t thanh niên có tính tự
lập cao, nên đã tạo dựng được sự nghiệp thành công như ngày hôm nay, cuộc sống
hiện giờ cũng rất ổn.”
Vừa hay lúc ấy, Tiểu Nghiêm một tay di chuyển xe lăn
mộ tay bê đĩa thịt lợn nướng vào, Mạc Bắc liền đứng dậy, ái ngại nói: “Chúng em
có thể tự làm mà.”
Anh quyết không cho Mạc Bắc động tay vào: “Cậu đến chỗ
tôi thì cậu là khách hàng.”
Mạc Bắc chiều lòng anh, cũng không động đến nữa, Tiểu
Nghiêm liền bê thức ăn lên. Vừa đặt đĩa lên bàn, Tiểu Nghiêm quay sang nói:
“Mạc tiên sinh, có vài câu tôi muốn nói với cậu.”
Mạc Bắc chăm chú nhìn anh ấy: “Anh cứ nói đi.”
Tiểu Nghiêm nhẹ than một tiếng, sau đó mới nói: “Mạc
tiên sinh, nhờ cậu nói với Vu tiên sinh một tiếng, mấy năm nay cậu ấy đã làm
rất nhiều việc cho gia đình tôi, tôi không trách cậu ấy đâu. Cậu ấy vừa mua
nhà, vừa đầu tư mở cửa tiệm nhỏ cho chúng tôi. Hai năm nay, công việc làm ăn ở
đây càng ngày càng tốt, bên phía cửa hàng ở đường Vân Nam lại càng tốt hơn nữa.
Mấy hôm trước, tôi tìm gặp cậu ấy để chia cổ phần, nhưng nói thế nào cậu ấy
cũng không chịu nhận. Cậu xem thế nào”
Mạc Bắc hiểu ra vấn đề liền bật cười: “Hầy, anh cứ mặc
kệ cậu ta, đừng có để trong lòng làm gì.”
Tiểu Nghiêm nghiêm túc nói: “Làm sao mà anh không lo
được? Làm người thì phải biết đạo lý. Cậu ấy chịu trách nhiệm với tôi cũng phải
có điểm dừng chứ. Trước đây, gia đình tôi không có khả năng kinh tế, nhưng bây
giờ thì làm ăn khấm khá rồi. Làm sao có thể sống dựa vào người ta mãi thế được?
Cậu nói xem có đúng không?”
Mạc Bắc cau mày: “Anh
xem, anh xem, em tới chỗ anh dừng bữa chẳng qua muốn một không khí thật mộc
mạc, yên tĩnh, không ngờ anh lại đưa em bài toán khó thế này. Anh đưa cho em,
phía Vu Trực lại không chịu nhận, chỗ anh cũng không chịu nhận lại, em chẳng phải
là rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan sao?”
Nghe thấy Mạc Bắc nói vậy, Tiểu Nghiêm cũng sực nhớ ra
mấu chốt, cảm thấy vô cùng ảo não. Mạc Bắc tiện tay đẩy anh ra phía bên ngoài,
đến chỗ Mạc Hướng Vãn không nghe thấy mới thì thầm nói: “Em khó khăn lắm mới dỗ
dành được bà xã ra ngoài dùng bữa, anh đừng có ở đây làm kỳ đà cản mũi nữa.”
Tiểu Nghiêm bật cười: “Mạc tiên sinh à, rốt cuộc cậu
đã kết hôn từ lúc nào thế?”
Mạc Bắc nghiêm nghị trả lời: “Từ rất lâu rồi.”
Tiểu Nghiêm đành bỏ cuộc, định nhường đường cho vợ đưa
món canh Đông Âm Công vào, nhưng Mạc Bắc đã đỡ lấy ngay, đích thân anh mang vào
trong.
Mạc Phi đang nhai món thịt lợn nướng ngon lành, ngấu
nghiến. Mạc Bắc ngồi xuống bên cạnh, cầm lấy giấy ăn lau miệng cho Mạc Phi, rồi
tiếp tục câu chuyện ban nãy.
“Anh có một người bạn vẫn luôn trợ giúp tiền bạc cho
gia đình họ. Ban đầu chỉ là muốn bồi thường vì bạn anh do hồi trẻ nông nổi đã
gây tai nạn cho Tiểu Nghiêm, nhưng nhìn thấy gia đình họ làm ăn đứng đắn, Tiểu
Nghiêm tàn mà không phế, còn học được cách nấu các món ăn Thái, cho nên hết
lòng giúp đỡ. Và sự thật đã chứng minh, họ không phụ công ơn, lại còn tạo phúc
cho rất nhiều thực khách. Em thấy như vậy có đáng không?”
Mạc Hướng Vãn nghe xong liền thốt lên: “Đằng sau đó ẩn
chứa biết bao nỗ lực chứ?”
Mạc Bắc trầm ngâm: “Mỗi bước đi đều để lại dấu ấn
nhưng lâu dần cũng mờ nhạt đi.”
Mạc Hướng Vãn nhìn con trai ăn ngon lành nên bản thân
cô vốn ít khi ăn đồ nhiều dầu mỡ nhưng hôm nay cũng phá lệ gắp một miếng thịt
nướng ăn, rồi đưa lời khen ngợi: “Quả thật là tay nghề rất tuyệt!” Cô còn chan
nước cà ri trộn với cơm, gắp thêm vài miếng thịt nướng, ăn thi với Mạc Phi xem
ai nhanh hơn.
Mạc Bắc hầu như không động đũa đến những món này, chỉ
mỉm cười nhìn Mạc Hướng Vãn chẳng khác gì con nít đang ganh đua cùng Mạc Phi.
Anh nhìn cảnh tượng hai người thân yêu nhất đang ăn uống vui vẻ trước mặt mình,
rồi lại quay sang nhìn cảnh vật diễm lệ bên sông Hoàng Phố, cảm thấy mãn nguyện
vô cùng.
Lúc thanh toán, Tiểu Nghiêm kiên quyết không lấy tiền,
Mạc Bắc thì nhất định đòi trả, hai người cứ đưa qua đẩy lại mãi. Cuối cùng, Mạc
Hướng Vãn đứng bên cạnh đưa ra biện pháp dung hòa: “Thôi anh giảm 20 % giá
tiền đi.”
Đây là một biện pháp khá hay, Tiểu Nghiêm đành phải
đồng ý.
Lúc ra ngoài, Mạc Hướng Vãn liền nói: “Anh ấy vô cùng
tri ân anh.”
“Làm ăn thì không nên như vậy, như thế kiểu gì cũng
chịu thiệt.”
Khi vào xe, Mạc Hướng Vãn ngồi lên ghế đằng trước, vì
hôm nay quá đỗi mỏi mệt, nên cô chỉ hỏi Mạc Phi vài câu liên quan đến học tập
rồi nhắm mắt ngủ quên luôn. Mạc Bắc liền ra hiệu cho Mạc Phi im lặng. Cả hai bố
con đều không nói lời nào để cho người phụ nữ duy nhất và quan trọng nhất đối
với cả hai người trên xe được nghỉ ngơi, tịnh
dưỡng.
Vào khoảng thời gian dừng lại chờ đèn xanh, chốc chốc
Mạc Bắc lại quay sang nhìn cô, mái tóc cô có phần hơi rối, rủ lòa xòa lên mặt,
thế nhưng anh vẫn nhìn rõ đôi lông mày kiên nghị của cô. Từ góc độ này nhìn cô
đúng là đẹp nhất. Mỗi lần mỏi mệt, rệu rã, khuôn mặt cô thường hơi ửng đỏ,
giống như được phủ lên một lớp phấn hồng, trông vô cùng xinh đẹp.
Mạc Bắc thư thái tinh thần, bất giác nhoẻn miệng cười,
ai ngờ bị Mạc Phi nhìn thấy, cậu bé l