ba tiếng đồng hồ, tất cả đều là con không tốt.”
Táp Nhĩ mang theo vẻ áy náy ngăn cản La Lam trách cứ Hạ Dĩnh, thái độ thành khẩn không
chê vào đâu được, chỉ có đôi mắt đen cùng lời nói chứa hàm ý kia để lộ
sự tà ác của hắn.
“Anh…anh nói bậy bạ gì đó!” sao hắn lại miêu tả quan hệ của bọn họ mập mờ như thế chứ? Nếu mẹ hiểu lầm thì làm sao bây giờ?
“Bác gái, xem ra
Hạ Dĩnh thật sự không chào đón con, con thấy, con vẫn nên đi trước, bây
giờ cũng chỉ vừa qua hai giờ khuya, hẳn là còn xe.” Táp Nhĩ tiếp tục hát cũng tranh thủ lấy sự cảm thông của La Lam.
“Tổng giám đốc Đế Tư, Tiểu Dĩnh không phải có ý kia, cậu dù sao cũng đừng hiểu lầm, cũng
đã trễ thế này, còn phiền cậu đưa nó về, thật sự là xấu hổ, mời cậu nhất định phải ở đây một đêm, chẳng qua nơi này của chúng tôi chỉ là một chỗ nhỏ bé, ủy khuất cho cậu rồi.” La Lam cố sức an ủi giữ lại.
“Bác gái, bác quá khách sáo rồi, vậy con phải làm phiền rồi. còn nữa, bác cứ gọi con Táp Nhĩ là được rồi.”
Táp Nhĩ nở nụ
cười đủ khiến người khác ‘thần hồn điên đảo’ với Hạ mẹ, nhưng ánh mắt
liếc về phía Hạ Dĩnh thì bên trong lại lóe lên tia sáng thắng lợi.
Tên ghê tởm này! Nếu thực muốn đi, thì đã quyết định sớm rồi, sao còn có thể ‘mặt dày mày dạn’ mà kéo dài đến bây giờ!
Hạ Dĩnh mở to dôi mắt bị lửa giận thiêu đốt, hung hăn trừng mắt với tên hồ ly gian xảo
kia, cằn môi, cố gắn kiềm ném lời mắng chữi sắp sửa phun ra, cuối cùng
cô hít sâu, mỉm cười xoay người nói với mẹ: “Mẹ, không còn sớm, chúng ta đi ngủ đi! Còn anh…thì ngủ ở phòng khách đi.” Hạ Dĩnh chỉ chỉ cái sofa
trước mặt.
“Làm sao có thể?” La Lam phản đối,:”Táp Nhĩ con ngủ ở phòng bác, giường ở đó khá lớn, bác dẫn con đi.”
La Lam hoàn toàn bỏ qua sự kháng nghị của Hạ Dĩnh, dắt tay Táp Nhĩ, xoay người đi về phía phòng bà.
Ngay lúc xoay người, một cảm giác hoa mắt chóng mặt lớn hơn nhanh chóng kéo đến.
“Bác gái, bác không sao chứ?” Táp Nhĩ kịp thời đỡ lấy bà.
“Mẹ, mẹ có khoe không?”
“Không…mẹ không….” La Lam muốn gắng gượng tỉnh lại, ngược lại lại bị bóng tối xâm chiếm rồi.
“Mẹ! mẹ…mẹ…”
“Bác gái…bác gái…”
Hạ Dĩnh mang theo tâm trạng lo lắng không yên, sốt ruột không thôi, khổ sở ở bên ngoài phòng cấp cứu chờ đợi tin tức của mẹ.
“Kể từ sau khi mẹ được đưa phòng cấp cứu, Hạ Dĩnh vẫn cứ như pho tượng vậy, vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa kia!”
“Bác gái sẽ không có chuyện gì đâu, em đừng lo lắng!”
Táp Nhĩ đứng trước mặt cô, chặn lại sự rối loạn như cái gai trong lòng cô, tựa như thay cô che chắn tất cả lo lắng sợ hãi.
“Ừm…” Hạ Dĩnh đè nén nước mắt cả một đêm, cuối cùng lại ở trong giọng nói nhẹ nhàng an ủi của Táp Nhĩ, mà trút ra ngoài.
Táp Nhĩ vừa lau mặt cho cô, vừa an ủi cô: “Không có gì đâu, đừng khóc, nước mắt của em sẽ khiến tôi đau lòng.”
Nghe vậy, lòng Hạ Dĩnh không ngừng cuồng loạn, tay của cô cũng bởi vì lời nói tràn đầy thương tiếc của Táp Nhĩ mà run rẫy!
Hắn không thật lòng!
Hạ Dĩnh ngước đôi mắt đẫm lệ lên, ngưng mắt nhìn Táp Nhĩ, cố gắn từ trong đôi con ngươi
thâm thúy kia, tìm ra một chút ‘hư tình giả ý’, hay là sự vui đùa cũng
được, nhưng ngoại trừ tràn đầy nhu tình ra, không có gì cả.
Không…đừng! Hạ Dĩnh hoảng hốt dời mắt, chợt đẩy Táp Nhĩ ra, ôm thật chặt lấy chính mình.
Đừng ở lúc cô yếu ớt nhất, đến chiếm lấy trái tim cô, lòng của cô sớm đã vô lực chống đỡ, chỉ có cô vẫn không đủ thành thực để đối mặt với chình mình, bởi vì cô
sợ một khi mở rộng lòng mình, cô sẽ đắm chìm trong chiếc lưới tình do
hắn dệt ra, không thể tự thoát ra được. Mà cô biết rõ chiếc lưới tình
đầy cạm bậy giả dối kia, chỉ cần cô sa vào một lần, sẽ lập tức vui vẻ
quên mình nhảy xuống, cuối cùng chịu tổn thương chính là thân thể cô,
chịu đau xót là lòng cô, cô thua không dậy nổi.
“Đừng kháng cự tôi vào lúc này.” Táp Nhĩ kéo người Hạ Dĩnh vào trong lòng: “Để tôi chia sẻ tất cả lo lắng sợ hãi của em.”
Ở trên đường đến bệnh viện, Hạ Dĩnh như người mất hồn, làm hắn nhìn rất đau lòng,rất không muốn.
Bờ vai gầy yếu như vậy, làm sao chịu đựng được những gánh nặng như vậy?
Cô không chỉ gợi
lên hứng thú của hắn, loại hứng thú này bây giờ còn biến chất, trỡ thành một hạt giống tình yêu, mọc rễ, nảy mầm ở trong lòng hắn, khiến hắn
muốn cẩn thận che chở bụi cậy nhìn có vẻ kiên cường này, thực ra là ‘ái
mầm’ yếu đuối.
Cái ôm của Táp Nhĩ ấm áp làm sao, khiến cô không muốn giẫy giụa nữa rồi…
Trước kia, cô vẫn luôn nghĩ, có thể dựa vào một lồng ngực rắn chắc ấm áp, không biết có cảm giác gì?
Lúc này cô biết, cảm giác ấm áp đó tựa như được quay về nơi thuộc về mình, hơn nữa làm sao cũng không nỡ rời đi.
Dù cho biết kết
quả trầm luân, sẽ khiến cô đi đến hủy diệt, nhưng cô vẫn quyết định quý
trọng sự ngọt ngào không biết lúc nào sẽ kết thúc này.
Cảm thấy người
trong lòng không giẫy giụa nữa, thậm chí còn vòng tay lên cổ hắn đáp lại thâm tình của hắn, Táp Nhĩ vui mừng không thôi!
Hắn hơi kéo ra
chút khoảng cách của hai bên, dịu dàng lướt qua gò má cô, thâm tình nhìn gương mặt tiều tụy nhưng vẫn xinh đẹp của cô, sau đó, lại thả nhựng nụ
hôn vụn vặt mà dịu dàng xuống gương mặt tái nhợt của cô.
