nói: “Thế này đi, mấy ngày nữa ta phải ra ngoài xử lý công chuyện. Ngươi cứ ở lại đây. Ta dạy ngươi mấy chiêu phòng thân, đủ để bảo vệ mình là được.”
Giọng hắn rất chân thành, đó là người đã cứu ta, là người duy nhất đối tốt với ta.
Ta gật đầu.
Hắn chỉ dạy ta có ba chiêu phòng thân, chậm rãi thực hiện cho ta xem. “Gáy, mắt, yết hầu, hạ bộ, huyệt thái dương, đây là những vị trí khá yếu ớt trên cơ thể. Nếu có kẻ bất ngờ tấn công ngươi, tốt nhất ngươi hãy tấn công vào những vị trí đó. Chiêu này gọi là ‘Vung tay đón gió’.”
Hắn làm cho ta xem: “Đã nắm được chưa?”
Quả là vô cùng đơn giản, ta thử làm theo những gì hắn nói, hắn sửa tư thế của ta một chút, thấy ta luyện tạm ổn, bèn nói: “Ngươi tấn công ta đi.”
Ta ngơ ngác vì chiêu “Vung tay đón gió” hắn vừa dạy mình chỉ tấn công vào hai vị trí: Sườn và hông.
“Không sao, đến đây.”
Ta quay người, cùi chỏ tay phải thụi vào sườn hắn, lập tức bị hắn chặn lại, tay trái liền phản công, đồng thời nhân cơ hội đá vào hông hắn, hắn lại một tay giữ chặt chân ta.
Đau quá đi mất!
“Vị trí không chuẩn, dùng lực quá yếu.” Vốn dĩ hắn đang chỉ bảo cho ta, bỗng nhiên lại buông ra: “Làm ngươi đau à? Xin lỗi, xưa nay ta quen mạnh tay như vậy rồi.”
Ta đi cà nhắc ngồi xuống bồn hoa bên cạnh, xoa bóp cẳng chân.
Hắn lại gần, có chút áy náy, mãi sau mới nói: “Quay về xoa rượu thuốc thì không việc gì đâu.”
Ta nghĩ thầm, lơ ngơ bị hắn túm chân đã đau thế này, nếu mấy ngày trước lao vào bước đường thịt nát xương tan, lúc đại đao chém lìa thân thể có phải càng đau hơn không? Thì ra con người yếu đuối vậy đó, có thể bị tổn thương dễ như trở bàn tay.
“Về sau chỉ cần ngươi chăm chỉ luyện tập những chiêu thức này, làm nhiều sẽ quen, quen dần sẽ giỏi.”
Ta nhớ vừa nãy hắn nói mình phải đi xử lý công chuyện: “Ngươi phải rời khỏi đây à?”
Hắn gật đầu.
“Rất nguy hiểm?”
Hắn sững người, rồi cười đáp: “Không sao.”
Bầu không khí giữa chúng ta lại trở nên trầm mặc.
Hắn nói tiếp: “Muốn giỏi võ nghệ đương nhiên cần khả năng thiên bẩm, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là nghị lực và sự kiên trì. Trong thiên hạ không có chuyện gì thành công trong ngày một ngày hai, ngươi cứ chăm chỉ luyện tập những chiêu thức này, sẽ có ích về sau.”
Dường như hắn chỉ biết nói mấy lời đó, nhưng ta có thể cảm nhận được thành ý và sự quan tâm của hắn.
“Cám ơn.”
Hắn nhìn ta, đột nhiên chuyển ánh mắt sang chỗ khác: “Không có gì.”
Sau khi Dương Lâm rời khỏi, ta ở đây ba ngày, sang ngày thứ tư, ta bị Đường chủ Hà An gọi tới.
Giờ ta đã hiểu ẩn ý của Dương Lâm.
Họ cứu rất nhiều người, nhưng không phải là cứu để ăn không ngồi rồi.
Người ở đây chỉ có hai công dụng, hoặc là luyện công tập võ, hoặc là thám tính tin tức.
Đường chủ định đưa ta vào kỹ viện.
“… Hãy dốc sức cho Tùy An Đường của chúng ta. Ngày nào đó chúng ta có thể khôi phục năm tháng huy hoàng khi xưa, coi như cô nương cũng góp công lớn với Tùy An Đường. Huống hồ, cả nhà cô nương đều đã chết trong tay bọn quan quân gian ác kia, lẽ nào cô nương không muốn báo thù rửa hận?”
Hắn đang xúi giục ta.
Ta cúi đầu đáp: “Đường chủ nói phải, tiểu nữ nguyện dốc sức vì Tùy An Đường.”
“Cô nương quả là người biết lo cho đại cục.”
Lúc đi ra ngoài, ta liếc nhìn Hà An.
Nghĩa đệ gì chứ, gặp nguy hiểm thì bảo huynh đệ xông ra chết thay, khi họ trở về thì quang minh chính đại thốt ra câu “Đệ luôn nhớ tới huynh, lo sợ huynh gặp nạn, ngày ngày buồn đau rơi lệ, đêm đêm trằn trọc không yên.”
Vậy mà nay Dương Lâm vừa đi khỏi, hắn liền tranh thủ “tận dụng triệt để” mọi thứ. Nếu Dương Lâm có hỏi, dĩ nhiên hắn sẽ nói là do ta muốn phục thù.
Giờ ta đã thành phạm nhân bỏ trốn, nếu ta chống đối bọn họ thì ta biết đi đâu về đâu?
Ta lo lắng cho mình, và cho cả Dương Lâm.
Họ bán ta cho Lập Xuân Viện, lấy tên cho ta là Tiểu Điệp.
Với vẻ ngoài tầm thường này, ta khó lòng chỉ dựa vào nhan sắc mà quyến rũ nổi khách như người khác, ta cũng không có tài hoa thiên bẩm như những nữ tử kia, được đưa đi học cầm kỳ thi họa. Tú bà sắp xếp cho ta làm a hoàn của một kỹ nữ đắt khách, để ta học một chút kỹ năng, một năm sau mới phải ra tiếp khách.
Chủ nhân của ta tên là Hương Vân, là một trong tám kỹ nữ hàng đầu ở đây, đồng thời cũng là một chủ nhân khắc nghiệt.
Nhưng người trong kỹ viện có ai không như vậy chứ? Họ tiếp xúc với đủ hạng người, mỗi đêm lại phục vụ một nam nhân khác nhau, ai có thể thật sự băng ngọc thanh khiết, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn?
Ta sống ở đây gần ba tháng.
Trước sảnh chính của kỹ viện có một cái hồ, ngày nào cũng có người nhảy xuống đó, từ những cô gái bị mua về song không chịu tiếp khách, đến những cô nương bị khách giày vò, cả bọn tay sai bị đánh đập tàn nhẫn… thỉnh thoảng ta giặt đồ bên hồ, tự nhiên mò thấy mẩu xương người, nhưng chẳng bao giờ mò được đồ trang sức vì mấy thứ đó đã bị kẻ khác cướp sạch rồi.
Thế giới này là một thế giới trần trụi, con người ta muốn có được thứ này thì phải đánh đổi bằng thứ khác.
“Nỡm ạ, sao bây giờ mới chịu đến gặp thiếp? Chắc không phải sư tử cái nhà chàng quản lý chặt quá, không cho chàng ra khỏi cửa đấy chứ?” Hương Vân