ngại nói: “Lão đại, chị thật sự cần

phải mua một bộ mặt nạ đắp mắt đi.”

Mạc Hướng Vãn đưa tay lên day day vùng da quanh mắt,

đành phải tự mỉa: “Chị đã già rồi”. Trong lòng thầm trách Mạc Bắc, con người

này đã tạo cho cô áp lực quá lớn, khiến cô mới ra nông nỗi này.

Trâu Nam đem lịch trình biểu diễn của các nghệ sĩ vào

tháng sau sang cho cô xem, tất cả đều do một tay Trâu Nam sắp xếp. Mạc Hướng

Vãn nhìn thấy trong lịch trình của Mai Phạm Phạm có ghi cô ấy sẽ tới Hoành Điếm

quay một bộ phim lịch sử, đạo diễn cũng thuộc hàng nổi tiếng trong giới, rất

nhiều đài truyền hình muốn có bộ phim này, còn chưa khởi quay mà đã đặt mua.

Nếu như năm nay Mai Phạm Phạm nỗ lực hết mình thì nhất

định sẽ nổi tiếng nhanh thôi.

Cô đặt bút xuống ký, dặn dò Trâu Nam đem tới cho các

phòng ban hữu quan.

Lúc cầm bản lịch trình lên, Trâu Nam lại nhiều chuyện

thốt một câu: “Vô Địch Thủ[2'> hôm nay

lại vào phòng làm việc của Vu tổng, bây giờ vẫn còn chưa ra đấy.”

[2'>

Biệt danh của Mai Phạm Phạm.


Mạc Hướng Vãn quay sang nạt nộ: “Rảnh rỗi cũng đừng có

lắm chuyện như thế.”

Trâu Nam nhăn nhăn mũi, giả bộ đáng yêu: “Chỉ là

chuyện thường, có gì đâu chị.”

Sau khi Trâu Nam bước ra ngoài, Mạc Hướng Vãn chống

tay lên trán trầm tư suy nghĩ, sau cùng vẫn chẳng nghĩ ra cái gì hết, nên lại

vùi đầu vào công việc. Một lúc sau, có người gõ gõ vào mặt bàn của cô.

Cô vừa ngẩng mặt lên đã thấy một khuôn mặt trái xoan

xinh đẹp, quyến rũ xuất hiện trước mắt mình. Phần mắt được trang điểm rất đậm,

lại ở khoảng cách gần nên cô không nhận ra Mai Phạm Phạm ngay được.

Thực tế thì hai người hoàn toàn không thể coi là thân

thiết.

“Vãn Vãn?” Mai Phạm Phạm dùng câu nghi vấn chứ không

phải là câu khẳng định.

Mạc Hướng Vãn nhìn Mai Phạm Phạm bằng một thái độ trấn

tĩnh nhất.

Mai Phạm Phạm đã từng làm tiểu phẫu căng da mặt, nên

khi nhìn từ khoảng cách gần thế này, người thường sẽ đoán rằng cô thật sự mới

chỉ ngoài hai mươi. Cô tốt nghiệp từ Đại học Điện ảnh Bắc Kinh, vậy chắc chắn

đã có một đoạn quá khứ khá đặc biệt mà Mạc Hướng Vãn không biết.

Mai Phạm Phạm chào hỏi cô bằng ngữ khí không mấy khẳng

định như vậy, Mạc Hướng Vãn biết mình nên ứng xử thế nào cho phải.

Cô liền mỉm cười: “Mai tiểu thư, xin chào.”

Mai Phạm Phạm thân thiết lên tiếng: “Vãn Vãn, hà tất

cậu phải giả vờ không quen biết người bạn cũ như mình vậy sao?”

Mạc Hướng Vãn bỗng ngây người ra, tiếp đó cảm thấy vô

cùng áy náy, phải chăng cô đã phòng bị quá kỹ lưỡng. Cô cúi đầu mỉm cười:

“Không phải, như vậy thì tiện hơn.”

Nụ cười xán lạn, quyến rũ của Mai Phạm Phạm khiến cho

khuôn mặt của cô ấy lại càng thêm kiều diễm, mỹ lệ: “Đúng vậy, tiện cho cậu mà

cũng tiện cho cả mình nữa”. Mai Phạm Phạm lại hỏi tiếp: “Vãn Vãn, sau đó cậu có

sinh đứa trẻ ra không?”

Mạc Hướng Vãn nhìn Mai Phạm Phạm một lúc rồi gật đầu.

Mai Phạm Phạm lắc đầu: “Cậu đúng là đồ ngốc, tuổi còn

trẻ vậy, tại sao lại để cho đứa trẻ làm ảnh hưởng chứ? Những thiếu gia ra ngoài

lăng nhăng như họ không bao giờ chịu nhận đâu, cậu đã mất công tốn sức rồi.

Mình nghe người khác nói, bây giờ cậu vẫn đơn độc một mình, mấy năm nay chắc

hẳn là vất vả lắm?”

Mạc Hướng Vãn bình thản nói: “Mọi người ai chả vậy,

đều cố gắng sống qua ngày thôi.”

Mai Phạm Phạm ngồi trước bàn làm việc của cô, hai chân

vắt lại, động tác vô cùng nho nhã, bắt đầu dốc bầu tâm sự: “Mình thật sự đã cố

sống qua ngày đấy, chẳng khác nào kiếp lục bình, trôi về Đông rồi lại về Tây.

Hôm nay phởn phơ ở đây một tí, ngày mai lại sang chỗ khác vui vẻ đôi chút,

không ngờ rằng càng thả dạt theo dòng lại càng thuận buồm xuôi gió, thành công

mỹ mãn. Thế mà cậu vẫn đứng ở chỗ cũ, như thể hòn vọng phu vậy.”

Mai Phạm Phạm đưa tay ra định vuốt khuôn mặt của Mạc

Hướng Vãn, cô bất giác lùi lại phía sau theo bản năng. Vừa lùi bước lại


Duck hunt