g ở thêm vài ngày
nữa ư? Hay là con đợi thiếu gia về luôn đi, ăn một bữa cơm rồi về cũng không
muộn mà!" Cũng đứng lên theo Hà Thu Nhiên, dì Trần lựa lời thuyết phục, hi
vọng cô sẽ ở lại thêm một chút.
"Không được!" Lắc đầu ngoe nguẩy, Hà Thu
Nhiên cười gượng, "Con đã xa nhà hai tháng rồi, con muốn sớm trở về gặp
mẹ." Xạo xự, hoàn toàn là viện cơ mà thôi!
Vấn đề ở đây chính là cô sợ đến lúc con cua đó trở về,
thế nào anh ta cũng lên án cô trước mặt dì Trần cho coi, vậy thì sẽ xấu hổ lắm.
Nói chứ, tuy cô không quan tâm anh có ở sau lưng nói
xấu cô hay không, nhưng nếu mà anh ta lại thẳng thừng nói trực tiếp trước mặt
dì Trần, cô sẽ cảm thấy rất ái ngại với dì.
Do đó cô muốn nhanh chân lẹ tay bỏ của chạy lấy người,
đến lúc con cua kia muốn nói xấu cô với dì Trần cái gì thì mặc kệ anh ta, dù
sao thì cũng chẳng phải nói trước mặt cô, mà cũng chẳng hề hấn gì tới cô cả!
Dì Trần đương nhiên không biết ý nghĩ gian manh này
của cô, tận tình thuyết phục lại an ủi, khuyên bảo cô một hồi lâu, nhưng cuối
cùng vẫn chỉ nhận được cái mỉm cười lắc đầu, cuối cùng đành phải từ bỏ ý định.
Sau đó Hà Thu Nhiên phấn khởi kéo hành ly đã thu xếp
sẵn, cầm đặc sản mà dì Trần đem về từ Mỹ, tung tăng hí hửng như con mèo bắt
được chuột rời khỏi khu nhà cao cấp đã ở suốt hai tháng nay, thẳng tiến đến nhà
ga.
Huuraaa! Cuối cùng cô cũng có thể bắt đầu nghỉ phép
tịnh dưỡng kiêm vui chơi của mình rồi.
-------------------------------------------
Hôm nay, thím Trần sẽ trở về!
Điều này cũng mang một ý nghĩa nhất định đấy! Cô gái
kia cũng sắp phải rời khỏi đây...
Trong văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Bàng Thị, Bàng
Sĩ Bân đang ngồi tại bàn làm việc giải quyết đống tài liệu trong tay, anh ngẩng
đầu nhìn về góc tường nơi cô gái kia từng ngồi xem tạp chí, hôm nay sofa lại
trống huơ trống hoắc, cả căn phòng điều hiêu, cảm giác trơ trọi xâm chiếm lấy
người anh, nét mặt anh ngẩn ngơ trong giây lát, nhưng chỉ trong tíc tắc lại
phát cáu.
Mẹ kiếp! Cô gái đó tốt nhất là mau mau rời khỏi đây,
anh tại sao lại phải cảm thấy buồn bã trơ trọi chứ?
Tức giận đến thở phì phò, khoé miệng anh nhếch lên,
muốn chuyên tâm tiếp tục làm việc, nhưng không biết tại sao chẳng thể nào tập
trung tinh thần được, ánh mắt cứ vô thức liếc nhìn về nơi sofa trống trải kia.
Cứ hết lần này đến lần khác, cuối cùng anh bực dọc bỏ
bút xuống đứng phắt lên, mặt mày chằm dằm bí xị, dù là thế anh cũng không quên
"trách nhiệm đi ngang" ra khỏi văn phòng. Tuy rằng cả đám thư ký cũng
đã quen nhìn cảnh tượng này rồi, nhưng cũng không kìm được mà len lén cười, anh
mặc bọn họ cười nhạo mình, vẫn khí khái hiên ngang đi vào thang máy.
Không lâu sau, anh đã ra khỏi cao ốc tập đoàn Bàng
thị, vẫy đại một chiếc taxi chở về nhà.
Hơn 10' sau về đến nhà, lúc anh vừa mới bước vào cửa
thì đã thấy dì Trần về rồi, còn đang ngồi ở phòng khách sắp xếp mấy đặc sản đem
từ Mỹ về.
"Thiếu gia, cậu về rồi!" Nghe thấy tiếng mở
cửa, thím Trần liền ngoảnh đầu ra cửa, nhìn thấy thiếu gia đã lâu không gặp, bà
lập tức tỏ ra ân cần tươi cười, vội vội vàng vàng đi ra đón, miệng thì không
ngừng hỏi thăm, "Vết thương của cậu sao rồi? Có còn đau không hả..."
"Thím Trần, tôi đã khoẻ lại nhiều rồi." Đối
mặt với người đã chăm sóc anh từ nhỏ đến lớn, vừa là quản gia vừa là người thân
của anh, cho dù tính khí Bàng Sĩ Bân cộc cằn đến đâu cũng thân thiết mỉm cười
gần gũi.
Xoay anh xoành xoạch cẩn thận xem xét một lúc lâu,
thím Trần lúc này mới phấn khích cười nói, "Cậu chẳng những không ốm đi,
mà còn mập mạp, da vẻ hồng hào, tinh thần sảng khoái nữa, tôi biết ngay nhờ Thu
Nhiên chăm sóc cậu là chính xác mà."
Cũng bởi vì ở công ty luôn nhớ tới Hà Thu Nhiên mà bị
phân tâm, Bàng Sĩ Bân vì thế mới dứt
khoát bỏ ngang công việc đi thẳng về nhà tìm người, giờ nghe thím Trần nhắc tới
cô, anh vội vàng hỏi gặng, "Nói đến Hà Thu Nhiên mới nhớ, cô ta đâu rồi,
sao không thấy cô ta trong nhà thế?"
"Thu Nhiên đã về nhà rồi." Không mảy may
nghi ngờ gì, dì Trần lập tức trả lời.
"Đã về nhà?" Bàng Sĩ Bân sửng sốt, lặng
người đi thật lâu.
"Đúng vậy!" Gật đầu, dì Trần đành trách mắng
Hà Thu Nhiên vài câu, "Con bé này thiệt là! Tôi kêu nó ở thêm vài ngày mà
nó một mực không chịu, kêu nó đợi cậu về rồi mọi người cùng nhau ăn một bữa
cơm, thế mà nó chỉ cười lắc đầu, tôi mới vừa về không bao lâu thì nó đã vội vã
xách hành lý đi rồi."
Cô gái ấy vậy mà đã đi rồi!
Bàng Sĩ Bân vẫn cứ nghĩ rằng cho dù thím Trần có trở
về thì cô cũng sẽ không rời khỏi ngay lập tức, ít nhất thì cũng đợi anh về, nói
lời từ biệt với anh đã chứ, thật không ngờ rằng cô ngay cả một lời từ biệt cũng
không nói, còn dám lén lút bỏ đi, thật là......thật là hết sức quá đáng!
Cảm giác bức bối và chút gì đó mất mát cứ âm ỉ trong
lòng, Bàng Sĩ Bân vô cùng tức giận, không nói hai lời liền lấy điện thoại gọi
cho "kẻ đầu sỏ" nào đó, không lâu sau đầu dây bên kia truyền đến
giọng nói tràn ngập vui sướng, "A lô", anh tức thì hét rống lên -----
"Cô cuối cùng là có ý gì? Không nói không rằng đã
bỏ đi, cô có biết cái