nhưng lại bị anh nắm
chặt lấy. Điều này khiến Mạc Hướng Vãn kinh hãi quay lại lườm anh.
Mạc Bắc nhìn thấy bộ dạng lo lắng, kinh ngạc của cô,
thản nhiên bật cười, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy. Anh thả tay
cô ra rồi nói: “Mẹ bé Mạc Phi, em đi rửa tay rồi vào ăn cơm”.
Sau đó anh liền gọi một tiếng “Phi Phi”, Mạc Phi liền
chạy nhanh từ phòng của thằng bé ra ngoài, hoạt bát, vui vẻ giúp Mạc Bắc bưng
bê bát đĩa, dọn cơm lên bàn ăn. Sau khi sắp xếp bát đĩa lên bàn, cậu bé liền
sán lại gần bên Mạc Hướng Vãn đang rửa tay trong nhà vệ sinh khẽ khàng hỏi: “Mẹ
ơi, lúc nãy có phải hai người đang thơm miệng nhau đúng không ạ?”.
Mạc Hướng Vãn ngẩng đầu vẩy nước trên tay, hình ảnh cô
hiện lên trong chiếc gương không thể nào lừa gạt được bản thân, cô rõ ràng đang
đỏ mặt tưng bừng, đành phải thét lên tức giận với con trai: “Con lại ăn nói
linh tinh cái gì thế hả?”.
T¬T
Sau khi dùng bữa xong, Mạc Bắc chủ động đứng lên định
đi rửa bát. Mỗi khi đến nhà hai mẹ con cô, anh luôn tìm được rất nhiều việc để
làm, làm quá nhiều đến mức khiến cho Mạc Hướng Vãn vô cùng ái ngại. Cô thật sự
cảm thấy ngượng ngùng, nên đành phải ngăn anh lại: “Để tôi làm cho”.
Mạc Bắc không miễn cưỡng, liền buông tay ra, đứng nhìn
cô thu dọn bát đĩa vào trong. Mạc Hướng Vãn cũng là người biết làm việc nhà,
hành động nhanh nhẹn khéo léo không kém anh chút nào, bưng bê bát đĩa cũng phải
có đôi chút mẹo vặt.
Mạc Bắc đứng tựa vào một góc tường của phòng bếp nhìn
cô đang hơi khom lưng rửa bát đĩa. Góc anh đứng rất tuyệt vời, cảnh vật lọt vào
mắt cũng rất đẹp, thế nên lúc này anh chỉ muốn im lặng đứng nguyên ở nơi đây,
lặng lẽ tận hưởng những phút giây tuyệt đẹp này.
Trái tim Mạc Hướng Vãn cũng chẳng thể nào an tĩnh
được, biết rõ rằng anh đang đứng phía sau, lưng cô như bị gai châm, thân người
cừng đờ lại.
Mạc Bắc dường như cũng cảm nhận được nên không tỏ thái
độ gì mà lên tiếng nói trước: “Tối nay, em đi ngủ sớm nhé!”.
Mạc Hướng Vãn “ừm” một tiếng, anh lại thận trọng hỏi
tiếp: “Anh có thể đưa Phi Phi sang ở bên nhà mấy ngày được không?”.
Mạc Hướng Vãn từ từ quay đầu lại nhìn anh một cách
nghi hoặc.
Mạc Bắc đã quá quen ứng phó với những tình huống thế
này, anh trấn an cô ngay: “Em cứ an tâm. Anh nấu cơm. Làm việc nhà xưa nay
không có vấn đề gì, chăm sóc con trẻ, cho ăn, tắm rửa cũng đều làm được hết. Từ
khi mới học tiểu học cho tới đại học, anh chưa bao giờ để thành tích môn Toán
rơi ra khỏi top 10 trong lớp, hơn nữa anh cũng có thể bổ sung một số kiến thức
về thể thao cho Phi Phi, cho nên việc kiểm tra bài vở, đôn đốc học hành, đối
với anh mà nói hoàn toàn có thể”.
Anh nói vậy là có ý gì chứ? Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ,
người đàn ông này với con trai của anh giống nhau như đúc, mềm mỏng khéo léo,
vừa mới nhìn thấy cô có chút biểu hiện gì trên mặt là đã ra lời giải thích cặn
kẽ không thiếu một câu.
Mạc Bắc thành khẩn đưa lời thương thảo: “Anh chỉ đưa
Phi Phi về nhà ở vài ngày thôi. Không phải tuần sau em thi môn Luật pháp hợp
đồng sao? Vừa hay em có thời gian mà ôn tập lại bài vở”.
Lúc anh nói đến vấn đề này, cô thật sự kinh ngạc,
không ngờ anh lại có thể biết được tuần sau cô phải thi, hơn nữa lại còn nắm rõ
tên môn đó là Luật pháp hợp đồng nữa chứ. Đúng là anh đã đặt tâm trí vào cuộc
sống của cô rất nhiều. Mạc Hướng Vãn không hề ngốc nghếch, cô cảm thấy hơi
ngượng, khuôn mặt bỗng chốc đỏ bừng cả lên.
Để anh chăm sóc Mạc Phi vài ngày với lý do chính đáng
mà anh đưa ra, Mạc Hướng Vãn hoàn toàn không có ý định khước từ, thế nhưng, vẫn
theo phản xạ tự nhiên nói về một sự thật rành rành: “Không phải chính anh cũng
đi ngủ rất muộn sao?”.
Mạc Bắc phân bua ngay: “Gần đây, đúng là anh có xem
nhiều về tình hình kinh tế của Mỹ, phức tạp, đa biến đến mức ong cả đầu. Giờ
anh không thèm để tâm đến cơn bão khủng hoảng tiền tệ này nữa, anh quan tâm đến
con trai mình là đủ rồi”. Sau đó lại hỏi thêm một câu dường như dư thừa: “Mẹ
Phi Phi, em cảm thấy thế nào hả?”.
Anh thầm nghĩ rằng, chắc chắn cô cũng quá quen với
những câu hỏi này của anh rồi. Sớm quen hay muộn quen thì cũng đều phải thích
ứng hết, thế nên anh quyết tâm vô lại, mặt dày đến cùng.
Lời nói, hành động đó của anh khiến Mạc Hướng Vãn thật
sự chỉ muốn mắng một câu: “Đầu óc có vấn đề”. Thế nhưng anh thản nhiên nhận lấy
bát đĩa mà cô vừa rửa xong, lấy chiếc khăn khô ra rồi lau từng chiếc, từng
chiếc một, sau đó đặt lên tủ bát đĩa một cách gọn gàng, ngăn nắp.
Hành động này của anh nếu như cô còn từ chối thì đúng
là chẳng nể mặt anh chút nào.
Mạc Hướng Vãn liền gọi Mạc Phi vào trong bếp hỏi:
“Buổi tối con đi sang phòng 403 ngủ cùng chú được không?”.
Mạc Phi quay sang nhìn Mạc Bắc, Mạc Bắc nhẹ nhàng xoa
xoa lên đầu cậu bé, Phi Phi liền cất tiếng trả lời: “Được thôi ạ. Mẹ ơi, buổi
tối mẹ ôn tập bài vở cho thật kỹ càng nha”.
Cuối cùng, Mạc Hướng Vãn cũng biết được cha con nhà họ
đã đồng tâm nhất ý, không biết được Mạc Phi đã nói bao nhiêu chuyện về cô cho
Mạc Bắc nghe nữa, để cho vị tiên sinh này nắm rõ hết mọi suy nghĩ, mong muốn
