Ring ring
Tổng Giám Đốc Không Tốt

Tổng Giám Đốc Không Tốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321771

Bình chọn: 7.5.00/10/177 lượt.

trọng tuyên bố.

"Không

phải, lần này không phải bát quái, là chính tai mình nghe được!" Trang

Mỹ Trí ở bên cạnh Kiệt An lông mày nhíu lên vội vàng nói: "Mới vừa mình

đi lại bỏ đồ, đi qua phòng giáo viên thì tình cờ nghe được các thầy cô

cùng hắn nói ."

"Nói gì?" Đường Chính Hạo ! Cô mới vừa không muốn nghe,Nhưng bây giờ Tạ Kiệt An lại chuyên chú nhìn bạn tốt.

" Thầy cô nói với hắn, nếu kỳ thi này hắn không đậu,hắn sẽ bị đuổi học!"

Lúc ấy hai người đang ở trên hành lang nói chuyện với nhau, mặc dù thanh âm không lớn, nhưng là đủ khiến cô nghe được chuyện này.

"Tại sao?"

"Bởi vì trên tay thầy cô có vật chứng!"

Trang Mỹ Trí không có nhận ra được giọng nói Kiệt An đang dồn dập, cô thần

thần bí bí mà nói: "Mình thật tò mò muốn thấy trên tay thầy cô vật chứng sáng ngời kia là cái gì, cho nên thời điểm đi qua, liền đặc biệt thả

chậm bước chân nhìn nó một cái, kết quả cậu thử đoán coi mình thấy được

cái gì?"

"Trang Mỹ Trí!" Cô không hứng thú cùng cô ấy chơi trò chơi đóan lung tung .

" Được rồi, là một tấm hình á!"

"Có người chụp được Đường Chính Hạo giết người phóng hỏa?" Kiệt An nhướng mày.

"Haizz, không sai biệt lắm, là hắn mang nữ sinh vào khách sạn bị chụp á! Trong

tấm hình mặc dù chỉ chụp được cái ót của cô gái, nhưng là bên cạnh cô ta là một khuôn mặt người đàn ông, ngay cả đến một người mù cũng có thể

chỉ ra đó là Đường Chính Hạo ! Mình nghỉ lần này hắn sẽ bị nghỉ học. . . . . . Kiệt An, cậu cảm thấy thế nào?"

Cảm thấy? Cô có thể cảm

thấy cái gì? Hiện tại trong đầu của cô đang rất loạn, căn bản cái gì

cũng không thể nghĩ! Lại nói là vào khách sạn. . . . . . Này thật sự

quá. . . . . . Quá. . . . . .

Kiệt An nắm tờ giấy trong tay, rồi lại thả ra, sau đó cô đột nhiên đứng lên.

" Mỹ Trí, mình đem báo cáo này giao cho thầy, học thêm tối nay mình sẽ tới trễ, cho nên mình đi trước!"

" Ừ. . . . . . Bye bye." Mỹ Trí đưa mắt nhìn bóng lưng của cô, cảm giác có cái gì đó kì lạ.

Bước chân Tạ Kiệt An không nhanh không chậm, cùng với nội tâm cô đang quay cuồng như hai sóng cực.

☆ ☆ ☆

Buổi tối hôm đó, không khí mơ hồ lộ ra một cỗ căng thẳng.

Đứng ở trước một căn nhà, bóng dáng hắn cao lớn cùng một bầu trời tối tăm cơ hồ dung thành một dạng.

Tóc hắn đen xốc xếch,đôi tròng mắt đen tràn ngập tia máu, khuôn mặt tuấn tú đẹp trai cũng đầy lãnh khốc, mỗi đường cong không khỏi căng thật chặt.

Bên trong u ám, chứa một tia lửa lóe sáng, điếu thuốc ngậm lên môi, hắn hít một hơi thật sâu, chợt ngưng động tác.

Đèn đường đầu kia đã tắt, một bóng dáng từ từ đi vào trong tầm mắt của hắn.

Mẹ nó, rốt cuộc cũng đã trở lại! Hắn cứng đờ rút điếu thuốc ra khỏi miệng, sau đó hung hăng đem nó đạp tắt.

Khuôn mặt xinh đẹp của Tạ Kiệt An có chút tái nhợt, phía sau tròng kính là

con mắt có chút mệt mỏi, ngay cả từ trước đến giờ sống lưng thẳng tắp,

tựa hồ cũng có mấy phần cong.

Cô kéo thân thể có chút mệt mỏi, từ từ trèo lên xe đạp, không còn hơi sức cầm bữa ăn tối vừa mới mua xong,

cùng với túi sách cồng kềnh ──

Cô căn bản chưa đụng vào túi sách!

Bởi vì không biết từ đâu xuất hiện một bàn tay, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh

của cô, để cho cô thiếu chút nữa bị hù dọa mà rơi cái mạng nhỏ.

"Anh──"

"Đi theo tôi!" Không cho cô có cơ hội mở miệng nói chuyện, Đường Chính Hạo chân dài bước nhanh, kéo cô đi theo.

Hắn mở đèn lên, bên trong phòng tối đen thoáng chốc lại trở nên sáng ngời.

Kiệt An bị đẩy mạnh vào ghế sa lon, cô tựa như bảo vệ tánh mạng, hai tay vội vàng quấn chặt túi nhựa đựng bữa ăn tối. Cô không sợ bả vai của mình sẽ bị đụng đau, nhưng mà cô lo lắng cho bữa ăn tối của mình sẽ trôi theo

dòng nước!

Mới vừa phát hiện là hắn, cô cũng không hề sợ nữa, chỉ là hơi giận, còn có cảm thấy. . . . . .

Bụng thật đói!

"Đường Chính Hạo, tôi và anh có thù oán à?" Tạ Kiệt An ngồi yên, ôm chặt bữa

ăn tối, ảo não la ầm lên. Vì hắn thiếu chút nữa là hủy diệt bữa ăn tối

của cô!

"Tạ Kiệt An, những lời này là tôi phải hỏi cô mới đúng!"

Hắn giận dữ "Rống" một tiếng, từ trong miệng phun ra Liệt Diễm.( Liệt

Diễm :lửa cháy mạnh.)

"Đường Chính Hạo, anh không cần phải luôn

là bộ dạng dọa người, anh rốt cuộc kéo tôi tới nơi này để làm gì?"Cô tức giận đẩy đẩy mắt kiếng. Đây là nhà hắn, nếu như hắn nghĩ đến giết người cũng phải chọn trên núi, hoặc là địa phương vắng vẻ chứ?

"Làm gì? Đây là cái gì? !" Hắn lấy ra một tấm hình hướng tới cô đưa lên.

Ách. . . . . . Tầm mắt của cô nhìn biểu tình của hắn vô cùng có khả năng giết người, cúi đầu ba giây, lại nhìn lên trên mặt hắn.

"Đường Chính Hạo, tôi nói cho anh biết, tấm hình này tuyệt đối không phải là

tôi chụp. Oan có đầu, nợ có chủ, anh đi tìm người khác đi, chuyện không

liên quan đến tôi."

"Tạ Kiệt An cô giả bộ ngu với tôi á !" Đường Chính Hạo không thể tưởng tượng nổi gầm thét.

Kiệt An vô tội nháy mắt,kinh ngạc khi thấy Đường Chính Hạo khí ngất trời

giương hai bàn tay to, bộ dáng như chuẩn bị xông lên đánh nhau, cô vội

vã kêu to: "Đường Chính Hạo! Anh bóp chết người là có tội, nhất là bóp

chết một người gần như chết đói, tội lại càng nặng!"

Đường Chính

Hạo đa