i giây, Lạc Thành gập máy tính lại, cầm lấy chùm chìa khóa bên cạnh, đứng dậy đi ra khỏi cửa.
Xe nhanh chóng chạy đến dừng trước quán bar, anh lẳng lặng nhớ tới tiểu nữ nhân nửa tháng nay không có gặp mặt kia, bội phục tính nhẫn nại của cô, nếu không phải đêm nay gặp chuyện, có phải vô luận thế nào cũng không thèm ngó đến anh hay không?
“Hì. . .”
Khóe miệng nổi lên một nụ cười lạnh, cánh tay anh đan ở cửa kính xe, ánh mắt luôn luôn bình tĩnh lộ ra một tia lãnh ý.
Xuyên qua đại sảnh quán bar đinh tai nhức óc, đi vào căn phòng cao cấp nhất.
Một khắc kia khi Lạc Thành đẩy của đi vào, có một tia hào quang xuyên thấu chiếu rọi vào, chiếu lên người tiểu nữ nhân đang ngồi ở trung tâm sofa kia.
Lam Đóa cắn môi, gắt gao nắm chặt di động sợ sẽ đánh mất nó, một cánh tay còn bị người ta khoanh ở sau lưng, chột dạ nhìn chằm chằm người đàn ông vừa mới đi vào.
Lạc Thành chỉ thản nhiên liếc nhìn cô một cái, ánh mắt không thể cho giấu tia tức giận.
“Lạc tiên sinh, ngài . . . . Thật sự là ngài đã đến?” Ông chủ quán bar kinh ngạc đến mức sắp rớt cằm.
Tiểu cô nương vừa mới bị người ta đùa giỡn kia, dưới tình thế cấp bách, lớn gọng rống lên một câu: “Các người giám động đến một sợi tóc gáy của tôi, bạn trai tôi nhất định sẽ tìm các người báo thù rửa hận, dùng máu rửa sạch quán bar của các người.”
Ông chủ quán bar nhớ rõ người đàn ông đùa giỡn cô là khách quen của quán, lạnh lùng hỏi, “Bạn trai cô làm cái gì? Nói tôi nghe một chút.”
Lam Đóa 冏, cô sao biết được Lạc Thành làm cái gì chứ?
Ngay tại thời khắc mà tên đàn ông khốn nạn kia vật ngửa cô xuống mặt đất, tựa như là giây phút tử hình, cô ai oán khóc hét lên một tiếng: “Lạc Thành! Lạc Thành em sai rồi, ô ô, mau tới cứu em!”
Vì thế mọi người khiếp sợ.
“Cô là đang nói Lạc Thành trợ thủ đắc lực của công tước hoàng gia Anh?” Ông chủ quán bar khiếp sợ hỏi, nghe nói gần đây, người đàn ông thiên thần lãnh huyết này đã thần bí về nước, hắn còn tưởng là người ta nói đùa chứ?
“Đúng đúng, chính là anh ấy. Các người sợ chưa? Hẳn là sợ đi? Sợ thì thả tôi ra a. . .” Lam Đóa ra sức gật đầu, mắt đầy lệ trong suốt.
Trước khi Lạc Thành bước vào cửa, cơ hồ đã đoán được 8, 9 phần sự tình xảy ra.
Cho nên ở thời khắc mà đối phương chột dạ hối lỗi: “Thật sự đã đắc tội, đúng là có mắt như mù.” Khuôn mặt anh lãnh tĩnh không chút biểu cảm, chỉ là lặng lẽ rút một điếu xì gà mà đối phương đưa ra, nặng nề mà hút hai hơi.
Một lát sai, anh đi qua, đem Lam Đóa ôm vào trong ngực, ngón tay lượn lờ khói thuốc, có vài phần sát khí của sát thủ địa ngục khiến kẻ khác khiếp sợ.
“Đi thôi.” Thanh âm của anh rất lạnh, tựa như là có thể đem cô đông cứng lại.
Lam Đóa run lên một chút, mắt cụp xuống coi như mình đã làm sai, vì thế ngoan ngoãn ngay cả một cửu động nhỏ cũng không dám, không dám thở mạnh theo sát phía sau anh, tùy ý để anh nắm chặt bả vai của mình, biểu tình giống như phó thác sinh mạng cho anh vậy.
Nhưng mà, cô thực sự rất sợ hãi, rất ủy khuất nha . . . .
Cho nên, mới không nói một lời . . . cứ để anh kéo đi như vậy, nhẫn nhịn ủy khuất.
Ngay sau khi ra khỏi quán bar, Lam Đóa lại lần ữa “Oa” một tiếng khóc lớn lên, ôm chặt lấy người đàn ông phía trước, khóc nói không ra tiếng, chôn ở trong ngực anh: “Em sai rồi . . . . Em thực sự sai rồi, lần sau không bao giờ em đi quán bar nữa . . . Tên kia thật đáng ghét nha . . .” Cô ôm rất chặt, hận không thể đem chính mình vùi vào thân thể anh, không bao giờ rời đi nữa.
Ngoại truyện 20: Chi mê tình Đóa Thành – P12
Tim Lạc Thành cơ hồ là lập tức mềm nhũn ra.
Đây là lần đầu tiên cô gái này chủ động như vậy nhào vào lòng anh, ôm anh, khóc không ra tiếng.
Không phải anh chưa từng gặp qua phụ nữ khóc, chẳng qua là tính cách của anh quá lãnh đạm, khi đối phương khóc cũng không tỏ rõ thái độ gì, lấy ví dụ ngay cả là Lâm Hi Hi, anh vẫn có thể duy trì bộ dáng lạnh như băng trước đây, chính là, vị công tước phu nhân này rất ít khóc, gần như là bộ dáng nén không cho lệ rơi xuống cũng đủ làm cho Vinson đau lòng. Mà cô gái trước mắt này, tại thành phố này không thể ỷ lại ai, hơn nữa nước mắt này chỉ vì một mình anh mà rơi xuống.
Màn đêm đen tối bao trùm, khuôn mặt tuấn lãng lạnh lùng của anh có chút ôn hòa, nhưng vẫn mang khí thế khiến kẻ khác không thể xâm phạm.
Liền quên nhanh như vậy sao?
Cắn môi, một câu cũng không nói, con ngươi lạnh như băng của Lạc Thành nhìn cô một cái, nắm chặt ấy bả vai của cô, đem cô đẩy vào trong xe.
Lam Đóa có chút sợ hãi, cũng không dám ôm anh nữa, ngoan ngoãn ngồi ở ghế phụ, trong lòng loạn thành một mảng.
Vô dụng? Cư nhiên đối với anh ta khóc không có tác dụng gì?
Con ngươi trong veo của cô còn lưu lại hơi nước, không dám lau đi, trộm nhìn người đàn ông bên cạnh. Anh lên xe, mở khóa, nổ máy, sau đó người mới nhoài về phía cô, Lam Đóa sợ tới mức giật mình, anh lại đơn giản đem dây an toàn cột chặt lại cho cô.
Khuôn mặt lãnh hễ (lạnh lùng, cao ngạo) không có chút cảm xúc gì.
Khởi động xe xong, một cánh tay Lạc Thành dựa vào cửa sổ xe, không ai biết được anh đang suy nghĩ cái gì.
Ngoài cửa sổ gió thổi vù vù, thế như