đánh chết con hồ ly xấu tính này, các phóng viên tin tức nhân tiện nhào bổ tới hỏi tới tấp!
Tin tức Đài Loan trong ngày kết thúc, Chân Như Ý không nói gì trừng
mắt nhìn hắn rất lâu, cuối cùng nhìn lên trần nhà, sau đó mới nở nụ cười không phải giả tạo mà là nụ cười xuất phát từ nội tâm.
-Cảm ơn anh.
Trong lúc nguy cấp, người bình thường thường chỉ nghĩ đến bản thân
mình trước tiên, không ngờ hắn lại lấy thân mình bảo vệ cô, cả người cô
không bị thương, một cọng tóc cũng không bị làm sao, hôm nay cô có thể
đứng ở đây, quả thật phải cám ơn hắn rất nhiều.
*
Trong hai năm tiếp xúc, lần đầu tiên hắn thấy cô chân thành, tha
thiết đến vậy, tâm ý trăm phần trăm mỉm cười, rõ ràng là khuôn mặt bình
thường, nhưng trong nháy mắt, Nghiêm Sĩ Tuyển lại cảm thấy tất cả ánh
mắt trời rực rỡ đều tập trung quanh người cô, xinh đẹp, quyến rũ, rất
gợi cảm một cách tự nhiên… Tim đập thình thịch!
Tim đập lệch nhịp, hơi thở của hắn trở nên căng thẳng, thấy mình hơi thất thố, hắn giả ho nhẹ một tiếng, cười một cách dịu dàng:
-Đừng khách sáo.
Aizzz… Hắn hiểu cô cảm ơn mình về cái gì.
-Ưm… Tôi không quấy rầy anh nghỉ ngơi nữa…
Nhẹ nhàng gãi đầu, Chân Như Ý cảm thấy mình nên rời đi, dù sao tiếp tục ở lại đây cũng rất kỳ lạ.
-Cô không quấy rầy tôi nghỉ ngơi.
Giống như nhìn ra vì sao cô rời đi, Nghiêm Sĩ Tuyển cũng không để cô đi một cách đơn giản vậy.
-Ừm, tôi hình như còn hơi sốt, đầu choáng váng, tôi đi về trước nghỉ ngơi…
Cái khó ló cái khôn, cô nghĩ có thể lấy lý do mình đang bị cảm làm cái cớ ra về.
-Còn sốt?
Đáy mắt hiện lên ánh nhìn quái lạ, hắn nở nụ cười thú vị.
-Tôi nhớ rõ hôm qua y tá đã cho cô uống thuốc hạ sốt, một giờ trước
nhiệt độ cơ thể hoàn toàn bình thường, bác sĩ nói cô ngủ hai ngày liền,
bị cảm cũng đã khá hơn, cô xác định cô còn sốt? Muốn nhờ tôi bấm chuông
gọi y tá đến đây xem lại cho cô không?
Aizzz… Hắn chờ xem cô phản ứng như thế nào.
-Khám, tiêm? Không cần, không cần!
Từ nhỏ đến giờ cô sợ nhất là tiêm, khua mạnh hai tay, gấp giọng kêu lên:
-Đột nhiên tôi thấy không còn choáng váng nữa, cũng thấy người khá hơn rất nhiều, thực sự không cần phiền đến y tá đâu!
-Thật sự rất tốt? Đừng cậy mình khỏe nhớ!
Nhìn thì như quan tâm, thật ra là đang chỉnh cô.
-Không phải tôi cậy khỏe đâu, thật sự là tôi khỏe mà!
Bối rối gật đầu, ra sức mà gật, cô thật sự rất muốn khóc.
Aizzz… Vừa mới tỉnh lại cô đã cảm thấy bệnh trạng của mình biến mất
rất nhanh, thân thể cũng thoải mái hơn, nhưng cô lấy cớ này tránh người
không được sao?
Cứ phải đối đầu với cô mới chịu được sao?
Chân Như Ý cảm thấy lòng mình phẫn nộ đến cực điểm, lấy cớ mình bị
cảm chưa khỏi, bây giờ lại không thể đi được, ngược lại còn bị bắt tiêm, mất nhiều hơn được, chỉ có thể cố hết sức vắt óc ra tìm lý do khác, lúc này có một bóng người đẩy cửa đi vào…
-A Tuyển, cháu cảm thấy như thế nào? Bà nội vừa mới hỏi bác sĩ…
Nghiêm lão phu nhân, một người nhỏ gầy, nhưng lại khỏe mạnh, kỳ nữ
một tay gây dựng nên Tập đoàn Hồng Lâm vừa nói chuyện vừa vào phòng
bệnh.
Trên khuôn mặt già nua của bà đầy những nét sương gió qua năm tháng,
nhìn không ra chút khôn khéo, giỏi giang nào thể hiện trên thương
trường, đây chính là bà nội của đứa cháu hiền lành, hòa ái này.
-Bà nội, đừng nói chuyện này nữa.
Cười khẽ cắt ngang lời nói của bà lão, Nghiêm Sĩ Tuyển không quên thay hai người giới thiệu.
-Bà nội, đây là thư ký bên cạnh cháu, Chân Như Ý, cháu nghĩ hẳn hai
ngày nay bà nhìn mặt cô ấy khi ngủ rất quen thuộc, thư ký Chân, đây là…
-Tôi biết.
Cười một cách vội vàng, Chân Như Ý vội vàng chào hỏi:
-Xin chào lão phu nhân.
Ai da! Lúc trước khi Nghiêm lão phu nhân chưa về hưu, lúc đó cô ở Tập đoàn Hồng Lâm chỉ là một thư ký nhỏ bé, bởi vì chức vụ rất nhỏ, mặc dù ở công ty cô cũng từng nhìn thấy lão phu nhân từ rất xa, nhưng khẳng định bà lão này không có ấn tượng gì với một thư ký nhỏ nhoi như cô.
Sau này Nghiêm Sĩ Tuyển về nước tiếp nhận công ty, tuy cô bất ngờ
được thăng làm thư ký bên cạnh Tổng tài, nhưng không giống như người
khác, dùng việc công để làm chuyện riêng, ngược lại công và tư cực kỳ rõ ràng, trừ chuyện làm việc và giả làm bạn gái Tổng tài đến tham dự các
bữa tiệc thì chưa bao giờ hắn yêu cầu cô làm chuyện gì riêng tư cả.
Mà hai năm nay hắn tiếp quản công ty, Nghiêm lão phu nhân giao hết
cho cháu nội mình nắm mọi việc trong tay, rốt cuộc chưa từng nhúng tay
vào việc gì, ngay cả cửa lớn của công ty cũng chưa từng bước quá nửa
bước.
Theo tình huống này, tuy rằng là thư ký bên cạnh Tổng tài, theo lý mà nói thì đã sớm tiếp xúc với Nghiêm lão phu nhân, nhưng trên thực tế
là…. không hề có! Cô và Nghiêm lão phu nhân chưa bao giờ tiếp xúc với
nhau, mãi cho tới hôm nay.
Lúc vào phòng bệnh, trong lòng lão phu nhân tràn đầy ý định mình hỏi
thăm sức khỏe cháu ruột, nhưng cuối cùng lại đứng ở một bên thăm hỏi ân
cần Chân Như Ý, có thể nhìn rõ sự xinh đẹp lúc còn trẻ qua nét cười trên gương mặt bà.
-Thư ký Chân, cháu tỉnh rồi? Nếu không tỉnh, ta còn tưởng cháu bị bệnh gì nặng lắm, chưa khám ra bệnh.
Lời của bà lão vừa n