pacman, rainbows, and roller s
Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tốt Nghiệp Rồi Kết Hôn Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324850

Bình chọn: 7.5.00/10/485 lượt.

tam huyền. [Triệu Bản Sơn: Một nghệ nhân nổi tiếng của

Trung Quốc'>


Oa Oa không thể không khâm phục các trường đại học của chương trình 211 ngày

nay, quả là nhung nhúc người tài. Vừa mới xem xong anh chàng đánh ghita như gảy

đàn tam huyền, quay sang đã thấy một em gái cầm bản Tuyên ngôn

độc lập
dày cộp của Washington, đọc

to và truyền cảm bằng giọng Mỹ. Tuy tốt nghiệp đại học thì tiếng Anh cấp bốn

là bắt buộc, cấp sáu là nên có, cấp tám là nỗ lực hơn mức bình thường, nhưng

cũng đâu cần đem mệnh căn của chú Sam ra để ứng tuyển vào cái chân văn thư nhỏ

bé này! Làm thế có khác gì lấy đại bác bắn chết con muỗi đâu! [“Chương

trình 211”: Đề cương phát triển và cải cách giáo dục Trung Quốc, do chính phủ

thực hiện nhằm hướng tới thế kỷ 21, xây dựng trọng điểm khoảng 100 trường đại

học; “Chú Sam”: Dùng để chỉ nước Mĩ hoặc chính phủ Mĩ'>


Thấy người tới phỏng vấn tụ tập ngày càng đông trước cửa tòa nhà, tập đoàn Hoa

Hạo bèn cử nhân viên ra hướng dẫn các ứng viên tới phòng Nhân sự để tiến hành

phỏng vấn. Lập tức đám người ồ ạt ùa lên trên, xông qua cánh cửa kính chật hẹp,

dũng mãnh như Hồng quân chiếm cầu Lô Định năm nào, lách người, hóp bụng, ngoi

đầu, vặn eo, các bậc anh hào nô nức trổ mọi tuyệt kĩ gia truyền, trong nháy

mắt, số ứng viên đợi ngoài cửa đã chen được vào quá nửa. [Cầu Lô Định

bắc qua sông Đại Độ (một chi lưu của sông Dương Tử, ở Tứ Xuyên, Trung

Quốc), là nơi diễn ra trận đánh lịch sử giữa phe Tưởng Giới Thạch

và phe Mao Trạch Đông trong thời kì Trường Chinh'>


Oa Oa có một tật xấu nho nhỏ, từ bé đã giống Nám Nám, đó là sợ thể dục. Hồi đó,

Oa Oa cực kì khổ sở vì không thể nhảy quá một mét sáu môn nhảy xa, đã quyết

hỏi bố làm thế nào mới không phải thi thể dục, người bố biết nhìn xa trông

rộng, nghĩ ngợi một hồi rồi kiên định trả lời rằng chỉ còn cách con liên tục

nhảy lớp, như thế chắc chắn sẽ được miễn thi thể dục. Oa Oa ngây ngô nghe lời

bố, vèo vèo nhảy liền mấy lớp, đến khi ngẩng đầu nhận ra là lên đại học vẫn có

môn Thể dục mới hoàn toàn tuyệt vọng, từ đó bắt đầu yên phận từ từ học lên thạc

sĩ rồi tiến sĩ, chẳng buồn đâm đầu học như thiêu thân nữa. Người ngoài đều ca

ngợi con gái nhà họ Dương thật thông minh, liên tục nhảy lớp, ai mà tưởng tượng

được rằng cái học vị tiến sĩ có được cũng chỉ vì bị môn thể dục ép mà thành

ra như thế.

Vậy nên trong dòng người ùa vào như ong vỡ tổ ấy, bạn nhỏ Dương Oa Oa đương

nhiên bị xô ngã xuống đất, hết né trái lại tránh phải, rồi nằm rạp xuống mấy

bậc cầu thang, cuối cùng, sợ bị chen cho bẹp ruột, cô đành đợi đoàn người

trên đầu lũ lượt đi hết mới miễn cưỡng bò dậy. Đến khi chỉnh sửa xong áo váy, ngẩng

đầu lên, thấy thang máy chuẩn bị đóng lại, cô mới thục mạng lao về phía trước.

Tuy không cam lòng hi sinh tứ chi chỉ vì buổi phỏng vấn, nhưng cứ nghĩ tới

việc vì đến muộn mà để vuột mất công việc trong mơ, Oa Oa liền nhanh như

cắt, phi chân vào chèn giữa hai cánh cửa một chiếc thang máy rồi hất gót chân

một cái, cửa thang máy liền từ từ mở ra. Cô cúi người chào những người bên

trong rồi quay phắt lưng lại để tránh những ánh nhìn tức tối chuẩn bị găm

thẳng vào mặt mình từ những người phía sau.

Cửa thang máy khép lại, Oa Oa thở phào nhẹ nhõm nhìn những nút bấm màu đỏ

bên cửa thang máy. Ồ, hóa ra phòng Nhân sự nằm trên tầng cao nhất.

Nghe đồn nếu bạn là người thông minh thì đến thang máy cũng biết chăm sóc đặc

biệt. Cô thấy thang máy bên này không chật chội như thang máy bên kia, cả thang

máy thênh thang chỉ có vài người, mà mấy người này, hờ, đều rất thích yên

tĩnh...

“Thưa...”. Thư kí Trần quay lại nhìn Lang Hách Viễn đang đứng cạnh mình, định

xin chỉ thị nên xử trí thế nào với cô gái vừa đột ngột xông vào này.

Lang Hách Viễn lạnh lùng nhìn về phía trước với ánh mắt vô cảm. Thư kí Trần

thấy Chủ tịch Hội đồng quản trị không nói gì, cũng không tiện lên tiếng, đành

buông hai tay để dọc thân thể, đứng cung kính bên cạnh.

Nhận thấy không khí trong thang máy có vẻ yên tĩnh quá mức, Oa Oa thấy hơi

căng thẳng, bèn ngâm nga khe khẽ trong cổ mấy câu hát để lấy dũng khí cho bản

thân: “Tiểu

à là Tiểu Nhị Lang, đeo ba lô à đi học, chẳng sợ nắng gắt à, cũng chẳng sợ mưa

to...


Khì khì... Đằng sau hình như có tiếng cười.

Oa Oa lập tức im bặt, có chút không tự nhiên, dịch dịch người về phía cửa, ho

hắng vài tiếng rồi hạ nhỏ giọng hát tiếp: “Nào hãy buông hai mái chèo, đưa con thuyền

nhỏ rẽ sóng ra xa...


Ha ha... Tiếng cười phía sau càng to hơn, của nhiều người hơn.

Oa Oa nhủ thầm, có khi cô phải hát một bài tủ nào đó mới chứng minh được năng

khiếu ca hát của mình, ít ra cô cũng không thể kém cạnh cái anh chàng sinh

viên chương trình 211 vô vị đánh ghi ta kia được. Thế là cô cố thu hết dũng

khí, cất giọng trong vắt: “Bạn thiếu niên nhỏ rất ít ưu phiền, ngắm nhìn ánh nắng

ngập tràn muôn nơi...


Đột nhiên có người từ đằng sau lạnh lùng hỏi một câu: “Đây là con cái nhà ai?”

Giọng nói lạnh như nước đá lập tức khiến người ta phát run.

Oa Oa quay đầu lại, đối diện với khuôn