Pair of Vintage Old School Fru
Tổng Giám Đốc Không Tốt

Tổng Giám Đốc Không Tốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321483

Bình chọn: 9.5.00/10/148 lượt.

, cô tin hắn không có, bởi vì bóng lưng nằm ở trên giường cuộn lại thoạt nhìn rất cứng ngắc, cũng rất. . . . . . Hiu quạnh.

Cô mới vừa rồi sửa sang lại một chút, trong lúc vô tình phát hiện hộp cứu thương, suy nghĩ lần nữa lại khó hiểu.

Hắn muốn muốn bôi thuốc sao?

Quên đi, mục đích hôm nay cô đến không phải là như vậy sao!

Cô hướng hắn đi tới, tựa hồ nhìn thấy bả vai rộng của hắn khẽ cứng một chút.

Hắn không hy vọng cô đến gần sao?

Tạ Kiệt An cắn cắn môi, khi quỳ nửa người ngồi xuống sau lưng hắn.

Khoảng cách của hai người kéo gần lại,cô có thể cảm nhận được cảm giác mãnh

liệt từ trên người Đường Chính Hạo truyền tới cái cảm giác khẩn trương. . . . . .

Hàm răng cô khẽ cắn, thử dò xét vươn tay ra ──

Cứu! Mắt kiếng của cô bị đánh bay ra, rơi xuống mặt đất.

Kiệt An ngu ngốc, cô không nghĩ tới phản ứng của hắn sẽ kích liệt như thế, hắn ── đáng chết!

Hắn thậm chí thiếu chút nữa đánh tới mặt của cô!

Kinh ngạc cùng tức giận đồng thời cô không có mắt kính che cặp mắt, tầm mắt của cô cùng hắn đối mặt.

Con ngươi màu đen của hắn giống như hai cái hố không thấy đáy vực sâu, lộ ra một loại bình tĩnh nguy hiểm.

Tạ Kiệt An cảm giác nhịp tim tựa hồ dừng lại, vẻ mặt như vậy của hắn, hoàn toàn không ở trong dự tính của cô, cô không khỏi cảm thấy không biết

làm sao.

"Tôi. . . . . . Tôi chỉ là muốn xem tay anh."Cô hắng giọng, muốn mình trấn định, sau đó chỉ chỉ tay bị thương của hắn.

Vết thương băng bó đơn giản bởi vì vừa mới cử động nay lại bị vỡ ra, cô

nhìn thấy kinh người, ở trên băng gạc máu đỏ thẫm dính vào.

Bất ngờ, Đường Chính Hạo nhìn chằm chằm cô, không nói một câu nào mà đem bàn tay đến trước mắt cô.

Mặc dù cô kinh ngạc, nhưng cũng không cho hắn cơ hội hối hận . Ai biết tính khí bất định của hắn, có thể hay không sau một giây lại thay đổi chủ ý?

Cô tốt nhất nhanh lên một chút đạt mục đích mình tới nơi này, sau đó nhanh một chút rời đi, chớ cùng hắn dây dưa.

Không tệ, chính là như vậy!

Nghĩ đi nghĩ lại,cô nhẹ nhàng gỡ dỡ bỏ băng gạc, vết thương trong nháy mắt hiện ra!

Vết thương dài khoảng 10 cm! Mặc dù phía trên đã vá lại. . . . . . Cô kinh

hãi nhìn chằm chằm vết thương xấu xí kia, lông mày Tạ Kiệt An nhíu lại

một cái, lặng lẽ nhanh chóng kiểm tra vết thương rồi mới bôi thuốc.

"Lần sau đừng đi tìm Mông Cổ đại phu! Hắn cũng chỉ là vá mèo, vá chó." Cuối cùng, cô bất mãn, thời điểm băng bó, vừa nói.

"Cho huynh đệ tôi một chút thời gian, bọn họ lần sau có lẽ có thể ở phía

trên thêu đóa hoa." Giọng nói trầm thấp lộ ra một dạng bình tĩnh nguy

hiểm, làm rung động lòng của cô.

Ý tứ của hắn . . . . . Kiệt An còn không kịp ngẫm nghĩ, đột nhiên bị hắn dùng sức kéo vây ở vách tường!

"Anh . . . . . Đường Chính Hạo anh làm gì? ! Để cho tôi đi!" Bình tỉnh của

Tạ Kiệt An nhất thời đều bị vứt xuống một bên, đôi mắt xinh đẹp của cô

lóe ra vẻ kinh hoảng, nhìn chằm chằm hướng hắn.

"Tại sao cô phải đi?" Tròng mắt bình tĩnh nổi lên mạnh mẽ, nó toát ra loại ánh sáng đỏ tươi."Bởi vì đồng tình? !"

"Tôi không có! Anh để cho tôi đi. . . . . . Anh đừng tới đây!" Cô nhìn chằm

chằm hắn ngày càng đến gần, cô kinh hoảng đem đôi tay chống đỡ lồng ngực của hắn.

"Ha ha, cô nghĩ một con thú dã bị thương, khi con mồi

tự nhiên nhích lại gần sẽ nên làm gì ?" Đáy mắt hắn lóe lên màu đỏ rực,

Đường Chính Hạo lạnh lùng cười nhạo một tiếng.

"Tôi . . . . . Tôi không có hứng thú!" Cô đẩy hắn ra.

"Hắn sẽ đem cô xé rách, từng miếng từng miếng ăn vào trong bụng." Hắn cười lạnh, tiến gần tới trước mặt của cô, lộ vẻ đầy ý đồ.

Tạ Kiệt An thở ra một hơi khí lạnh, ngay sau đó, cô không chút nghĩ ngợi giơ tay hướng tới hắn vung tay tát vào mặt hắn.

"Đường Chính Hạo cái tên đáng chết này! Tôi không cần biết anh oán hận mẹ anh

như thế nào! Tôi bất kể mẹ anh làm cái gì đối với anh, tôi tới, chỉ là

bởi vì tôi muốn để cho mình tốt hơn, muốn biết tên khốn kiếp, anh bị

thương có làm sao không?

" Hai ngày trước tôi không gặp được anh, liền cảm thấy khó chịu! Tôi không giải thích được như thế nào lại có

loại nhớ thương tên đáng chết như anh! Tên chết tiệt anh còn lâu tôi mới đồng tình, tên chết tiệt anh có nghe rõ chưa? ! Cái người khốn kiếp

này, tên đại khốn ! Anh──"

Cô mắng thẳng vào hắn, đột nhiên cô chợt ngậm miệng lại .

Ông trời. . . . . . Cô mới vừa đang nói cái gì? Tạ Kiệt An ảo não rên rỉ.

Thế nào. . . . . . Lời này nghe tới cũng rất giống mình. . . . . .

Cô hơi giật mình nuốt xuống, nhìn lên thấy hắn tựa hồ cũng ngây dại. Chỉ

là, không biết là bởi vì một cái tát kia, hay là bởi vì những lời kia

của cô?

Gân xanh Đường Chính Hạo nổi lên, dần dần bị vuốt lên.

"Cô. . . . . ." Đôi mắt hắn nheo lên, tay từ từ nâng lên."Đánh tôi?"

"Đường Chính Hạo, quân tử không động thủ, con trai không đấu cùng con gái, đại trượng phu không đánh nữ nhân!"

Cô cho là hắn sẽ đánh lại cô, Tạ Kiệt An sợ tới mức hai tay vội vàng gắt gao ôm chặt lấy hai gò má của mình.

Nhìn theo cử chỉ buồn cười của cô, Đường Chính Hạo mím chặt khóe miệng cơ hồ có thể sẽ bật cười lên.

"Những lời cô vừa nói. . . . . . Giống như lời tỏ tình!" Hắn vuốt gò