80s toys - Atari. I still have
Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214250

Bình chọn: 8.5.00/10/1425 lượt.

t thì còn nhẹ cho cô ta quá.”

Lời nói của nàng có chút lãnh liệt: “Con muốn cô ta nhìn thấy hôn lễ của con, nhốt cô ta trong lâu đài phía đối điện, sinh lão bệnh tử, không được bước chân vào lâu đài này nửa bước.”

Lan Phu nhân nhân lẳng lặng nghe, chỉ cảm thấy trừng phạt này cũng không nặng lắm, chính là có thể tưởng tượng ra, đích thật là do ghen tỵ mà Lily mới làm ra cái chuyện điên khùng như vậy, hiện tại đem cô ta nhốt tại tòa lâu đài kia, cách một tầng thủy tinh nhìn thấy bọn họ ân ái, kia mới là đau khổ trí mạng nhất.

“Chỉ như vậy sao?” Lan phu nhân hỏi một câu, khi mà bà hỏi ra câu này mới cảm thấy có chút hối hận, bởi vì bà đột nhiên nhớ tới vừa rồi Lâm Hi Hi có nhắc tới “sinh lão bệnh tử.” Nói cách khác là nhốt Lily cả đời, không tự do, không bạn bè, không được yêu thương ai, không sinh con đẻ cái, như hoạt tử nhân mà nhìn bọn họ ân ái sống hết đời sao?

Sống lưng lạnh giá, Lan phu nhân cảm thấy thực u ám, trong con người tiểu nữ nhân nhu nhươc này rốt cục đang cất giấu gì vậy? Ngay cả bà – công tước phu nhân tiền nhiệm cũng có cảm giác không thể nhìn thấu nàng.

“Cả đời, giày vò như vậy so với chết còn thống khổ hơn.” Lan phu nhân thực tình nói.

Khuôn mặt thanh thấu nhỏ nhắn của Lâm Hi Hi lại không hề có biểu tình gì, im lặng mà lắc lư cái nôi: “Thời điểm cô ta bức con nhảy xuống vách núi, cũng không có nghĩ đến con chết có bao nhiêu thống khổ, không phải sao? Thời điểm cô ta đem cục cưng của con ra bức hiếp con cũng không có nghĩ đến nó còn nhỏ như vậy có thể thừa nhận hay không, không phải sao? Con vì sao phải thiện lương? Ngay cả thương tổn cũng phải tự mình chịu đựng cho rằng những chuyện cô ta làm chưa từng xảy ra sao, nếu như cô ta có thể chịu, con có thể thương hại mà khoan dung mà buông tha, coi như chưa từng xảy ra những chuyện kia.”

Lan phu nhân một mực trầm mặc, đột nhiên cảm thấy nàng thực cứng cỏi, cứng cỏi giống như cây sậy trước gió bấc vậy.

Bên trong vẻ hoàn mỹ lộ ra một tính cách không thể xâm phạm.

Lâm Hi Hi đứng dậy, một tầng ánh sáng mặt trời thản nhiên chiếu rọi trên người nàng, vẻ mặt nàng cũng từ trong âm lãnh bừng tỉnh lại, má lúm đồng tiền lộ ra một nụ cười nhợt nhạt, cầm cái nôi cùng cục cưng đi về phía trước.

“Phu nhân, người không đồng ý sao?” ’

Lan phu nhân lại cảm thấy được ánh mắt trong veo của tiểu nữ nhân này không chút che giấu gì cả, yên lặng theo nàng đi lên vài bước, nhẹ giọng hỏi, “Nếu con thực sự muốn làm như vậy, hiện tại con có cái quyền này mà.”

Lâm Hi Hi nhìn chằm chằm vào bộ dáng đáng yêu của cục cưng, trố mắt một cái: “Gì ạ?”

“Ý ta là, hiện tại con có quyền ra lệnh.” Lan phu nhân nhẹ nhàng hấp một hơi, “Hôn lễ của các con ta dự kiến tổ chức vào đầu tháng tới. Đến lúc đó con có thể nắm trong tay toàn bộ lâu đài này.”

Lâm Hi Hi hiểu được ý tứ của bà, trên môi tràn ra một nụ cười, tiếp tục hướng phía trước đi lên: “Phu nhân nói như vậy, là đang dọa con phải không? Vừa rồi con chỉ đùa giỡn một chút, người không phải coi là thật chứ?”

“Cái này . . .” Lan phu nhân vô cùng kinh ngạc, không rõ được rốt cục ý tứ của nàng là gì.

“Chuyện này để cho Dịch Dương xử lý đi . . .” Nàng nhẹ giọng nói, bên môi nở nụ cười ấm áp, “Anh ấy biết chừng mực hơn con, những lời vừa rồi của con đã hù dọa tới người rồi sao, chỉ cần khi cục cưng của con lớn lên không biết được đến những chuyện này, con sẽ không có suy nghĩ gì, khoan dung của con so với cô ta trợn mắt há mồm có lẽ là tốt hơn nhiều, cục cưng, con nói phải không?”

Nàng cúi người xuống nói chuyện, tóc lả tả xuống dưới, chạm vào ngón tay đứa bé, nó lại được một trận vui mừng mà đùa nghịch.

Tiếng cười như chuông bạc vang lên, Lan phu nhân nghe được lời của nàng trong lòng phảng phấp một trận hoảng hốt.

Ánh mặt trời chiếu rọi lên mặt đất, cô gái xinh đẹp tĩnh lặng như nước nhẹ nhàng đi tới, Lan phu nhân nheo mắt lại nhìn nàng, trong lòng có chút tâm tư khác thường, cô gái như vậy, đáng để yêu, đáng quý trọng, và quan trọng hơn là, trên người nàng luôn toát lên cỗ hơi thở thiện lương có lực hấp dẫn trí mạng, trách không được . . . .

Đây đã không phải là lần đầu tiên bà thấy cảm phục, trách không được Tần Dịch Dương lại sủng nàng như vậy.

Một tháng sau, hôn lễ xa hoa được tổ chức trong một giáo đường bên ngoài tòa thành.

Cô gái Phương Đông xinh đẹp lọt vào ánh mắt mọi người, bộ dáng e thẹn cúi đầu tĩnh lặng như nước hồ thu, lắng đọng mà lại sáng chói dưới ánh mặt trời, mị hoặc lòng người, uyển chuyển thanh nhã. Người đàn ông cao lớn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng nhẹ nhàng hôn lên, nụ hôn như vậy là cả đời hạnh phúc, pháo hoa lần lượt nổ tung, cánh hoa tung bay ngập tràn không trung.

Thề nguyện nắm tay đi trọn cuộc đời.

Lâm Hi Hi bị hắn ôm vào lồng ngực ngay trước tiếng vỗ tay hoan hô của mọi người, hai má ửng hồng như say men rượu, Tần Dịch Dương cúi đầu thì thầm gì đó.

Mà cách đó khá xa, Colin thật cẩn thận ôm đứa bé mềm mại trong lồng ngực, mặc cho nước miếng của nó dính bừa bãi trên người chính mình, phá hủy hình tượng cao lớn khí suất khiến người khác ghen tị của anh.

Hạnh phúc tới quá nhanh, Lâm