định phải xem xét thật kỹ đã.
Hạ đi thu đến.
Mùa thu tới, siêu thị đồng loạt giảm giá đồ mùa hạ.
Lam Đóa tựa như điên cuồng màvọt vào siêu thị mua mấy cái váy rồi trở về, hoa chân múa tay: “Tiểu Khả, buổi tối đi quán bar đi, ông mày mời nha, ha ha.”
Đồng nghiệp tên Tiểu Khả cũng mồ hôi ướt đẫm, từ trong đám người len ra, thở hồng hộc :” Chúng ta đi quán bar nào nha? Tôi chưa từng có đến những nơi như vậy, có loạn hay không? Ở đó có trai bao phục vụ không? Chúng ta có được xem múa thoát y không?”
“Cô à nha, bày ra cái bộ mặt thanh thuần như vậy sao? Ngay cả trai bao còn biết nữa?”
“Khụ, khụ, đi! Phải đi nơi có nhiều trai bao.” Nói nhảm a, Lam Đóa lĩnh tháng lương cuối cùng, thảnh thơi mà nói.
“Lạc Thành khốn kiếp, Lạc thành đáng chết.” đang yên đang lành khiến cô mất việc. Không biết là từ nay về sau cô lấy cái gì mà đổ vào miệng chứ? Hả? Hả?
Bực mình, cô chỉ có thể dùng tiền mà cô dành dụm để mua nhà chi tiêu nha.
Bất quá hình như cũng một thời gian rồi không có liên hệ với anh ta nha, cái dãy số kia trong di động cho tới bây giờ còn chưa có vang lên một lần, cô cho tới bây giờ cũng chưa có gọi qua, chỉ là lẳng lặng, đến mức Lam Đóa hoài nghi có phải dãy số kia đã lưu sai hay không?
Nhưng mà trong lòng biết rõ anh vẫn còn ở đây, cho nên không đi tìm anh cũng sẽ an tâm hơn.
Cô đã nghĩ rất rõ ràng, trong khoảng thời gian này cô tốt nhất nên bình tĩnh một chút, quyết định sau này có muốn trở thành phu nhân chỉ việc ăn nằm của một lão công phú thương hay không, sau đó trả lời thuyết phục anh.
Đúng, chính là như vậy.
Ban đêm. Quán bar.
Ánh đèn xanh đỏ điên cuồng chớp nháy khiến cho mắt cô suýt nữa mà choáng ngợp.
Thành thực mà nói, đám trai ở đây thật đẹp mã nha, nhìn không thấy một chút khó coi nào, liếc qua chính là một đống ánh sáng chói mắt đang nháy liên hồi nha, sau đó có thể nhìn thấy một vài người đàn ông lộ ra cơ bắp nổi bật lên.
Lam Đóa hứng thú uốn éo người, nhìn ánh mắt trợn tròn của đồng nghiệp Tiểu Khả ở bên cạnh.
“Trời ạ, có cái gì đẹp chứ . . .”
Lam Đóa nhìn chằm chằm mấy tên đàn ông cơ bắp kia, không hiểu tại sao lại nhớ tới hình ảnh ngày đó suýt nữa bị Lạc Thành cường bạo, chạm đến cơ bụng trên người anh, như vậy mới là hàng có có giá trị nha.
Mặt cô đỏ lên, rõ ràng đồ uống lạnh như vậy, nhưng mà mặt cô sao lại nóng muốn chết như vậy chứ?
“Vị tiểu thư này, sao lại uống rượu một mình ở đây thế?” Một người đàn ông đi đến, khuôn mặt quyến rũ xanh tại bên người cô nói.
Lập tức ánh mắt tức giận sắc lạnh của Lam Đóa ném qua, “Anh là lợn à? Không thấy có hai người sao?”
Người đàn ông: “. . .”
“Khụ, tiểu thư, khôngg bằng cùng uống với anh một ly đi. . . Miễn phí đó, em muốn làm gì nữa cũng có thể, thế nào?” Tên đàn ông khoe khang vài phần tư sắc nhỏ nhoi của mình, dán sát vào khuôn mặt đỏ ửng của Lam Đóa.
Lam Đóa nhíu mày đè nén cảm giác muốn ói, nghĩ muốn lùi một chút phía sau lại đã bị một bàn tay ngăn cản, cô quay lại nhìn, dĩ nhiên là một tên đàn ông mang cơ bắt khỏe mạnh, bộ mặt hung tàn, trong lòng cô chợt run lên.
“Anh bị bệnh tâm thần à? Có nhìn thấy ở đây toàn phụ nữ không hả? Loại đàn ông đến đây đã là tò mò quá mức rồi, anh cư nhiên còn lắm chuyện hơn cả đàn bà nữa.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lam Đóa tràn đầy ghét bỏ, thân thể đã rất cảnh giác.
“Ha ha.” Tên đàn ông vuốt vuốt môi cười, “Em gái, em là đến đây nhìn đàn ông hay vẫn là đến đây tìm niềm vui? Nếu như là tìm niềm vui thì cô em không đủ tiền cho tên kia đâu, không bằng giao cho anh đây, đảm bảo em sẽ thích. Cam đoan ngon lành hơn bọn búng ra sữa trên kia. . . .”
“Mày mới non tơ ý. Cả lũ bọn mày đều đáng ghê tởm.”
Trong lòng Lam Đóa thầm mắng.
“Không được.” Cô nhảy xuống khỏi ghế, kéo tay đồng nghiệp Tiểu Khả. “Chúng ta còn có việc! Chúng ta đi trước đi.”
Tiểu Khả không biết đã xảy ra chuyện gì, ngây ngây ngốc ngốc lại nhìn đến hai thân ảnh đen ngòm kia, cũng một trận khiếp sợ, liền đi theo Lam Đóa ra ngoài.
“Ai, từ từ.” Tên đàn ông không khách khí giữ chặt cánh tay cô lại, nhíu mày: “Không phải là tới chơi sao, không để mặt mũi cho anh đây gì cả? Còn đến lượt em lớn tiếng sao? Hử?”
Lam Đóa thực sự đã bị tên lợn giống này khiến cho buồn ói, lớn tiếng hét lên: “Mày bệnh thần kinh à? Mày dám kéo tay tao à?”
“Ông mày không bị thần kinh, ông mày cứ thích kéo thế đấy.” Tên đàn ông nheo mắt lại kéo cô vào trong lòng, thừa dịp ánh đèn tối mờ, thật đáng khinh sờ sờ thân thể cô.
“Khốn nạn!” Lam Đóa tận sức hét chói tai ra tiếng.
_________Vficland___________
Trong căn phòng trống trải, âm nhạc nhè nhẹ vang vọng.
Lạc Thành dừng ở đồ thị trên màn hình máy tính, lặng yên quan sát sự chuyển biến, tay phải nâng cao cầm một ly rượu đỏ, tao nhã lắc lắc, anh tùy ý nhấp một ngụm, để mặc cho hơi lạnh kia xẹt qua yết hầu, một trận tê tê khoan khoái.
Điện thoại có chút đột ngột vang lên.
Vang ba tiếng anh mới tiếp, thản nhiên hỏi: “Chuyện gì?”
Bên kia điện thoại không biết nói gì đó, ánh mắt lạnh nhạt của anh đột nhiên sáng lóe lên, dần đần ngưng tụ lại, “Ở nơi nào?” Anh nín thở, sắc mặt chậm rãi trầm xuống, quai và