Tổng Giám Đốc Không Tốt

Tổng Giám Đốc Không Tốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322245

Bình chọn: 8.00/10/224 lượt.

hai giây, ba giây. . . . . .Bốp! Chợt ý tưởng Đường Chính Hạo lóe lên.

"Em. . . . . . Em không phải cho rằng anh. . . . . ." Thoáng chốc, hắn đã

hiểu chuyện gì xảy ra."Anh không phải cố ý! Tối hôm qua anh có vị huynh

đệ tổ chức sinh nhật, bọn anh giúp hắn chúc mừng, kết quả mọi người chơi đ ùa, luân phiên chế tương cà làm cho dính khắp người. . . . . . Em. . . . . . Em đừng tức giận nha! Lần sau. . . . . . Lần sau. . . . . ."

"Nếu có lần sau nữa, em cả đời đều không cho anh gặp em !"

Thật ra thì nhìn hắn cao lớn, nhìn bộ dáng hắn nắm chặt đầu không biết tại

sao cô cảm thấy rất buồn cười, trong lòng cô tức, nhưng bất giác cũng

tiêu mất hơn phân nửa. Chỉ là cái loại đó cảm giác giống như từ đầu đến

chân nhiệt độ lạnh như băng, thật sự làm cho người ta rất kinh hãi! Cô

nghĩ nhất thời không cách nào quên được .

Nghe vậy, khuôn mặt

cương nghị lãnh khốc đầu tiên cảm giác cứng đờ, tiếp theo môi mỏng cong

lên, hắn cười gian nói: "Như vậy anh bây giờ có thể đụng em đúng không?"

"Không được!" Bàn tay trắng nõn của cô ngăn cản dục vọng đang muốn hôn cô.

"Tại sao? Thời gian này anh không có trốn học, cũng không có tìm người gây chuyện, tại sao không thể đụng?"

Cũng bởi vì lần trước hắn không cẩn thận làm một trận, thật bất hạnh lại bị

cô nghe được tin tức đó, kết quả hại hắn bị cấm dục một tháng .

Ghê tởm, hắn từ từ nếm qua đóa hoa tiểu anh túc này sau, cái bông hoa này,

tựa hồ cũng không hấp dẫn được sự chú ý của hắn, không bao giờ muốn

hướng bên ngoài phát triển, thật khiến cho người ta có chút không cam

lòng!

Hừ hừ, nhưng mà Đường Chính Hạo hắn có thù phải trả, bỏ

lệnh cấm kia, một đêm để cho cô ở bên trên người mình làm cho cô mệt lã

người mới tha cho cô.

"Anh đừng mơ tưởng giữa ban ngày mà hủy đi xương em!" Cô gắt giọng.

"Lần này anh sẽ rất dịu dàng." Vừa nói, hắn vừa giống như hiền lành

lại,trước mắt như con mèo ngoan một loại, an tĩnh lại ôn nhu hôn nhẹ mu

bàn tay trắng như tuyết của cô.

"Mẹ em buổi trưa nấu mì sườn, bà

nhìn thấy xe gắn máy anh dừng ở Tiền viện, nghĩ thầm anh có thể không có đi ra ngoài, vì vậy muốn em mang một ít tới đây."

Không có đi ra ngoài, liền biết hắn sẽ không có ý định đi mua thức ăn, tủ lạnh hắn từ

trước đến giờ rỗng tuếch, cũng khó trách mẹ cô lại nhiệt tình như vậy,

đối với đứa trẻ sát vách này, từ ngày dọn tới, mẹ cô liền đặc biệt chú

ý.

Vẫn cứ xụ mặt, Kiệt An cố gắng để cho chính mình xem nhẹ nhiệt độ đôi môi kia rơi vào khuỷu tay cô.

"Cho nên?" Hắn cúi đầu thở dài, lưỡi nóng liếm khắp ngón tay ngọc ngà nắm ở trong tay.

Giọng điệu cô nhẹ nhàng, quả thật rất muốn rên rỉ."Cho nên em không thể ở lại quá lâu. . . . . ."

"Cứ như vậy?" Hắn lộ ra nụ cười ác ma mê hoặc lòng người.

"Cứ như vậy. . . . . . Đường Chính Hạo, anh đem áo sơ mi trả đây!"

"Không, chớ hòng mơ tưởng!" Hắn đang ở trên giường lần nữa đè lên cô, cự chưởng từ dưới xông vào phía dưới áo cô, đụng vào nơi đẫy đà của cô thì cô thở khẽ ra tiếng.

"Mẹ em sẽ hoài nghi. . . . . ."

"Yên tâm,

anh sẽ làm không quá lâu." Dục vọng mãnh liệt làm hắn không thể suy nghỉ được gì khác, hắn hoàn toàn không có chú ý mình đang nói cái gì.

Hả? Nháy mắt đôi mắt đẹp bổng rực rở.

"Anh biết mình đang nói cái gì không?"Cô cười khẽ, trong lòng tràn đầy vui

vẻ đối với người đàn ông này, cô cũng không kìm hãm được nữa, đưa tay ôm lên gáy của hắn.

Đường Chính Hạo ngẩn người, tiếp theo đột nhiên hiểu ý.

"A, đều do em! Em là tiểu ma nữ để cho anh thất bại đấy!" Hắn hơi cáu lầu

bầu một tiếng, nhìn cô ở trong lòng mình cười khanh khách không ngừng,

khẽ mím môi, miệng hắn bất giác cũng cười, lộ ra nụ cười thật to, từ đáy lòng lộ ra tiếng cười vui vẻ ──

Đúng vậy, hắn là vui vẻ mà cười cười, mà cũng chỉ có cô mới có thể thấy được.

"Còn cười!" Gở mắt kiếng của cô xuống, hắn cực kỳ giận dữ cúi đầu xuống,

tròng mắt đen cũng là nhẹ nhàng đầy nụ cười."Anh bảo đảm đợi khi làm

xong em sẽ tuyệt đối cũng không thể cười nổi nữa."

Những lời này không phải là cảnh cáo mà thôi, trong thời gian kế tiếp, hắn xác thật thực tế bọn họ.

Hắn làm cho cái miệng nhỏ nhắn, trừ vội vàng ngâm nga thở dốc, còn ngâm nga thở dốc.

☆ ☆ ☆

Xuân đi, Hạ đến, rất nhanh, qua ít ngày nữa, hoa phượng vừa nở.

Gần đây, Tạ Kiệt An trừ vội vàng chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp sắp tới,

ng ra mặt khác,cô cũng đang mong đợi ngày đáng nhớ nhất của hai người sớm đến.

Ở trong lòng cô tràn đầy mong đợi, ngày này rốt cuộc đã đến.

Đêm nay, cô đáp ứng yêu cầu của hắn, ở trong phòng tối đặt những ánh nến nhỏ.

Bởi vì hắn nói trong bóng tối,cô tựa như thiên sứ, hắn muốn để những ánh nến đó hướng dẫn hắn đi đến cô.

A,tại sao mồm mép hắn lại láu lỉnh như vậy? Nhưng là cô lại cảm thấy thật ngọt ngào.

Chiều nay, là lần đầu tiên cô chủ động gở bộ mắt kiếng to xấu xí kia ra, bởi

vì đây là lần đầu tiên cô muốn hắn nhìn thấy vẻ xinh đẹp của mình.

Cô ngồi trên giường, coi chừng ánh nến, nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng nghĩ tới ──Hắn sẽ tới.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, sáp nến từng giọt tạo thành một vũng nước nhỏ, cô vẫn tin chắc hắn sẽ đến; ch


pacman, rainbows, and roller s