XtGem Forum catalog
Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212992

Bình chọn: 9.5.00/10/1299 lượt.

inson mang đi tôi nhất định sẽ có hứng thú với em, hoặc là nhất định chúng ta có thể gặp lại.”

Hơi thở ấm áp phả lên mặt cô, cánh môi Lạc Thành càng sát gần lại, tới gần cái bí mật trong lòng cô, “Trong thư chưa bao giờ em nói cảm giác của em với tôi là gì, chuyện vụn vặt như vậy em vẫn luôn báo cáo với tôi, tận đến khi em nói đến chuyện em đi xem mắt . . . . Mà tôi lại đột nhiên trở về nước, em giống như không có chút kinh ngạc nào.”

“Lam Đóa, làm sao tôi lại có cảm giác, em có âm mưu từ rất lâu rồi?” Suy luận ăn khớp của anh cuối cùng cũng đưa ra một câu khẳng định.

Sắc mặt tiểu nữ nhân trong lòng đỏ bừng lên, đem tất cả những gì chột dạ đều bại lộ hết.

Ngoại truyện 14: Chi mê tình Đóa Thành – P6

“Tôi . . . tôi gửi mail cho anh có gì kỳ quái sao? Các anh mang Hi Hi đi tôi còn lạc thú gì nữa chứ? Hơn nữa tôi gửi mail cho anh bằng hòm thư của công ty, anh trả lời một lần tôi mới biết anh vẫn còn dùng, cho nên mỗi lần mới gửi thư cho anh, anh không biết có một loại bạn bè tên là ‘thu dọn phế phẩm’ sao? Tôi có tâm tình tốt hay không tốt gì đều nói cho anh biết, méo mó có hơn không đúng không? Dù sao anh cũng không muốn quay về, anh ở bên Anh xa như vậy dù sao cũng không thể tìm tôi nói chuyện, vậy nên đương nhiên tôi sẽ không kiêng nể gì rồi.” Cô bô bô nói một đống lớn, áp chế khuôn mặt đang nóng bừng lên, trợn tròn mắt nói.

Lạc Thành không nói lời nào, ánh mắt tối màu có chút mê ly, dừng ở cái miệng đang mấp máy của cô.

Hai người trong lúc đó chỉ có trầm mặc.

Thân mình Lam Đóa cựa quậy liên hồi, giờ phút này yên lặng như vậy, sắc mặt anh rất khó hiểu cũng không thèm nói câu nào, cô lại tựa như đang ngồi trên đống lửa, như ngồi đống than.

Đột nhiên nhìn thấy anh cúi đầu xuống, Lam Đóa kinh ngạc, hít một hơi dài.

Lạc Thành cúi đầu hôn lên môi cô.

“Tôi vốn rất ghét những ai tự cho mình là đúng, nhất là phụ nữ tự cho là có thể chọc đến tôi . . . .” Lưu luyến ở trên cánh môi mềm mại của cô, Lạc Thành mơ hồ nói, “Ba năm trước khi em gửi mail tôi không hề có cảm giác gì, cuộc sống của tôi thực sự rất tẻ nhạt, không có thói quen ỷ lại ai đó, nhưng là sự ngạo mạn đó lại trở thành ỷ lại từ lúc nào . . . bất quá em cũng chỉ là một cô gái bình thường, làm sao lại khiến tôi có chút vướng bận chứ?”

Thanh âm của anh rất thấp, lượn lờ bay vào màng nhĩ của cô.

Lam Đóa say.

Kỳ thực mục đích của cô căn bản không phải là muốn dụ dỗ Lạc Thành, ngay từ đầu cô cảm thấy thực tò mò với người đàn ông lạnh lùng này, tựa như khi cô cảm thấy tò mò hành động Hi Hi trốn đi vậy, cô không phải là loại phụ nữ có dục vọng muốn chiếm giữ gì đó, người đàn ông này ngay từ đầu nếu không check mail lại thì cũng sẽ không có chuyện gì mà nói, chính là sau này cô lại muốn làm cho anh vui vẻ, muốn làm cho anh lộ ra nụ cười hiếm có.

Những nụ hôm ùn ùn kéo tới trên môi xua tan đi tia lý trí cuối cùng của cô.

Lam Đóa nhịn không được đáp lại nụ hôn của anh, bàn tay ôm chặt lấy mặt anh, không muốn làm cho cánh môi của anh dời đi.

Lạc Thành giống như đang đùa giỡn cô vậy, chỉ hôn rất hời hợt.

Lam Đóa nóng lòng, chủ động dán chặt vào, ngăn chặn lấy cánh môi anh không cho phép anh dời đi.

“Được rồi, tôi thừa nhận được chưa?” Cô tức giận nói, “Tôi chính là có kế hoạch từ lâu, muốn dụ dỗ anh! Thế thì sao nào? Họ Lạc nhà anh cũng không có tý tiền đồ nào đi, mới 5 năm đã bị tôi dụ dỗ tới tay! Nghe thấy tôi đi xem mắt anh sốt ruột đúng không? Khai thật đi, anh sốt ruột đúng không? Nhất định là anh rất sốt ruột, nếu không anh về nước làm gì? Không cần nói nhiều, anh cũng không khó thu phục lắm.”

Cuối cùng, Lam Đóa rốt cục cũng thừa nhận,

Lạc Thành ngửa người dựa vào thành ghế, nheo mắt lại, rốt cục cũng nghe được một câu nói thật.

Cô đỏ mặt, lặp lại “Anh cũng không có tiền đồ gì . . .” Làm bộ khinh thường quay đi không nhìn anh, nhưng là Lạc Thành có thể nhận ra bộ ngực phập phồng của cô, cùng với ngực trái của anh, nơi đó đang loạn nhảy lên.

Cô đang căng thẳng, vô cùng căng thẳng.

“Vậy em đang lo lắng cái gì?” Nắm chặt lấy cằm cô, xoay về phía mình, Lạc Thành nhíu mi hỏi, “Cùng một chỗ với tôi, em cũng muốn đúng không? Rốt cục em đang do dự cái gì?”

Lam Đóa nghẹn lời.

Đôi mắt trong veo của cô hiện lên tia mờ mịt, há miệng không biết nên nói cái gì.

“Tôi không thể quyết định qua loa như vậy được . . . . Ở cùng một chỗ với anh, không phải là tình yêu cũng không phải là kết hôn, anh cũng chỉ cảm thấy tò mò với tôi mà thôi, đợi cho đến lúc anh hết hứng thú rồi, ai biết anh sẽ đối xử với tôi thế nào chứ. . .”

“Những người phụ nữ đã từng theo tôi, tôi chưa từng bạc đãi bọn họ.” Anh nói trắng ra.

“Ý tôi không phải cái kia a!” Lam Đóa thực hung dữ nhìn anh, “Tôi mà muốn tiền thì lần trước khi mà các anh mang Hi Hi đi số tiền mà các anh để lại cho tôi, à mà hình như anh cũng không biết là bao nhiêu sao? Nhiều năm như vậy tôi đều chưa từng động đến, nguyên nhân căn bản là vì tôi nghĩ lúc trước đó là bạn của tôi, không phải là lấy tiền thay người ta làm việc, hiện tại cũng giống vậy, tôi không muốn hao phí tuổi thanh xuân của mình, sau đó lấy chi