Old school Swatch Watches
Trả Thủ Tổng Giám Đốc Ác Độc

Trả Thủ Tổng Giám Đốc Ác Độc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215612

Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.

thiên thần, cô rất muốn biết có phải Vương Thiếu Phong vì nét đáng yêu của Sophia nên mới cùng cô ấy một chỗ ?

Sophia rất vui vẻ kể chuyện của cô và Vương Thiếu Phong.

“ Thật ra, ba em làm nhân viên ở công ty Thiếu Phong …”

Cậu chuyện bắt đầu từ tám tháng trước.

Gia đình cô không được xem là danh giá cao quý nhưng cũng đủ ăn đủ mặc, cha cô làm việc trong tập đoàn P&E, mẹ cô làm việc trong tiệm hoa, về phần cô hiện tại đang học năm hai khoa quản trị kinh doanh, cha từng nói khi nào ra trường sẽ nộp hồ sơ vào công ty P&E giúp cô.

Vì trong thời gian nghĩ hè nên cô ra tiệm hoa phụ mẹ, từ nhỏ cô đã có thân hình hơi béo, dù giảm cân cở nào cũng vô dụng, một là béo hai là béo hơn, tuy hơi buồn nhưng mặc kệ, cô vẫn sống vui vẻ dưới cái nhìn soi mói của kẻ khác.

Một lần mẹ cô bảo đem bữa trưa cho cha, cô liền đi tới tập đoàn P&E, mới đầu bác bảo vệ không cho vào nhưng biết cô là con của bạn thân nên ông cho vào ngay.

Nhưng ngặt nổi cô có chứng bệnh hay quên, vừa vào tòa cao óc đã không biết đi hướng nào, nghe nhân viên chỉ tới chỉ lui lại đi nhầm vào phòng của Vương Thiếu Phong rồi mọi chuyện xảy ra thật xấu hổ.

Lần đầu gặp hắn cô chỉ có thể dùng ba từ “ Tiểu bạch kiếm.”, hắn thật sự rất hấp dẫn nha, từ đôi mắt đòa hoa, sóng mũi thẳng tấp, đôi môi mỏng màu bạc, thân hình cao to hơi gầy một chút nhưng nhìn vẫn giống yêu nghiệt.

Đứng đó nhìn hắn hơn nữa ngày trời mà hắn vẫn vùi đầu vào đống hồ sơ chấc cao như núi kia, cho đến khi …

“ Ục, ục, ục …” – Tiếng bụng cô reo lên giống như tiếng chuông báo hiệu đã đến giờ ăn trưa mới kéo được sự chú ý của hắn về phía cô.

Bốn mắt nhìn nhau hồi lâu, cô cười ha ha gãi đầu.

“ Tôi đói bụng.”

Không chỉ cô cảm thấy mất mặt mà ngay cả cái bụng không yên phận cứ reo mãi khiến mặt cô đỏ hơn.

Sau đó thân hình cao lớn như yêu nghiệt đi tới, nhìn cô với đôi mắt đào hoa mê người, môi mỏng cười cười.

“ Tôi cũng đói.”

Thế là không hiểu vì sao hai người lại đi đến giai đoạn cả hai cùng ngồi xuống bàn ăn bữa trưa của cha cô … khóc không ra nước mắt mà.

Nói chuyện một hồi mới biết tên hắn là gì nhưng không biết hắn làm gì ở trong phòng một mình, cô khó hiểu hỏi.

“ Thường thì ba tôi làm việc với rất nhiều người, sao anh chỉ có một mình vậy ? những người khác đâu rồi ?”

Vương Vũ Hàn đang gắp một hạt đậu bỏ vào miệng nhém bị sặc vì câu hỏi của cô, tuy biết cô nàng nhầm chỗ nhưng vì hắn cảm thấy đói bụng lại thấy cô bé có mang đồ ăn, vì thế không ngại mất mặt mà ăn quàng.

Không ngờ cô bé lại ngốc như thế, không nhận ra hắn là ai sao ?

“ Em không biết phòng này là gì sao ?” – Hắn khẽ cười nhìn cô.

“ Ở đây nhiều phòng quá tôi không phân biệt được, hơn nữa ở ngoài cũng không thấy treo bảng, phòng này là phòng đặc biệt dành cho anh sao ?”

Sophia không thấy cũng phải, thường thì phòng Tổng giám đốc chỉ có phân biệt tầng, không cần bảng để xem.

Thấy cô có chút thú vị, dù gì cũng hơi nhàm chán, có cô bé chơi đùa cũng vui, liếc nhẹ tấm bảng sau lứng, hắn cố gắng nhích thân mình che tầm nhìn của cô.

“ Ừ, là phòng đặc biệt.”

“ Nếu anh không phải đang mặc vest, tôi sẽ nghĩ đây là phòng dành cho bệnh nhân vì thường thì phòng đặc biệt chỉ dành cho bệnh nhân tâm thần thôi … à không, là mấy bệnh nhân bệnh nặng mới đúng … cũng không phải, nơi đây đâu có giường … vậy giống cái gì ta ?”

Sophia lấy ngón tay chỉ chỉ vào đầu cứ suy nghĩ mãi nên không nhìn thấy mặt người nào đó đã đen thui, trán cũng đầy vạch đen.

“ À, đúng rồi … là dành cho mấy người bị bệnh tự kỹ, chỉ thích ở một mình.”

Mặt hắn đen hơn Bao Công nhưng thấy nụ cười ngây thơ của cô hắn lại thả lỏng bản thân, kiềm chế cơn tức giận xuống.

“ Nhưng ở đây một mình chắc rất buồn, anh không thấy vậy sao ?”

Chưa kịp lên tiếng, cô lại phun một câu, trong đầu hắn chợt nghĩ ra một ý, nụ cười tà mị nhìn cô.

“ Nói cũng phải, trong này một mình rất buồn … như vậy đi, mỗi buổi trưa em mang đồ ăn đến cho tôi, tôi sẽ không thấy buồn nữa.”

Sophia chớp chớp đôi mắt nai long lanh, thản nhiên nói.

“ Được thôi, dù gì mỗi ngày tôi đều đem cơm cho ba ba, bất quá cho anh ăn ké một chút cũng không sao ?”

Môi hắn giật giật, nhà hàng năm sao hắn còn không màng tới, không lẽ vì miếng ăn không nhét đủ kẻ răng mà mang tiếng ăn ké.

“ Tôi không muốn ăn ké, tôi muốn ăn một hộp to.”

Thế là từ đó về sau, trưa nào Sophia cũng mang hộp cơm lớn đến cho Vương Thiếu Phong mà cái lý do cô nói với mẹ chỉ có một.

“ Con đem cơm cho mấy con mèo đi lạc, mẹ làm nhiều một chút nha.”

Lúc đó Vương Thiếu Phong đang ăn miếng dưa chuột mà sặc đến đỏ cả mặt, cô có cần nói cho hắn biết hay không ? thà suốt đời hắn không biết còn hơn.

Hai tháng sau, cô mới biết hắn mang địa vị gì ? tại sao lại một mình trong cái phòng rộng lớn như thế …

Phát hiện được cũng nhờ cài người tên Hà Ngũ Bàng, lúc đó như mọi ngày cô đem cơm vào phòng của hắn nhưng không thấy hắn mà thấy tên này.

Sau đó, Hà Ngũ Bàng chỉ nói một câu khiến cô chạy mất dạng.

“ Cô là thư ký mới ? … Vương tổng đang ở trong kia, một chút sẽ ra.”

Trên đời này không thể nào có chuyện hai người cùng họ Vương ở cùng