Teya Salat
Tổng Giám Đốc Gạt Cưới

Tổng Giám Đốc Gạt Cưới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323505

Bình chọn: 9.5.00/10/350 lượt.

tốc độ như tên lửa xông tới, mạnh mẽ đẩy ra, cô ôm Ôn Ngọc

Thanh thét lên, "Em thật sự lập gia đình, em lập gia đình. . . . . ." Cô rõ ràng nói qua mình không lấy chồng, đúng là gạt người!

Sở

Thiên Hàn chau chặt chân mày, có chút không cách nào hiểu được hành động của Khang Nhạc Di. Hơn nữa —— Khang Nhạc Di có tật xấu sao? Vô luận nam nữ, cô ấy đều muốn nhiệt tình ôm như vậy sao? Ngọn lửa trong lòng nhanh chóng bốc lên, làm cho anh thiếu chút nữa xông lên tự tay kéo họ ra.

"Tại sao em lại không gả cho Dương Kiện?" Ánh mắt của Khang Nhạc Di như muốn kêu lên: cô gạt người!

"Giữ lại gả cho chị." Ôn Ngọc Thanh tránh tay của cô, kéo ra khoảng cách.

Bộ mặt cô ta như muốn khóc, "Ngọc Thanh, em làm tổn thương trái tim của

tôi rồi, tôi cho là năm đó tôi chán nản rời đi, em cùng Dương Kiện sẽ

song túc song phi (như hình với bóng), sự thật chứng minh năm đó tôi rút lui không có chút ý nghĩa nào."

Đưa tay vỗ vỗ cái trán, Ôn Ngọc

Thanh cảm giác mình sắp nổ tung. Một Sở Thiên Hàn đã đủ để cho cô buồn

bực, hiện tại lại nhảy ra nhân vật Khang Nhạc Di, Thượng Đế quả nhiên là xem cô quá rảnh rỗi.

"Sự thật chứng minh Dương học trưởng năm đó lựa chọn vô cùng chính xác, học tỷ tố chất thần kinh cá tính quả thật

không thích hợp với anh ta." Ôn Ngọc Thanh đứng ở lập trường công bằng

phát biểu cảm nghĩ.

Đôi môi Sở Thiên Hàn giơ lên đường cong mở

rộng. Không thể không thừa nhận Ôn Ngọc Thanh nói chính xác, Khang Nhạc

Di biểu hiện trước mắt mà nói, quả thật quá mức tố chất thần kinh rồi.

"Em còn nói không phải là cem đoạt anh ta?" Khang Nhạc Di hét lớn, vẻ mặt

kích động nhìn Ôn Ngọc Thanh, "Nếu không phải em xuất hiện, anh ta làm

sao có thể cho rằng tôi không thích hợp với anh ta?" Vốn là cô có thể

bình thường yêu, kết hôn rồi sinh con, là Ôn Ngọc Thanh xuất hiện đã phá vỡ tất cả.

Ôn Ngọc Thanh vô lực vỗ trán, có loại cảm giác bị

thất bại, "Coi như không có sự xuất hiện của em, học trưởng một ngày nào đó cũng sẽ phát hiện chị không thích hợp với anh ấy. Em chỉ là tương

đối gặp xui xẻo biến thành ngòi nổ." Giấy là không gói được lửa, vì sao

Khang Nhạc Di vẫn cắn cô không chịu buông tha?

Sở Thiên Hàn đem Ôn Ngọc Thanh ôm vào lòng, mỉm cười hỏi: "Buổi trưa muốn ăn cái gì?"

Cô buồn buồn nói: "Em muốn ăn một mình." Trải qua một cuộc cãi vã, chỉ sợ

hai tháng sau cô nhất định phải rời đi, ai! Chuyện còn là đi tới bước

này.

"Sở tổng, không bằng chúng ta cùng đi ăn một bữa cơm đi, coi như ăn mừng Sở tổng tân hôn." Khang Nhạc Di hăng hái bừng bừng đề nghị.

Sở Thiên Hàn như có điều suy nghĩ quét tới một cái, mỉm cười gật đầu, "Cũng tốt."

Ôn Ngọc Thanh lặng lẽ đi ngang qua Khang Nhạc Di, người sau làm như không

thấy, vui vẻ tiến thẳng lên khoác tay Sở Thiên Hàn, trong ba người tựa

hồ là cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Cái thế giới này quả nhiên là tràn đầy ngạc nhiên, lại có người khi người thứ ba đương cực kỳ cao hứng, dĩ nhiên, có thể mặt không đổi sắc trước mặt đối với mình hôn nhân người

thứ ba đương sự càng thêm đáng giá mời bội.

Vợ tổng giám đốc Sở thị làm cho người ta kính nể..

Khang Nhạc Di dính vào trên người của Sở Thiên Hàn, thỉnh thoảng làm nũng,

hoàn toàn không để ý tới cử động lần này sẽ làm người bên trong phòng ăn chú ý.

Sở Thiên Hàn vẫn bảo trì mỉm cười, thậm chí còn rất săn

sóc ngồi ở đối diện gắp thức ăn cho bà xã, thỉnh thoảng hỏi thăm có hay

không ngon miệng.

Bất luận kẻ nào gặp phải trường hợp kỳ lạ như vậy cũng không tránh được hai mắt nhìn lâu một chút.

Vợ, tình nhân? Rốt

cuộc người phụ nữ này càng giống như là người vợ hợp pháp? Đáp án mọi

người lòng dạ biết rõ. Loại chuyện lạ này bỏ qua thì thật là đáng tiếc.

Ngày đó báo chiều liền đăng hình bọn họ ở nhà hàng, Ôn Ngọc Thanh có chút

bất ngờ, cô đã sớm dự đoán được, lần gặp phải Khang Nhạc Di quả nhiên đã gây nên phiền toái cho cô càng nhiều.

"Ngọc Thanh, Khang tiểu

thư rất ăn ảnh a." Sở Thiên Bích nhìn hình trên báo rồi thêm bình luận,

hiềm nghi." Đứng chung một chỗ với anh trai quả thật rất xứng đôi."

Ôn Ngọc Thanh hớp một ngụm trà xanh, chuyên chú nhìn tập văn xuôi trên

tay. Có chút nhàm chán, lời người nhàm chán nói là hoàn toàn có thể xem

nhẹ, giống SởThiên Bích giờ phút này.

"Ngọc Thanh, một chút dấm chị đều không ăn sao?" Sở Thiên Bích thật thất vọng nhìn người hoàn toàn không chịu ảnh hưởng.

Ôn Ngọc Thanh liếc cô một cái khó hiểu, khẩu khí khẳng định trả lời,

"Không cần thiết ghen." Ăn dấm người nào đều có thể, nhưng là Khang Nhạc Di này hoàn toàn không cần thiết.

"Con dâu, con biểu tình rất bình tĩnh nha, Thiên Hàn có phải hay không rất thất vọng?" Sở mẹ khâm phục nhìn con dâu.

Cẩn thận suy nghĩ một chút, cô trả lời, "Lúc đó anh ấy rất hưởng thụ." Phải hình dung như vậy, nụ cười trên mặt từ đầu tới đuôi không có hòa tan,

không phải là hưởng thụ lại thật sự không biết nên dùng cái gì hình dung từ rồi.

"Con cứ như vậy nhìn bọn họ ở trước mặt anh anh em em?" Sở

ba gương mặt khó có thể tin. Con dâu nhà ông có phải hay không là một

phụ nữ bình thường? Bất kỳ một người phụ nữ nào thấy tình hình như vậy

đã sớm