Trên thực tế thì người
lãnh đạo cao nhất của Tập đoàn Hồng Lâm này công tư phân minh, từ khi cô “may mắn” được đề bạt lên chức thư ký Tổng tài thì hai người chỉ có
trao đổi công việc, chưa bao giờ nói chuyện riêng tư, lúc nãy hắn đột
nhiên hỏi thăm bệnh tình bà cô, lòng cô bất giác run lên.
Hỏng bét rồi! Chuyện mà Tôn Phái Tình nói chẳng lẽ biến thành sự thật?
-Vậy thì tốt rồi!
Gật gật đầu, Nghiêm Sĩ Tuyển không thèm nhắc lại, cúi đầu xem công văn, bình thường như cũ.
Ôi… Tổng tài chỉ là thuận miệng hỏi thăm, chuyện đó không thành sự thật, may quá!
-Nếu không còn gì…, tôi xin phép ra ngoài trước.
Chân Như Ý, thầm thở dài một hơi, không thấy sếp ai bảo gì nữa, Chân Như ý vội xoay người rời đi.
-Đúng rồi! Thư ký Chân, bà cô nằm ở bệnh viện nào? Đợi lát nữa có
cuộc hẹn với Tổng tài Vương, trước cuộc hẹn đó tôi thuận đường muốn đi
thăm bà cô một lát!
Đột nhiên giọng nam đang ngồi ở bàn không nhanh không chậm vang lên.
Lời này vừa nói ra thì thấy người cô thư ký hơi lảo đảo, quay đầu
nhìn người ngồi ở bàn làm việc kia đang ngước mắt cười dò xét mình,
khuôn mặt trắng nõn không tỳ vết của cô đã sớm mỉm cười vì “được yêu mà
lo sợ”.
-Tổng tài, công việc của anh bề bộn, thời gian của anh vô cùng quý
báu, làm sao tôi dám mặt dày lấy lý do bà ốm để chiếm dụng thời gian của anh? Nhưng ý tốt của anh tôi sẽ nói cho bà nội tôi biết.
Đôi mắt sáng ngời tràn đầy sự cảm kích, miệng lưỡi vô cùng thành khẩn.
Nếu như bây giờ là hai ngày trước, hắn nhất định sẽ bị vẻ mặt đó của cô lừa gạt, tin hết lời cô nói, nhưng hiện tại…
Như đang nghĩ tới chuyện gì, Nghiêm Sĩ Tuyển, cười vô cùng tao nhã, lời nói cũng tao nhã mà cự tuyệt:
-Trăm nghìn lần cô đừng nói là mình mặt dày! Cô đã là cấp dưới cùng
công tác với tôi được hai năm, là trợ thủ đắc lực của tôi, lúc này bà cô bị ốm, tôi là sếp cũng nên đến thăm, tỏ một chút thành ý…
Ôi mẹ ôi! Nụ cười kia…
Nụ cười kia… Hai năm qua làm thư ký cho hắn, cô hiểu rất rõ khi nào hắn nở nụ cười kiểu này!
Nhớ lại lần trước, khi cô nhìn thấy nụ cười này, lúc đó là chưa đầy
một tháng trước, vị Tổng tài này đối phó với công ty đối thủ, làm cho
công ty đó tổn thất nghiêm trọng, cổ phiếu rớt giá thảm hại, đến nay vẫn chưa thể hồi phục.
Sau lưng chảy xuống hai giọt mồ hôi lạnh, da đầu Chân Như Ý run lên,
vẻ mặt không hề biến đổi, khóe miệng luôn luôn duy trì độ cong mà mỉm
cười:
-Bà nội tôi cùng người nhà đều ở miền nam, rất khó thuận đường để đến thăm, nhưng Tổng tài có tâm là được rồi, thật sự cảm ơn sự quan tâm của anh.
-Miền nam? Vậy thì thật đáng tiếc.
Lời nói tràn ngập sự tiếc nuối.
-Đúng vậy! Thật sự rất đáng tiếc.
Gật đầu phụ họa theo, tiếc nuối theo hắn đến vạn phần.
Nhìn thấy vẻ mặt cô, Nghiêm Sĩ Tuyển hơi hơi nhíu mày, bên môi vẫn cười nhạt một cách tao nhã, thậm chí ngày càng tao nhã hơn.
-Nói như vậy, có phải ngày kia thư ký Chân đang ở miền nam?
- Đúng vậy! Đúng vậy!
Lấy cười để chế cười, có người nói dối không chớp mắt, mặt hoàn toàn không đỏ, hơi thở không hề gấp.
-Sáng sớm hôm kia tôi đã về miền nam, mãi cho đến tối hôm qua mới vội vàng quay về Đài Bắc.
-Vậy thì cô thật là vất vả!
Gật đầu, khuôn mặt Nghiêm Sĩ Tuyển đầy vẻ thông cảm, nhưng lại ném ra một quả bom không nặng mà cũng chẳng nhẹ nổ vang trời cho cô:
-Hôm kia tôi thấy ở chỗ ngồi ngoài trời của một quán cà phê có một
người rất giống cô, nếu cô không nói là cô về miền nam, tôi còn tưởng cô gái kia chính là cô cơ đấy!
Đoàng!
Chỉ cảm thấy một tiếng nổ ầm ầm vang lên trong đầu, trong nháy mắt
Chân Như Ý thấy trời đất trở nên tối đen, trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn
ba giây, sau đó đột nhiên hoàn hồn, cuống quýt lấy lại tinh thần, khóe
miệng co giật cười gượng không thôi:
-Có nhiều người lớn lên rất giống nhau, huống hồ tôi có một khuôn mặt rất phổ thông đại chúng, ha ha ha…
Mẹ ơi! Rốt cuộc cô đã làm chuyện gì xấu? Chuyện không mong muốn đã
thành sự thật, nhưng chuyện đã đến nước này, có đánh chết thì tuyệt đối
cũng không thể nhận.
-Đúng thật! Nhiều người lớn lên rất giống nhau…
Khẽ mỉm cười đầy hàm ý.
-Cũng không hẳn là như thế!
Hắn không nói thêm gì, Chân Như Ý cũng không ngu đến mức tự mình chui đầu vào rọ, lập tức giả ngu gật đầu phụ họa liên tục, hơn nữa còn kiếm
cớ chuồn đi thật nhanh.
-Tổng tài, nếu không còn chuyện gì…, tôi đi ra ngoài trước, không quấy rầy anh làm việc.
Coi như trong ba giây nhìn thấy sắc mặt cô biến đổi sau đó lại trở về bình thường, bình tĩnh trả lời, Nghiêm Sĩ Tuyển cũng không nói thêm gì, cười nhạt làm người khác kinh hãi khiến cô hận muốn chạy thật nhanh
nhưng phải từ tốn mà đi.
Cho đến khi nhìn thấy bóng dáng mặc đồ công sở kia biến mất sau cánh
cửa, khóe môi hắn cười đầy hứng thú, đáy mắt lóe ra ánh sáng…
Lúc trước, phòng nhân sự sắp xếp thư ký cho hắn, bởi vì các thư ký
“quá mức nóng bỏng”, hắn tức giận sa thải hết, bực mình rằng công ty này không có nổi một thư ký có thể trọng dụng được ở bên người, cho đến khi có một bản báo cáo đưa đến phòng Tổng tài, bản báo cáo này không những
không lộn xộn, được sửa vô cùng chính xác rõ ràng, làm cho
