Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214135

Bình chọn: 8.00/10/1413 lượt.

Hi Hi có chút mê muội, cánh tay nàng leo lên bả vai rộng lớn của người đàn ông trước mắt này, cảm thụ lực đạo của hắn ở trên lưng chính mình, một mảng sương mù. Hắn mị hoặc mà cười, ôm chặt nàng tựa vào lồng ngực mình, vui đùa cúi đầu ở bên tai nàng nói: “Bảo bối, anh yêu em . . .”

Chân Lâm Hi Hi càng mềm nhũn, nàng tựa như một thân cây chết khô được ngập trời hạnh phúc cứu sống, ngưng mắt sâu lắng nhìn khuôn mặt người đàn ông này, nhìn thấy trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông này toát lên điều gì đó, cách trăm sông ngàn núi, nàng đọc ra được hai từ ‘vĩnh viễn’. Cảm động từ đáy lòng dâng lên, giọng nàng run rẩy: “Nói thêm vài lần nữa, trước kia anh nói quá ít!”

Tần Dịch Dương cười rộ lên, ánh mắt sáng lạng. Một tay đem nàng ôm lấy quay lưng về phía quan khách, lời lẽ nóng bỏng áp sát vành tai của nàng, dùng thanh âm nùng tình nhất lặp đi lặp lại mấy chữ khiến kẻ khác mặt đỏ tim loạn.

Rốt cục nàng say.

Trong màn sương mù lúc đó, tựa như nàng trở lại ngày nào đó trong một năm nào đó: Trung Quốc, ánh mặt trời ấm áp bao phủ cả thành phố C, nàng từ khu vực phỏng vấn đi ra, một cái xoay người liền đụng vào một người đàn ông cao lớn, sơ yếu lý lịch trong tay đều rơi xuống đất. Nàng cuống quýt cúi người nhặt lại, vừa ngẩng mặt liền đối diện với khuôn mặt anh tuấn của hắn, nghiêm nghị lãnh đạm, lại mị hoặc lòng người.

Đó là hình ảnh đẹp nhất cả cuộc đời này.

Một cuộc sống mới, một tương lai mới



Trong tòa lâu đài, một thân thể nhỏ bé đang bước đi lắc la lắc lư, men theo vách tường mà đi ra đến cạnh cửa, thân thể cọ sát vào tường đi về phía trước.

Mọi nơi thực tĩnh lặng, không ai có thể nghe được lấy một tiếng động, thân thể nhỏ bé kia lắc lư vài cái suýt nữa ngã xuống, đôi mắt to tròn sáng rực lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu không một tỳ vết nào, cánh tay nhỏ bé mập mạp bắt được cánh cửa bằng gỗ lim có khắc hoa văn.

“Chi cha!” một tiếng . . . .

Thân thể đang chống đỡ của cục cưng bị tiếng mở cửa làm cho giật mình, ánh mắt ngập nước ngẩng lên, nhìn khuôn mặt của người phía trên.

Sau buổi trưa yên tĩnh, ngay cả nữ hầu cũng nghỉ ngơi.

Tòa lâu đài rộng lớn như vậy càng thêm trống trải, cục cưng cũng có chút buồn ngủ, ánh mắt mơ màng trợn lớn nhìn bốn phía, không thấy mẹ mà mình thích nhất, cánh tay béo mập dụi dụi vài cái lên mắt, ngáp một cái thật to.

Một chỗ khác trên hành lang dài, một người hầu mới đem quà đến tặng Lan phu nhân trở về, đi ngang qua phòng công tước đại nhân, đột nhiên nhìn thấy thân ảnh mềm mại như vậy xuất hiện ở ngoài cửa, nghi hoặc tiến đến, mãi cho tới khi đến gần mới thấy rõ thân ảnh kia, nhưng mà lại kinh ngạc quá đỗi.

“Ông trời của tôi ơi!” Người hầu cứng mặt kêu lên một tiếng, vội vàng chạy tới, ngồi xổm xuống đỡ lấy thân hình của cục cưng đang mệt chết vì dựa vào ván cửa để cố đứng vũng kia: “Tiểu vương tử, cậu . . . cậu. . .”

Trời ạ . . . . Người hầu sợ ngây người, tiểu vương tử mới chưa đến tám tháng, nó cư nhiên . . . . . Cư nhiên chính mình mon men đi từ trong phòng ra tới đây? Không ai dạy nó đã biết tự tập đi?

Cục cưng lập tức rơi vào một cái ôm ấp, phát ra thanh âm bi bô đáng yêu, cánh tay phấn nộn có lực, túm lấy lớp ren mỏng trước ngực áo của người hầu xé rách, đôi mắt vừa mới buồn ngủ rũ rượi đã sáng lên nhấp nháy liên hồi.

Kinh ngạc trên mặt người hầu thủy chung không có rút đi, chạy nhanh ôm lấy tiểu vương tử đi vào trong phòng, trong căn phòng trống trải mà tao nhã không có ai cả, bên cạnh chiếc giường lớn mềm mại có một cái nôi nhỏ như một cái giường nhỏ, nói vậy cục cưng chính là từ nơi này đi ra sao? Người hầu ngây ngốc nhìn nhìn, quan sát thật kỹ cái giường nhỏ kia, trong lòng càng thêm khiếp sợ.

Nhìn như vậy. . . . nó leo ra sao?

Trên mặt cô lại nở nụ cười kinh hỉ, nắm lấy cánh tay nhỏ bé của cục cưng, “Thượng đế của tôi ơi! Tiểu vương tử thật tuyệt vời! Nhất định công tước đại nhân sẽ rất vui vẻ! Ha ha!”

Cục cưng không biết cô ấy vì sao mà cao hứng, chính là cũng vui vẻ toét miệng cười theo, khuôn mặt xinh đẹp đáng yêu khiến người ta chỉ muốn hôn lên đó.

Trong lòng người hầu vui sướng tràn trề, nghĩ là nên nói thế nào khi công tước đại nhân khi ngài trở về, cả tòa lâu đài ai cũng biết thể chất của tiểu vương tử rất tốt, mặc kệ là phát triển trí tuệ hay thân thể đều vượt mức bình thường, mà lúc này đây nó cư nhiên có thể tự mình leo khỏi giường run rẩy mon men đi đến tận cửa. Không phải trẻ con thường ngủ rất nhiều sao, so sánh với đây thì sao? Chính là thân thể nhỏ bé này dường như tinh lực dư thừa quá nhiều, đôi mắt ngập nước ôm lấy cổ người hầu, cựa tới cựa lui, nhìn mọi nơi đều i ô hô lên, miệng mấp máy muốn nó chuyện.

Trên mặt vui mừng nở rộ, người hầu ngồi ở bên cửa sổ, im lặng chờ bọn họ trở về.

Mà bên ngoài lâu đài, Một chiếc xe Lincoln thật dài đang từ từ tiến vào, chậm rãi dừng ở trước gara.

Lâm Hi Hi từ trong xe đi ra, thân ảnh mảnh khảnh thoảng qua bóng cây loang lổ, cử chỉ tao nhã động lòng người, khuôn mặt nhỏ nhắn trong trẻo lộ ra chút lạnh lùng, có chút buồn bực, đóng của xe nhanh chóng hướng trong lâu đài đi vào.

Thân thể