uyển tới đây làm cái gì chứ?”. Ý nghĩ
tiếp theo, cô suýt nữa định buột miệng quát lên: “Chiếu cố, giúp đỡ cái đầu anh
ấy!”
Đúng là nỗi căm hận tức tối đã lên đến tận đỉnh đầu,
cô ghét nhất là nụ cười chân thành của anh, cứ như thể muốn chiếm đoạt tất cả
mọi thứ vậy? Làm sao có thể như thế được? Lồng ngực cô như sắp nổ tung, lửa hận
cháy bừng bừng trong tim.
Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào kiềm chế được, nhưng cố
nghiến răng nghiến lợi bình tĩnh lại. Cuối cùng, cô đã có thể ngậm miệng, khống
chế không cho mình mắng thẳng vào mặt anh, mà chỉ nhìn anh bằng ánh mắt rực
lửa.
Mạc Bắc đã nhìn thấy tất cả, khí thế tức giận phừng
phừng nơi cô không hề khiến anh sợ hãi mà còn thấy cô trở nên xinh đẹp và diễm
lệ hơn thường ngày. Ánh mắt hung dữ của cô đối với anh chưa đủ uy lực, hình như
anh đã chuẩn bị trước tinh thần sẽ “đỡ chiêu này”.
Vì vậy mà anh không hề nổi giận, lại còn nói với cô:
“Tôi đã tặng cho Phi Phi chiếc bánh ga tô, sau này chúng ta sẽ là hàng xóm, cô
ở căn 402, còn 403 là căn của tôi.”
Đúng là khiến cho cô quá tức giận mà không biết trút
vào đâu. Mạc Bắc đứng trong hành lang chỗ mờ chỗ tỏ, còn quay sang làm động tác
“mời đi trước” đầy lịch lãm, mở cửa sắt hộ cô rồi mời vào trong. Ánh đèn bên
ngoài không đủ sáng, bây giờ cô mới nhìn thấy trong tay anh đang cầm túi rác,
thì ra anh xuống đây để đổ rác. Mạc Bắc thấy Mạc Hướng Vãn không nói gì, lại
không thể cứ im lặng mãi được, nên nói thêm một câu châm chọc cô: “Cô thường
hay về muộn vậy sao? Cô yên tâm để Phi Phi một mình ở nhà thế hả?”
Cô hoàn toàn tỉnh ngộ, vào giây phút này trong ánh mắt
cô không phải không ẩn chứa chút sợ hãi nào hết. Cô sắp sửa mất hết chút lý trí
sau cùng, anh chỉ nói vu vơ hai câu vậy thôi mà đã có thể khơi ra được nỗi
hoảng loạn, hãi hùng mà cô đã cố giấu trong lòng bấy lâu nay. Vừa nãy còn cảm
thấy đang trên trời, lúc này cô đã như ở dưới đáy cốc tối tăm rồi.
Theo thói quen, Mạc Bắc định đưa tay đút vào túi quần.
Đây là động tác mà anh hay làm mỗi khi cảm thấy căng thẳng, nhưng vừa cử động
tay, anh liền nhận ra túi rác vẫn còn lủng lẳng bên cạnh.
Cô lườm anh một cái, không hề khiến anh sợ hãi, vả lại
nó cũng chẳng nằm ngoài dự đoán của anh trước đó, có điều, bộ dạng hoảng hốt
của cô lại khiến anh ngạc nhiên.
Anh nghĩ, có lẽ lúc này cô đang cảm thấy hoảng sợ,
lồng ngực nhấp nhô rõ rệt, lại còn mím chặt môi. Dáng vẻ này thật sự rất giống
với Mạc Phi, trước khi bật khóc, cậu bé cũng có bộ dạng uất ức kiểu này. Có
điều, anh vẫn chẳng thể hiểu nổi, lẽ nào sức công phá của mình lại có thể mạnh
tới mức độ này sao? Thế nhưng, vào những lúc thế này, anh đành phải che giấu đi
tâm tư, kế hoạch muốn điều tra, để cô không thể nào cảm nhận được. Nếu cô cảm
nhận được điều đó, khẳng định sẽ càng cảm thấy sợ hãi hơn, bộ dạng bây giờ đã
giống như chiếc lá rơi trong gió rồi. Anh không thể nào làm một trận cuồng
phong, khiến cô ngày càng suy sụp.
Anh phải biết thông cảm cho cô.
Thế là Mạc Bắc liền nói: “Gần đây, văn phòng bên tôi
nhận một vụ án của nhà máy ở khu vực này, cho nên tôi thuê một phòng ở đây để
tiện công việc, không ngờ lại trùng hợp thế này.”
Lúc nói xong, Mạc Bắc còn mỉm cười. Cho dù cô gái đứng
trước mặt anh không hề nói bất cứ lời nào, thế nhưng anh vẫn tỏ ra đầy đủ lễ
tiết, thẳng thắn, vô tư, đủ khiến cho người ta an lòng.
Mạc Hướng Vãn thật sự cảm thấy an tâm hơn sau khi nghe
thấy câu nói này của Mạc Bắc, cô biết rằng nhà máy điện khí cách đây không xa,
nên nghĩ anh nói thật.
Cô có nên tin tưởng anh không? Ánh mắt anh ngây thơ vô
tội thế kia, dường như chưa bao giờ có chút ý định lừa dối, áp bức ai cả. Mỗi
lần cô nhìn sang, anh đều bình tĩnh đáp lại bằng một nụ cười. Vì vậy, Mạc Hướng
Vãn dần dần cảm thấy an tâm hơn, liền điều chỉnh lại tâm trạng đang hỗn loạn
của bản thân.
Cho dù anh có ý đồ gì đi nữa thì cô cũng chẳng phải
người ngốc nghếch, dễ bắt nạt. Mạc Hướng Vãn dùng tay vuốt nhẹ lên cơ mặt đang
co cứng của mình, miễn cưỡng nở nụ cười lịch sự, nói với anh: “Nếu vậy thì đúng
là trùng hợp quá. Mạc tiên sinh, văn phòng của các anh đúng là chế độ rất tốt,
lại còn cung cấp chỗ ăn ở để tiện cho công việc nữa.”
Mạc Bắc làm sao lại không nhận ra ý mỉa mai và do thám
ẩn chứa trong câu nói này của cô? Nhưng anh vẫn giữ vững phong độ đĩnh đạc, mỉm
cười: “Đúng thế, vụ án này rất gấp, cần phải có mặt ở nhà máy của họ thường
xuyên, vì cần phải họp hành rất nhiều, có thể coi đây là đãi ngộ khá chu đáo
của công ty tôi.”
Mạc Hướng Vãn nhìn chằm chằm vào anh, cứ như thể đang
tham gia cuộc thi, trong đầu hiện ra vô số đáp án, các loại khả năng có thể xảy
ra.
Anh thuê căn nhà này thật sự là vì nguyên nhân đó sao?
Cô không thể nào tin tưởng trăm phần trăm được.
Mạc Bắc lại khẩn khoản nhìn cô bằng ánh mắt vô hại,
lương thiện, công thêm những lời giải thích khiến cho cô bán tín bán nghi. Cô
không thể nào nhận định bản chất của vấn đề ngay được.
“Vậy thì anh làm ở một nơi tốt quá”. Cô nói rồi quay
người bước vào cửa đi lên cầu thang, trước khi lên còn miễn cưỡng quay lại g
